bình phục, tất nhiên nên tới chúc mừng sinh nhật Chiêu hiền dung.”
“Nương nương minh giám,” Thiến uyển nghi cúi người thi lễ với Thục quý phi, “Tần thiếp tuyệt không có ý mạo phạm nương nương ạ.”
Thục quý phi tỉ mỉ nhìn Thiến uyển nghi một lượt môi nở nụ cười dịu dàng: “Được rồi, bổn cung biết, nàng đi xuống đi.”
Nhìn Thiến uyển nghi đi xa dần, Tô tu nghi không cam lòng hỏi: “Tỉ tỉ, sao tỉ lại để nàng ta đi?”
“Không để nàng ta đi, chẳng lẽ bổn cung lại phạt nàng ta?” Nụ cười trên môi Thục quý phi thoắt cái đã biến mất, “Chưa nói nay nàng ta cũng chiếm được vài phần tình cảm của Hoàng thượng, chỉ nói bổn cung lấy lý do gì phạt nàng ta đây, bởi vì nàng ta muốn đi dự tiệc mừng sinh nhật Trang Lạc Yên?”
Không đợi Tô tu nghi mở miệng, Thục quý phi cười lạnh một tiếng: “Muội cho là Trang Lạc Yên nay vẫn còn là Trang Lạc Yên năm xưa, thử nhìn xem thái độ của Hoàng hậu và Hiền quý phi đối với nàng ta ra sao, muội sẽ hiểu ngay trong lòng Hoàng thượng, nàng ta chiếm vị trí nào.”
“Nhưng tỉ tỉ là người được sủng ái nhất hậu cung, cần gì phải nhường nàng ta?” Tô tu nghi vẫn không chịu cam tâm, “Trang Lạc Yên đã là cái gì.”
“Được sủng ái nhất?” Ánh mắt Thục quý phi thoáng sẫm lại, rồi nhanh chóng cười nhạt một tiếng, “Có lẽ vậy.”
Chỉ có nàng biết, giờ đây Hoàng thượng đối với nàng đã không còn như xưa.
Hai người ngồi chưa được bao lâu, lại thấy một đoàn người từ xa đi về phía này, đợi đến gần mới phát hiện, đó chính là đối tượng họ vừa nhắc đến, Chiêu hiền dung.
Chào hỏi nhau xong, Trang Lạc Yên ngồi xuống bên tay phải Thục quý phi, nhìn những cây cột màu son trên hành lang uốn khúc, mỉm cười im lặng.
“Ngày mai là sinh nhật Chiêu hiền dung rồi, sao vẫn còn thời gian đi dạo?” Thục quý phi lười biếng liếc mắt nhìn Trang Lạc Yên một cái, đối phương mặc váy dài bằng tơ mềm thêu hoa văn chim, màu sắc không rực rỡ, kiểu dáng không nổi bật nhưng vẫn cho người nhìn một cảm giác tinh tế.
“Tuy là sinh nhật tần thiếp nhưng bởi có Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương quan tâm, tần thiếp chỉ là một người rảnh rỗi thôi ạ.” Trang Lạc Yên lộ một nụ cười thật lòng, “Hoàng hậu nương nương còn nói, gần đây sức khỏe tần thiếp kém đi, phải chăm chỉ ra ngoài đi dạo mới tốt.”
Trước đêm sinh nhật nói sức khỏe đối phương kém, cần chịu khó ra ngoài đi lại, Hoàng hậu thật đúng là quan tâm đến các phi tần hậu cung, chẳng kiêng nể gì.
Thục quý phi nhìn Trang Lạc Yên vẫn cười ngây thơ, thầm nghĩ, lẽ nào Hoàng thượng thích chính là nét ngây ngô không hiểu sự đời của nàng ta?
Trang Lạc Yên làm như không thấy ánh mắt quan sát của Thục quý phi, giữ nụ cười ôn hòa trên môi.
Tô tu nghi nhìn bộ dáng này của nàng, ánh mắt biến đổi liên tục, song lần này không dám cố tình nói ra những lời khiến đối phương khó chịu, đúng là hiếm thấy nàng ta chịu nhẫn nhịn như lúc này.
“Hoàng thượng giá lâm.”
Trang Lạc Yên đứng lên, thấy Hoàng đế đã thay bộ long bào lên triều, mặc một bộ áo bào thêu tường long bằng chỉ vàng xứ Thục, đầu đội kim quan chạm cửu long hàm châu, trông đã bớt khí thế vương giả so với lúc mặc long bào.
Ba người hành lễ, Hoàng đế tiến đến đỡ Thục quý phi và Trang Lạc Yên lên: “Ba vị ái phi sao lại tụ một chỗ thế này, trẫm ít khi thấy các nàng ngồi cùng nhau.”
“Hoàng thượng bận rộn chính vụ, đâu cần quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này ạ.” Thục quý phi tiếp nhận tách trà cung nữ dâng lên, tự đưa tới tay Hoàng dế, “Không ngờ lại được gặp Hoàng thượng ở đây.”
Hoàng đế uống một ngụm trà rồi đặt tách sang một bên: “Ái phi nói như thể trẫm cả ngày chỉ biết vùi đầu vào chính vụ vậy.”
“Hoàng thượng trăm công nghìn việc, đây là phúc của thiên hạ lê dân.” Thục quý phi cười tiếp lời.
Trang Lạc Yên lẳng lặng ngồi nhìn Hoàng đế và Thục quý phi qua lại nói chuyện, nàng tinh tế phát hiện, vị Thục quý phi này hình như có chút tình cảm thật lòng với Hoàng đế.
Một người thông tuệ như Thục quý phi lại có tâm tư như thế, đúng là khiến nàng bất ngờ.
Phải chăng, hễ là phụ nữ, sống chung một thời gian dài sẽ khó tránh khỏi rung động với một người?
Chỉ là, đàn ông lại hoàn toàn tương phản với phụ nữ, thời gian sẽ khiến một người từ có tình cảm dần chuyển thành trà cũ chẳng còn mùi vị, chỉ muốn lập tức đổi trà mới.
“Ái phi đang suy nghĩ gì mà trầm ngâm thế?”
Trang Lạc Yên nghe được Hoàng đế hỏi, ngẩng đầu cười với hắn: ”Tần thiếp chỉ đang nghĩ đến lá trà thôi ạ.”
“Mấy hôm trước điện Trung Tỉnh có nhập trà mới, nếu nàng thích thì cho người tới lấy là được.” Phong Cẩn bật cười, “Trẫm đoán nàng không phải đang nghĩ đến những thứ này.”
“Hoàng thượng đã nói không phải, tần thiếp tất nhiên sẽ nói không phải rồi ạ,” Trang Lạc Yên hơi nghiêng đầu, như là trong lúc không tự chủ đã để lộ sự hờn dỗi và thân mật, “Dù gì Hoàng thượng chính là tất cả của thiếp, nói thế nào cũng đúng.”
Phong Cẩn đứng dậy, đi tới bên cạnh Trang Lạc Yên, ngồi xuống, cầm lấy tay nàng: “Lời này trẫm thấy rất dễ nghe.”
Trang Lạc Yên lại ngẩng lên, cùng Hoàng đế bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đối phương tràn đầy ý cười, trong mắt nàng cũng nhuốm màu vui vẻ.
Chỉ là, ai biết được thật giả