i:
- Sau này cô có thể gọi điện tìm tôi.
Khi Tiểu Liên đứng ở cổng quán trà chuẩn bị gọi xe thì
một ánh đèn xe chói mắt rọi thẳng vào mắt cô, thì ra là Trì Vĩnh lái chiếc
Cadillac đi qua người cô rồi lao thẳng, chỉ để lại một vết khói mờ khiến cô
thốt nhiên bừng tỉnh, Trì Vĩnh đang có ý đồ gì.
Không có xe, cô chỉ đành đi bộ. Chẳng biết từ lúc nào
cô đã đi tới cái cầu thang nhỏ dẫn lên căn nhà ở Phố Đông. Nơi này cô đã thuộc
như trong lòng bàn tay, cô nhìn tòa nhà đã tắt đèn, nước mắt không nhịn được
lại lã chã rơi xuống. Nhìn con phố cổ, trái tim cô hoàn toàn thay đổi. Giờ đây,
cô đã không tìm được bóng hình của ngày hôm qua. Cô ép mình gọi điện thoại cho
Biện Đông, Biện Đông nói họ đang nói chuyện ở một quán trà khác, Khổng Tình
Nhiên ở nhà bên cạnh làm đẹp.
- Họ có về cùng không? – Cô thận trọng hỏi.
- Cũng có thể. Mọi người đều hiểu Khổng Tình Nhiên vì
tiền mới tới, tiền đi tới đâu thì cô ta đuổi theo tới đấy.
Cúp điện thoại, cô biết không cần phải chờ nữa. Chờ
cái gì? Chờ họ về nhà lên giường với nhau rồi lao vào bắt quả tang sao? Chờ
trái tim mình vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh vụn sao?
Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời cô mất ngủ tới tận
sáng.
Sau đó, Trì Vĩnh liên tục gọi điện thoại lấy cớ là ăn
cơm để đòi cô mười bảy nghìn, thế là cô không thể nào quên được con người này.
Để mau chóng thoát khỏi sự đeo bám của anh, cô tới nơi mà anh nói. Trong một
căn phòng rộng mấy chục mét vuông này, người ngồi trước màn hình máy tính không
phải là Khổng Tình Nhiên mà là một người đàn bà khác. Trì Vĩnh giới thiệu đây
là cô Mã Vân từ Bắc Kinh tới, Tiểu Khổng bị viêm ruột thừa, bởi vậy Mã Vân tạm
thời thay thế. Những ghi chép mùi mẫn giữa anh và Mã Vân thông qua email giờ
lại hiện lên trước mắt.
Tiểu Liên đưa cho anh mười bảy nghìn sau khi anh nhắc
cô lần nữa. Ạnh vừa nói: “Anh chẳng thiếu gì, nên cũng không cần gì” vừa đếm
tiền rồi nhét vào trong túi áo. Sau đó, họ chuẩn bị đi ăn tối. Anh lái xe đi
đón Khổng Tình Nhiên đã tiếp nước cả đêm, Tiểu Liên cảm thấy kỳ lạ, người bị
viêm ruột thừa không ở nhà nghỉ ngơi mà lại còn ngồi ăn thịt nướng Brazil trong
một cái quán ăn ồn ào, phức tạp, thật là quá bất hợp lý? Thịt lợn, thịt bò,
thịt dê, tim lợn, xúc xích cô ta đều không bỏ qua, ăn rất ngon lành. Tiểu Liên
hỏi Mã Vân ở đâu, Mã Vân nói toàn bộ hành lý của cô ta đều để ở nhà Trì Vĩnh.
Tiểu Liên như bừng tỉnh, không hỏi tiếp nữa. Mã Vân và Trì Vĩnh cười cười nói
nói rất thân thiết, cô ta và Khổng Tình Nhiên thì lại nói chuyện bách hóa Mùa
xuân Paris ở Thượng Hải và bách hóa Tân
Đông An ở Bắc Kinh cái nào to hơn, quần áo đường Hoa Đình ở
Thượng Hải hay đường Tú Thủy của Bắc Kinh đẹp hơn, sự thân thiết giữa họ có mấy
phần thật và mấy phần giả? Kết thúc bữa cơm, hai cô gái kia để được ngồi cạnh
anh mà tranh nhau mở cánh cửa trước bên phải, cuối cùng Khổng Tình Nhiên giành
được, Tiểu Liên nhìn thấy gương mặt ngượng ngùng của Mã Vân. Họ đưa Tiểu Liên
về nhà, điều hòa mở quá lạnh, Mã Vân bảo cô khoác áo vest của anh vào, khoác
vào rồi mới không cẩn thận nhìn thấy trong đó có một phong bì mười nghìn tệ. Cô
nhìn Trì Vĩnh và hai người đàn bà ham hư vinh bên cạnh anh, nghĩ bụng, đó chẳng
phải là số tiền rút ra từ ngân hàng sao? Anh đã lấy đi hai mươi phần trăm từ
khoản lợi nhuận ba mươi nghìn tệ, mười nghìn này là mười phần trăm lợi nhuận do
Tiểu Liên tự mua bán cổ phiếu X, ban đầu trong lời hứa khoản thù lao trả cho
anh không bao gồm khoản này. Vốn định trả cho anh hậu hĩnh một chút, sau đó thì
kết thúc với anh, nhưng chính anh đã để cho cô nhìn thấy sự bỉ ổi của anh, cô còn
cảm ơn cái gì? Thế là cô nắm chắc tiền trong tay, chờ anh dừng xe lại, cô bước
xuống khỏi chiếc Cadillac của anh.
Hugo nói: Nhục dục là một cái bẫy, say và thèm rượu
khác nhau, cái trước là cần một người đàn bà, cái sau là cần tất cả đàn bà.
Napoleon ngủ với một trăm người đàn bà, nhưng vẫn có những người đàn bà sẵn
sàng tranh giành làm người thứ một trăm linh một. Chính đàn bà tự biến mình
thành kẻ đáng thương.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh gọi điện thoại tới. Cô nói
ngay:
- Anh đang sốt ruột vì mười nghìn tệ đó à? Tiền do em
lấy. Tình cờ thật, chính ông trời bảo em lấy.
- Khi nào thì em trả cho anh?
- Trả cái gì? Anh chỉ nhận tiền không nhận người, em
cũng học theo anh. Chẳng phải anh từng nói, anh không thiếu gì cũng không cần
gì sao? Chút tiền này anh tính toán làm gì?
- Nhưng anh không hiểu, sao em lại lấy tiền đi? – Anh
kéo dài giọng hỏi.
- Rất nhiều việc đều đã thay đổi rồi, để tư tưởng của
một người thay đổi chắc là trò chơi ưa thích của anh mà. – Sau đó cô cúp máy.
Chiều hôm đó, một người đàn bà tự xưng là bạn của Trì
Vĩnh gọi điện thoại cho Tiểu Liên, nói rằng thực ra Trì Vĩnh hy vọng họ làm
lành với nhau, cô ta sẵn sàng đứng giữa giải quyết, bởi vì mọi người đều là đàn
bà. Tiểu Liên đang cần tâm sự, bởi vậy chẳng hỏi đúng sai thế nào, đã hứa sẽ
gặp mặt cô ta ở McDonal.
Người đàn bà đó họ Chu, hỏi cô về chuyện mười nghìn
tệ. Tiểu Liên thừa nhận cô là người lấy ti