ng đờ.
“Thiệu Phi Phàm, làm sao bây giờ…Em không muốn ly hôn với anh…Em yêu anh như vậy, làm sao có thể chịu được…”
Anh cảm thấy cổ họng căng lên, lỗ mũi chua xót_____Em yêu anh như vậy, làm
sao có thể chịu được. Bàn tay nhẹ nhàng đặt ở trên đầu của cô, dịu dàng
vuốt mái tóc mềm mại của cô, giọng nói có chút nghẹn ngào, “Em, đứa ngốc này, nếu đã yêu anh như vậy, sao còn muốn ly hôn với anh?”
Thượng Tâm dường như ngủ không được thoải mái lắm, giãy dụa một cái, nghiêng đầu ngủ tiếp.
Thiệu Phi Phàm ôm cô đặt vào giữa giường, đắp chăn cho cô, cúi đầu nhẹ nhàng
hôn lên trán của cô, “Đừng khóc, nhìn thấy em khóc, anh rất đau lòng. Vợ à, mưa tạnh rồi thì trời sẽ quang đãng thôi.”
…
Thượng
Tâm cảm giác mình mơ thấy mộng đẹp, trong mơ, Thiệu Phi Phàm hôn lên
trán cô rồi nói rằng mọi chuyện sẽ qua đi thôi, đêm nay, là đêm cô ngủ
ngon nhất kể từ khi gặp chuyện không may đến nay. Sáng sớm tỉnh lại, cảm thấy thanh tỉnh hơn rất nhiều, rửa mặt thay quần áo. Trải qua mấy ngày
nay, đây là lần đầu tiên cô xuống tầng ăn cơm.
Ông nội Thượng nhìn thấy cô xuống thì có chút kinh ngạc, “Tâm Tâm, đến đây, ngồi bên cạnh ông nội này.”
Thượng Tâm khéo léo đi qua, nhận lấy bát cháo nóng cô giúp việc đưa cho, cúi
đầu ăn. Thượng Trạm Bắc bẹp bẹp miệng, trong lòng thì nghĩ, rốt cuộc vẫn là Thiệu Phi Phàm có sức quyến rũ lớn, vừa tới một lần là nha đầu này
đã xuống tầng ăn cơm rồi, không tự nhốt mình ở trong phòng nữa.
Hạ Hâm Hữu dùng bữa xong, liền lấy tờ giấy giới thiệu đi thực tập mà Thiệu Phi Phàm lưu lại hôm qua từ dưới bàn ăn ra, thấy người nhà đã dùng bữa
xong hết rồi, liền đem tài liệu này cho Thượng Tâm, “Địa điểm thực tập
của con đã xác định rồi, ngày nghỉ cũng đừng ở nhà, trước tiên đi đến
nơi thực tập.”
Thượng Tâm không nhìn đã nhận rồi, nghĩ thầm đi
thực tập cũng tốt, ở nhà lúc nào cũng suy nghĩ lung tung, còn không bằng làm việc khác đừng suy nghĩ mãi về việc này nữa. Cô nhếch miệng, đặt
chén nước xuống, nói lại với người nhà, “Ông nội, bà nội, ba, mẹ, còn có anh trai, thật ra con cùng với Thiệu Phi Phàm, chúng con…”
“Tâm
Tâm, bất kể các cháu như thế nào, thì cháu vẫn là con cháu nhà họ
Thượng, nơi này vĩnh viễn là nhà của cháu.” Bà nội Thượng đã sớm đau
lòng cháu gái, vừa nghe thấy cô nói vậy, liền nước mắt lưng tròng ôm lấy cô.
Vành mắt của Thượng Tâm cũng đỏ, ôm lấy bà nội khóc.
Ông nội nhìn thấy thì thở dài, nhưng cũng không nói gì. Thực ra trong
chuyện này, bọn họ cũng có trách nhiệm, từ nhỏ đến lớn đều không để cho
Thượng Tâm tiếp xúc với xã hội, để cho cô nghĩ rằng toàn bộ thế giới này đều là người tốt, căn bản không phân biệt được thị phi, không biết cách giải quyết nguy cơ như thế nào. Cho nên, sau khi Thiệu Phi Phàm nói rõ
với ông nội Thượng, ông vô cùng đồng ý, muốn để cho Thượng Tâm tự trưởng thành. Ba mẹ có yêu cô, có cưng chiều cô thế nào đi chăng nữa, cũng
không thể bồi cô đến hết đời, có lẽ, để cho cô trưởng thành mới là sự
sủng ái tốt nhất đối với cô.
…
Ngày thực tập đầu tiên của
Thượng Tâm, do Thượng Phẩm tự mình đưa cô đi. Từ nhà đi ra ngoài rồi
bước lên xe, Thượng Phẩm có chút muốn nói lại thôi, muốn hỏi Thượng Tâm, nhưng suy nghĩ một lát lại không mở miệng hỏi. Nhưng chờ đến khi xe của Thượng Phẩm dừng trước đơn vị làm việc của Thiệu Phi Phàm, Thượng
Tâm liền kinh hãi trợn to mắt, “Anh, anh đưa em tới đây làm gì?”
“Thực tập.”
Thượng Tâm vừa nghe thấy vậy liền lật giở lại xem tờ giấy giới thiệu, địa điểm thực tập viết trên đó là: Đại đội II Đội hình cảnh. “Anh, em không thực tập, em muốn về nhà.”
“Hình như không kịp rồi.” Thượng Phẩm bình tĩnh nói, quay mặt nhìn ra cửa kính. Thượng Tâm từng chút từng chút
quay đầu nhìn theo ánh mắt của anh trai, người đàn ông mà cô vô cùng
quen thuộc đang đứng đó cười vui vẻ với cô. Thực tập cho tới
trưa, Thượng Tâm luôn ở trong trạng thái thấp thỏm bất an, nhưng may là
cô chỉ gặp mặt Thiệu Phi Phàm một lần vào lúc sáng, sau đó Thiệu Phi
Phàm bị gọi lên tầng để họp, không xuất hiện trước mặt cô nữa.
Anh gầy đi, gương mặt hõm lại, chưa cạo râu. Nhưng hình như anh ấy càng trở nên đẹp trai hơn, đàn ông mà, ngay cả thời điểm suy sút vẫn có sức
quyến rũ. Thượng Tâm mải suy nghĩ, Hạ Bình là người phụ trách hướng dẫn
gọi cô ba lần mà cô vẫn không nghe thấy.
Hạ Bình cảm thấy thật
nhức đầu, củ khoai lang phỏng tay này, anh ta muốn ném đi cũng không ném được. Rõ ràng là chị dâu nhỏ, nhưng đội trưởng Thiệu lại không nhận
hướng dẫn, còn giả vờ như không quen biết Thượng Tâm. Ai! Suốt ngày hành hạ người ta. Hai sinh viên đại học thực tập ngồi bên cạnh Thượng Tâm
thì rất kinh ngạc, nhìn hai người Hạ Bình và Thượng Tâm, mà lúc này
Thượng Tâm vẫn còn đang trong trạng thái du hồn phiêu đãng.
Hạ Bình lúng túng, vô cùng đau đầu, hạ quyết tâm, vỗ mạnh một cái xuống bàn của cô.
“A!” Thượng Tâm hét lên một tiếng sợ hãi.
Ánh mắt của tất cả mọi người làm việc trong phòng chung đều nhìn tới đây,
nhìn thấy bộ dáng Thượng Tâm lấy tay che ngực, khuôn mặt trắng bệch, lại nhìn thấy Hạ Bình đang đặt một bàn tay trên bàn làm việc của Thượng