ga tàu, Chương Tiểu Bồ gần như hét lên một tiếng: Trời ạ, anh ta lùn quá.
Trần
Ngôn có gửi ảnh cho Chương Tiểu Bồ, nhưng Chương Tiểu Bồ không gửi ảnh
của mình cho anh ta, Trần Ngôn trong ảnh rất đẹp trai, nhưng Trần Ngôn
bước từ tàu xuống dường như chỉ cao một mét sáu mươi bảy. Chương Tiểu Bồ thất kinh kêu lên: Trời ơi!
Cô ấy lập tức nói, Tịch Hạ, cậu hãy nói cậu là mình, nghe thấy chưa hả? Đừng bao giờ nói mình là Chương Tiểu Bồ.
Dù gì cậu cũng biết rất rõ về mình mà! Cô ấy đẩy tôi lên từ phía sau.
Chào anh, tôi nói, em là Chương Tiểu Bồ.
Có trời mới biết tại sao tôi lại nói dối thay cho Chương Tiểu Bồ.
Anh là Trần Ngôn, em không giống so với tưởng tượng của anh lắm. Anh ta nói chuyện có vẻ căng thẳng, cũng chẳng liếc nhìn Chương Tiểu Bồ lấy một
cái, xem ra, đây là một chàng trai thật thà, bên cạnh có đại mỹ nữ không nhìn, chỉ chăm chăm nhìn tôi, còn tôi chẳng có cảm giác gì.
Đã đặt trước nhà hàng, chúng tôi cùng nhau đi ăn cơm.
Trên đường, Trần Ngôn và tôi sánh vai nhau bước đi, mặc dù thấp hơn tôi, nhưng anh ấy vẫn tỏ ra rất nhiệt tình.
Chỉ có tôi là vô cùng bất an, chuyện gì xảy ra thế này?
Còn cô bạn Chương Tiểu Bồ đi phía sau len lén cười thầm.
Chúng tôi gọi sáu món ăn, ăn cơm trong một nhà hàng nhỏ có tên là Lệ Tinh, ngồi gần cửa sổ, có thể nhìn ra hồ nước bên ngoài.
Chỗ các em thật đẹp. Trần Ngôn nói: Trong thư rất nhiều lần em nhắc đến
biển của thành phố nơi em ở, em còn nói đợi anh đến rồi mình cùng đi
ngắm biển, thực ra, anh vì muốn ngắm em nên mới đến ngắm biển đấy.
Anh ấy luôn nói với tôi bằng giọng hết sức chân tình như thế.
Trời ơi! Qua cách nói chuyện của Trần Ngôn, tôi có thể hiểu là, trong thư
Chương Tiểu Bồ đã thể hiện tình cảm nồng đậm của mình như thế nào với
anh ấy.
Ừm, tôi nhẹ nhàng trả lời, bởi vì thực sự tôi cũng không biết phải nói thế nào mới không để bị lộ.
Bữa cơm đó khá gượng gạo, Chương Tiểu Bồ chỉ ngồi cười thầm, tôi có thể
nhận ra sự đắc ý của cô ấy, trên chiếc váy trắng cô ấy mặc dính một ít
thức ăn, thế là cô ấy kêu lên kinh hãi, sau đó chạy vào nhà vệ sinh.
Trần Ngôn nói: Là ai thế, các em là bạn học à, bộp chộp quá, anh không thích diện mạo của cô ấy, trông rất phong trần, chẳng giống học sinh gì cả.
Trời ơi, anh ấy đâu biết, cô gái mà anh ấy nhìn không thuận mắt, la hét om
sòm đó chính là Chương Tiểu Bồ; chính là người vẫn làm hồng nhan đưa thư với anh. Câu chuyện kịch tính này đã lên tới cao trào vào buổi chiều khi tiễn Trần Ngôn về.
Anh ấy lấy ra một chiếc vòng cổ nạm kim cương, sau đó nhất định đòi phải
tặng cho tôi bằng được, anh ấy nói: Coi như quà gặp mặt.
Không cần. Không cần. Tôi từ chối.
Nhưng trong thư em nói là thích kim cương mà, em nói kim cương có nghĩa là vĩnh hằng!
Trời ơi, mọi thứ loạn thật rồi.
Chương Tiểu Bồ nói xen vào: Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế, chiếc vòng kim cương này rất đắt mà.
Anh ấy quay sang nhìn Chương Tiểu Bồ: Bố anh có một công ty bất động sản ở
Bắc Kinh, tiền không phải là vấn đề, chỉ cần thích là được.
Tôi
nhìn thấy ánh mắt Chương Tiểu Bồ sáng lên khác thường, nhưng tôi không
thích tiền, đúng thế, nếu không vì tiền thì bố tôi đã không rời xa mẹ
tôi, sẽ không chạy sang tận Hồng Kông để mở cuộc triển lãm tranh quỷ
quái gì đấy cho Vân Cẩm.
Anh ấy nhất quyết muốn tặng cho tôi, còn tôi cũng nhất quyết từ chối.
Chương Tiểu Bồ đứng ở phía sau kéo tôi một cái, tôi hiểu ý của cô ấy, nhưng tôi tuyệt đối không tùy tiện nhận đồ của người khác!
Trần Ngôn lên xe rồi, Chương Tiểu Bồ mắng tôi: Cậu đúng là con ngốc, chiếc vòng ấy đắt lắm.
Tôi nói: Chính cậu mới là người có bệnh, đùa kiểu gì thế! Mình chẳng phải
đã bị cậu đẩy ra hứng đạn rồi sao! Tôi giận thật sự, cô ấy lại níu lấy
tay tôi dỗ dành: Được rồi được rồi, coi như là cậu vì mình được không?
Haizz, trong khi còn chưa đến hai mươi ngày nữa là tới kỳ thi đại học, tôi và
Chương Tiểu Bồ lại diễn một vở kịch như thế này. Chuyện gì đang xảy ra
thế không biết.
Hai ngày sau cô ấy nhận được thư của Trần Ngôn,
Trần Ngôn nói, Chương Tiểu Bồ, anh thích em, dáng vẻ cao cao gầy gầy của em đúng là nghiêng nước nghiêng thành, đến cả sự trầm ngâm của em cũng
thật mềm yếu đáng thương, anh chờ câu trả lời của em.
Chương Tiểu Bồ phá lên cười lớn, Âu Dương Tịch Hạ, anh ta thích cậu rồi.
Tôi nói: Cậu đừng có đùa nữa, nếu cậu không thích anh ấy, thì hãy nói để
anh ấy đừng gửi thư đến nữa, làm thế này cuối cùng sẽ khiến người ta bị
tổn thương, không tốt đâu.
Chương Tiểu Bồ cuối cùng cũng gửi thư
từ chối lời tỏ tình của Trần Ngôn, cô ấy nói, Tạm biệt nhé anh chàng cao một mét sáu mươi bảy, anh lùn quá. Cô bạn Chương Tiểu Bồ của tôi, đến
chia tay mà cũng tuyệt tình như thế.
Cô ấy bắt đầu tập trung toàn bộ tinh lực vào người con trai ở Nam Kinh, nghe nói, anh ta cao đủ một
mét tám mươi lăm, hơn nữa nói theo cách của Chương Tiểu Bồ thì là, đẹp
trai tuyệt đối. Ít ra thì cũng đẹp trai hơn Lão Lang(1).
(1). Lão Lang tên thật là Vương Dương, ca sĩ nổi tiếng của Trung Quốc.
Tôi chẳng hề thích Lão Lang, anh ta quá nhạt nhẽo.
Nhưng Chương Tiểu Bồ thích, cô
