Insane
Nghề Làm Phi

Nghề Làm Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212751

Bình chọn: 10.00/10/1275 lượt.

g phải nàng diễn trò lâu như vậy, đã tạo thành một gương mặt quen thuộc với Hoàng đế thì sợ là ngay cả tư cách làm một máy bay chiến đấu cũng không có.

Có đôi khi nàng cũng tưởng tượng, nếu Hoàng đế thích một người con gái thì sẽ thế nào, song sau đó lại nghĩ, đây là hậu cung, không phải một sân khấu của tiểu thuyết ngôn tình nào đó. Nàng cũng biết rằng, mặc dù mọi nữ tử luôn có nhu cầu tò mò mãnh liệt, vẫn cứ phải điều tiết một vừa hai phải thôi.

“Hoàng thượng, thiếp có tài đức gì…” Viền mắt Trang Lạc Yên đỏ lên, bàn tay bị Hoàng đế nắm cũng run nhè nhẹ.

“Nàng cứ an tâm điều dưõng thân thể là đủ, trẫm thương yêu nàng không vì nguyên nhân khác, đừng suy nghĩ nhiều quá.” Phong Cẩn vỗ vỗ mu bàn tay Trang Lạc Yên, như muốn đối phương hiểu rằng, mình làm thế không phải vì bồi thường nàng.

Loại sinh vật mang tên “Hoàng đế” kia, tuyệt đối không thích hợp nhiệm vụ an ủi người khác, loại chuyện này tới đó là có thể dừng, không cần giải thích gì nhiều, mà anh ta, điều không nên nói thì lại cứ nói ra, rốt cuộc EQ đã thấp đến độ nào rồi đây?

Tương hiền tần ngồi bên, nhìn nụ cười ngậm lệ của Chiêu tu nghi, đột nhiên nhận ra, mặc dù Trang Lạc Yên tấn chức, đây vẫn chẳng phải một chuyện đáng hâm mộ gì. Chí ít, đối với một phi tần yêu Đế vương say đắm lại vừa sảy thai mà nói, loại bồi thường này có lẽ là một loại thương tổn.

Bỗng nhiên không còn hứng thú nhìn tình cảnh “hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình”, Tương hiền tần đứng dậy hành lễ với hai người: “Thiếp nghĩ Hoàng thượng và Chiêu tu nghi có nhiều điều muốn nói với nhau, thiếp mới nhớ ra mình còn vài chuyện chưa kịp làm, xin được cáo lui trước.”

Khổng tài nhân cũng đứng dậy chào từ giã, Phong Cẩn không lên tiếng giữ lại, để hai người cáo lui mới nói với Cao Đức Trung đứng bên cạnh: “Hôm nay trẫm nghỉ ở chỗ Chiêu tu nghi.”

Cao Đức Trung muốn nhắc nhở hoàng đế hôm nay đã chọn thẻ bài của Tô tu nghi, nhưng thấy thái độ Hoàng đế như vậy biết không thể nhiều lời, bèn lui ra ngoài đi chuẩn bị.

Tương hiền tần và Khổng tài nhân mới đi tới cửa cung Hi Hòa, liền thấy hai tên thái giám cầm mấy cành hoa mai đi đến. Hai thái giám này, Tương hiền tần có ấn tượng, là thái giám phục vụ bên cạnh Hoàng thượng, rất được Hoàng thượng tín nhiệm.

“Xin ra mắt hai vị chủ tử.” Hai thái giám thể hiện lễ nghi không một điểm sai lầm, hoàn toàn không vì hai người không được sủng ái mà có nửa phần sơ suất.

“Hai vị công công không cần đa lễ.” Tương hiền tần nhìn cành mai trong tay bọn họ, “Mấy cành mai này nở thật đẹp, hai vị công công hái làm gì vậy?”

”Bẩm Tương chủ từ, Hoàng thượng nhớ Chiêu chủ tử không thể ra ngoài chịu lạnh nên không thưởng mai được, liền bảo chúng nô tài chọn vài cành mai thật đẹp mang tới cung của Chiêu chủ tử, để Chiêu chủ tử cũng được ngắm mai nở.” Thái giám lại vái một lần nữa, “Các nô tài xin đi phục mệnh, xin hai vị chủ tử thứ cho tội sơ suất.”

“Hai vị công công còn có chuyện quan trọng, xin cứ tự nhiên.” Tương hiền tần đưa mắt nhìn hai thái giám vội vã vào cung Hi Hòa, khó trách Chiêu tu nghi rung động vì Hoàng đế, ân sủng nhường này cũng coi như là độc nhất rồi.

Vịn tay cung nữ giẫm lên tuyết đọng trên đường, phát ra từng tiếng cọt kẹt dưới gót chân, lại có một mùi vị tịch mịch không sao nói thành lời. Khổng tài nhân thở phào thật mạnh: “Tương tỉ tỉ hình như có quan hệ rất tốt với Chiêu tu nghi.”

“Trong hậu cung nào có điều gì nói được là tốt hay không tốt,” Tương hiền tần cầm một bình nước ủ tay không còn nóng lắm, “Chiêu tu nghi tuy được sủng ái nhưng tâm kế không coi là hạng nhất.”

“Trong cung đình này, không có tâm kế, không chết thì cũng thất sủng, trở thành người như tỉ tỉ và ta đây, không có ân sủng cũng không có địa vị.” Khổng tài nhân hờ hững nhìn một cung nữ cấp thấp đang ra sức quét tuyết ở xa xa, “Trang Lạc Yên trong vòng chưa tới một năm đã từ tòng ngũ phẩm uyển nghi tấn thăng thành chính tam phẩm tu nghi, đâu phải là việc một kẻ không có đầu óc có thể làm được.”

“Mặc dù nàng ta có đầu óc nhưng lại có một khuyết điểm trí mạng, đó là đã thật lòng yêu Hoàng thượng. Nàng ta không có khả năng lay động được địa vị của Hoàng hậu và Hiền phi.” Tương hiền tần thở dài, “Năm ấy vào cung, ta may mắn được tỉ tỉ của nàng giúp đỡ nên mới không uổng mạng một cách thiếu minh bạch, cho nên ta hi vọng nàng không vì xúc động nhất thời mà hủy hoại cả đời mình.”

“Từ ngày cùng tỉ tỉ bị đưa vào cung cho Hoàng thượng thì đời ta đã bị hủy hoại rồi.” Sắc mặt Khổng tài nhân trở nên tối tăm. “Ta không thể để tỉ ấy chết một cách vô ích, cả đứa bé của tỉ ấy cũng không thể chết đi như thế được, dù không lay chuyển được địa vị của Hoàng hậu và Hiền phi, ta cũng muốn cắn cho bọn họ một nhát thật mạnh mới cam tâm. Tỉ có quan hệ thân thiết với tỉ ấy, từ lúc tỉ ấy đi cũng luôn chiếu cố đến ta, những điều này ta đều ghi tạc trong lòng, nhưng có những mối thù không thể không báo.”

“Thế nhưng vì sao nàng lại chọn Trang Lạc Yên?” Tương hiền tần nhíu mày, “Nhược điểm của nàng ta quá rõ ràng, đặt vào hậu cung này là một mối nguy quá lớn.”

“Tương tỉ tỉ quên rồi sao, đôi khi tình