Tài nấu nướng của ngài Khúc… hình như không
được lắm.
Ăn sáng xong, ngài Khúc bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. An Tư Đông đứng không cũng thấy ngại, ở nhà người ta đã mặt
dày lắm rồi, giờ làm sao có thể để người ta hầu hạ nữa. “Em giúp anh làm cho, em biết nấu cơm. Trưa anh định ăn gì?”
“Thịt bò sốt tương, cánh gà coca, chả cá, canh sườn bí đao.”
“Sao toàn món mặn vậy?”
Đầu bếp Khúc hơi xấu hổ: “Dì Ngô chỉ dạy anh mấy món này… có thêm hai trái dưa leo để chấm nước sốt.”
Dưa leo chấm sốt tương cũng được coi như là một món ăn sao? = =
Đàn ông thường thích ăn thịt, ít chịu ăn chay. An Tư Đông đưa mắt nhìn giỏ đồ ăn anh mua về, đúng là chỉ có bí
đao là rau củ quả, còn lại đều là thịt. Cô nhớ trong tủ lạnh còn chút đồ ăn, tìm một hồi ra hai trái cà chua, xà lách và cà rốt, vậy thì làm
laigu bò, xà lách xào dầu hào, canh sườn bí đao, cánh gà coca và dưa leo bào, rốt cuộc món ăn cũng vừa có chút màu sắc cũng vừa cân bằng được
dinh dưỡng.
Lúc ăn đầu bếp Khúc còn khích lệ cô: “Món chay ăn làm rất được, anh không ngờ nha, nhìn y như luộc vậy.”
Cô cũng khách khí: “Sườn và cánh gà anh làm cũng ngon lắm, em cũng không biết làm mấy món mặn đó.”
“Vậy là tốt rồi, bù trừa cho nhau.”
An Tư Đông bị nghẹn họng.
Cơm nước xong, ngài Khúc lại chủ động
rửa chén. An Tư Đông không có việc gì làm, ngồi trong phòng khách xem
sói và cừu con, Khúc Duy Ân rửa chén xong bưng một đĩa trái cây ra, ngồi cạnh cô.
Á… chẳng lẽ cả ngày ngồi đó xem TV à?
“Cái kia …… buổi chiều anh có bận gì không?”
Anh quay lại nhìn cô: “Không có, em bận gì à?”
“Không có không có, em chỉ hỏi vậy thôi, không phải chủ nhật nào anh cũng tới phòng tập sao?” Nói xong thấy hố,
vội bổ sung”… em nghe nói thôi.”
Anh chuyên tâm vào bộ phim hoạt hình sói và cừu con trên TV: “Hôm qua leo núi rồi, không đi nữa.”
“Ừm…”
Lại hết một tập, cuối cùng cô nhịn không được nói: “Em ra ngoài một chút, mua ít đồ.”
Khúc Duy Ân hỏi: “Mua cái gì? Anh đi với em.”
“Đi mua một ít quần áo… mua đôi giày,
không phải hôm qua bị hư rồi sao, em không có giày mang, rất gần à, em
tự đi được, về nhanh mà…”
Kỳ thật cô muốn mua đồ lót. Tưởng chỉ đi có một đêm, cô chỉ đem theo một chiếc quần ship lại không mang theo
bra, qua một đêm thì thôi, ai ngờ lại ở ba ngày, không thể không thay
nha. Hôm qua leo núi ra mồ hôi, giờ cả người cảm thấy ngứa ngứa.
“Chân em bị vậy sao đi một mình được. Dù sao anh cũng không bận gì, coi như là đi dạo.” Không đợi cô từ chối,
anh đã cầm điều khiển tắt TV, bước tới cửa “Đi thôi”
Cô còn muốn giãy dụa: “Thật sự không cần mà, chỉ đôi giày thôi, em tự đi được…”
“Tới khi nào em mới không cậy mạnh nữa hả?”
Ai cậy mạnh, anh cũng là người có bạn gái rồi sao mà vẫn cộc lốc vậy! >_<
Hai người đi tới một cửa hiệu trong
parkson mua đôi bata,, dạo tới một quầy bán đồ lót ở tầng ba, An tư Đông cố ý đi ở đó rất lâu, nhìn xung quanh, ý muốn người kia hiểu cô định
vào đó, ai biết anh chỉ lo cúi đầu đi theo cô, không lên tiếng. Cô đành
phải mặt dày nói thẳng: “Em đi bên kia mua quần áo.”
“Ừm, anh đi với…” Ngẩng đầu nhìn hướng cô chỉ, vừa thấy mặt liền đỏ lên, cuối cùng mở miệng nói: “Em đi đi, anh ngồi đây đợi…”
Trong parkson thường chỉ có một quầy
chuyên bán đồ lót, người bạn là một dì rât nhiệt tình, giọng hơi… lớn.
Dì ấy cứ cười híp mắt mà nghênh đón cô: “Cô gái, mua bra à? Mặc số mấy?
Thích kiểu như thế nào chị lấy cho em thử.”
Cô chỉ một áo nhỏ màu sáng trên kệ, nói nhỏ: “32B ạ?”
Dì liếc qua ngực cô: “Cháu chỉ nên mặc cup A thôi.”
Dì nói nhỏ chút được không, tầng này
nhiều người lắm… cô liếc qua chỗ Khúc Duy Ân đang ngồi, anh chỉ cúi đầu
nhìn sàn nhà: “Cháu mặc 32B, lấy cho cháu thử đi.”
Dì nói: “Hihi, dì bán nhiều năm rồi, sao lại không biết, vừa nhìn là biết cháu mặc A thôi !”
Có một anh chàng đi ngang qua, nghe vậy
cố ý quét mắt nhìn cô từ trên xuống, ánh mắt rất đen tối. An Tư Đông
phát điên: “Cháu từ 16 tuổi đã mặc 32B rồi! Vẫn là 32B !”
Khúc Duy Ân ngồi bên ngoài vẫn cúi đầu.
Dì nói: “Chỗ dì có size lớn hơn một chút. Dì lấy cho cháu một cái A một cái B để thử vậy.”
Cô rơi lệ đầy mặt cầm hai cái bra vào
phòng thử, một lát sau lại lệ rơi đầy mặt đi ra, đem 32A đưa bà dì,
không đành lòng nói: “Gói cái này lại.”
Dì bán hàng vẫn như cũ cười tủm tỉm: “Dì đã nói cháu quá lắm chỉ cỡ A thôi. Bra phải mặc vừa, lớn thì bên trong
sẹp, chặt thì không đứng được, còn khó xem hơn.”
Xin dì đó, đừng nói nữa mà. T-T
Khúc Duy Ân đứng dậy: “… Mua xong rồi?”
“Ừm.”
“Về thôi.”
“Được.”
“Anh giúp em cầm… ý anh nói là đôi giày kia.”
=_=|||
Hai người một trái một phải, một người
nhìn trời một người nhìn đất. Đi tới cửa, lại gặp phải đồng nghiệp: “Hi, Owen, anh đi mua đồ à? …Hai người đi chung?”
“Không phải !” An Tư Đông cười khan, “Mình cũng giống cậu, tình cờ gặp được anh ấy ở đây thôi.”
“Ừ… “ Người kia nửa tin nửa ngờ, ý vị thâm trường nhìn bọn họ mấy lần.
Trên đường về chung cư, lại gặp phải một đồng nghiệp trong công ty: “Hi, Owen… Hi, An Tư Đông… Hai người đi chung à?”
“Không phải không phải !” Lại cười khan “Em cũng như anh, tình cờ gặ