XtGem Forum catalog
Nếu Như Anh Không Là Thiên Thần

Nếu Như Anh Không Là Thiên Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325915

Bình chọn: 9.00/10/591 lượt.


_ Xin lỗi vì không nói cho cậu biết sớm ... - Thanh Tâm áy náy nói.

_ Không ...không ... Chuyện đó mình biết các cậu cũng khó nói mà ...

Thanh Nhân chen vào :

_ Ngoài chuyện đó ra... cậu nên biết một chuyện này... - Cậu ta ngập ngừng.

Tôi cố gắng tập trung lắng nghe...

_ Thiên Du ... 6 ngày nữa phải trở về Thiên Đường ...

Tim tôi nhói lên ...A...

_ Tôi...tôi biết mà ... - Đôi môi tôi run rẩy, những ngón tay xiết chặt lấy tách trà trên tay.

_ Nhưng mà ... cậu ta hình như không muốn ... Và có một sự rắc rối ở đây - Thanh Nhân tiếp tục một mảng điềm đạm e ngại.

_ Tại sao ?

Lại một mảng im lặng phủ lên bốn người chúng tôi.

_ Vì... hiện tại cậu ấy không có đôi cánh ... Cậu ấy không thể tự mình trở về được...

Hình ảnh đôi cánh trong giấc mơ hiện lên trong đầu tôi.

Thanh Tâm tiếp lời :

_ Chiếc kẹp tóc của cậu ... Chính là một phần đôi cánh của anh ấy ...

Hả ?

Những ngón tay của tôi như bị điện giật, bất giác sờ lên trên tóc.

_ Nhưng...tại sao.... - Tôi khó hiểu không nói nên lời.

_ Vì anh ấy không muốn lấy lại nó từ cậu .... Anh ấy sợ không ở bên cạnh cậu thì cậu sẽ gặp nguy hiểm nên đã đưa nó cho cậu ... - Cô bạn nhẹ

nhàng nói.

Sợ tôi gặp nguy hiểm ?

Hắn...

_ Vậy ...nếu không có đôi cánh...và không thể trở về...Thì anh ta sẽ làm sao ? - Tôi run run nói.

Lại những ánh mắt e ngại nhìn nhau, im lặng.

_ Sức mạnh từ chiếc cánh của Thiên Du có thể giúp cậu ta hồi phục lại cơ thể của chính mình trong lòng đất một cách nguyên vẹn. Nhưng nó chỉ có

tác dụng trong 30 ngày mà thôi...Nếu như quá 30 ngày mà cậu ta không ra

khỏi thân xác đó thì ... - Thanh Nghĩa bình tĩnh mở miệng.

_ Thì sao ?

_ Thì... theo quy luật tự nhiên...Cơ thể của cậu ta sẽ tự động thối rữa

như mọi cái xác khác...Nhưng điều quan trọng ở đây là ...

Thối rữa ?

Tôi run lên, khóe mi lại nóng lên đọng lại vài giọt sương.

_ Thì sao chứ ? Cậu mau nói đi ! - Tôi bắt đầu không giữ được bình tĩnh mà gào lên.

_ Nếu như...cậu ta không ra khỏi cái thân xác đó ... Thì linh hồn của cậu ta sẽ tự động rời đi...và biến mất mãi mãi...

Những giọt nước mắt rơi, dần dần khiến gương mặt tôi ẩm ướt.

Thanh Tâm nhìn tôi, rồi cậu ấy nhẹ giọng :

_ Nhưng một nửa chiếc cánh của cậu ấy ... Hiện giờ Phương Đan đang nắm giữ ...

Đúng rồi, cậu ấy cũng có một chiêc kẹp tóc y hệt tôi.

_ Chỉ cần yêu cầu cậu ấy trả lại là được mà ? - Tôi ngây ngốc.

Giọng nam trầm ấm điềm tĩnh nãy giờ của Thanh Nhân trở nên lãnh băng :

_ Đâu có đơn giản như vậy... Cô ta ... Dễ gì mà nhả nó ra chứ - Cậu ta nhếch miệng cười khinh bỉ.

_ Tại sao ? Chẳng phải cậu ấy cũng là Thiên Thần sao ? Lại còn là người...ách... bạn gái của Thiên Du mà ?

Thanh Nhân nhíu mày, nhìn tôi trân trân :

_ Ai nói với cậu cô ta là Thiên Thần ?

_ Tôi...tôi nghĩ vậy .... Với lại Ryan cũng nói như thế nên ...- Tôi ấp úng.

_ Chết tiệt ! - Thanh Nhân lầm bầm **** rủa._ Cô ta đã gạt hết tất cả các người rồi

Gạt sao ?

_ Cậu nói gì tôi không hiểu ?

Cô gái tóc dài Thanh Tâm gương mặt cũng trở nên lạnh băng, nhưng vẫn điềm đạm :

_ Cô ta không phải là Thiên Thần. 3 năm trước cô ấy chết không thể làm

Thiên Thần...Và cậu biết đó, cô ấy là một hồn ma không thể siêu thoát

...

Hôn ma ?

Người tôi phút chốc lạnh đến xương sống.

_ Thiên Du lúc ấy vì quá tội nghiệp cô ấy nên đã chia sẻ 1 nửa chiếc

cánh của mình cho cô ấy để cô ấy có thể trở lại làm người ... Vì cô ấy

nói có những việc chưa thể hoàn thành ở trần gian ...

Thanh Nhân tức giận trào phúng thêm vào :

_ Ai ngờ con ả đó lại lợi dụng sức mạnh đó để trở thành một cô gái xinh đẹp... Rồi còn lẽo đẽo theo cậu ta nữa chứ !

Tôi cả kinh ...Phương Đan là người như vậy sao ?

Cô gái lâu nay tôi thầm ngưỡng mộ ghen tỵ ...

_ Vậy ... sao các cậu không đòi lại chiếc kẹp tóc ? - Tôi hỏi.

_ Sức mạnh của chiếc kẹp tóc đó ... Chỉ có một mình Thiên Du có thể lấy

nó từ cô ta thôi... Nhưng cậu ta giờ vẫn không chịu quan tâm đến việc

đó, cứ bảo chúng tôi kệ đi ... Nhưng làm sao chúng tôi có thể để cậu ấy

vĩnh viễn không thể hồi sinh được chứ ... - Thanh Tâm nghẹn ngào, chua

xót nói.

Hắn không quan tâm ? Tại vì cái gì mà không quan tâm ?

Đáng ghét ! Đến chính số phận của mình mà cũng mặc kệ sao ? Tôi, Stella Glass, 16 tuổi.

1 công dân mang quốc tịch Canada bị đẩy sang Việt Nam bởi người mẹ cực kì " vui tính" của mình.

Và gần 1 tháng trôi qua cùng tên bảo mẫu biến thái, cuộc sống của tôi trở thành một câu chuyện cực kì huyễn hoặc huyền ảo.

Thiên Thần, những con người thánh thiện chết đi, có cánh và luôn giúp đỡ con người.

Họ bây giờ đang hiện diện bên tôi, mang đến muôn vàn những điều rắc rối.

Đầu óc tôi rối bời, tôi biết làm gì bây giờ ?

Tại sao hắn lại làm như thế chứ ?

Thích tôi ? Bảo vệ tôi ? Lo lắng cho tôi ?

Những điều này ... khiến tôi càng thêm rối bời ...

A... Muốn né tránh... nhưng khó thật...

Chỉ biết là ... Hắn sắp biến mất mãi mãi, nếu cứ như thế này...

Nhưng nghĩ đến chuyện hắn ra đi mãi mãi, tim tôi lại quặn thắt nhói đau...

Không lẽ...

" Ring ring " - Chuông rung khiến tôi bất dậy khỏi giường, lười nhác mở điện thoại.

_ " A