Teya Salat
Mỹ Vị Se Duyên Anh Với Em

Mỹ Vị Se Duyên Anh Với Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326380

Bình chọn: 7.00/10/638 lượt.

n lại nằm, xem con gái như đồ chơi, dạy dỗ toàn tư tưởng xấu.

Chương tiểu muội “Ngao” một tiếng, “Mẹ, bạn gái còn chưa vào cửa mà anh đã muốn

đuổi con ra ngoài, không có cách nào sống! Cuộc sống này qua không nổi nữa!”

Chương gia chẳng ai để ý Chương tiểu muội, ba Chương liếc mắt nhìn hai đội long

phượng trên màn hình TV đang tự bưng thức ăn lên.

Ông không có nói cho con trai biết tiểu Sử còn vụng trộm nói với hắn, cô bé kia

thoạt nhìn giống như tiểu Đình người chủ trì kênh cuộc sống.

Thứ nhất với sự hiểu biết của ông đối với phong cách làm việc của con trai,

loại hoạt động tài trợ này, hắn luôn luôn gi­ao cho bộ phận PR tham gia, lúc

này lại nhìn thấy con trai thoáng hiện trên màn ảnh TV.

Thứ hai người chủ trì tiểu Đình nấu món mực lòng đỏ trứng này, mặc dù cũng

không phải món ăn đã thất truyền nhưng thật sự chưa bao giờ ông thấy ở nhà hàng

khách sạn nào trên phố, chỉ là có một năm con trai không biết từ nơi nào có

được một quyển sách dạy nấu ăn, học xong nấu cho người nhà ăn.

Thứ ba là gần đây số lần con trai về nhà ăn cơm vào chủ nhật giảm mạnh, luôn

nói hẹn với bạn.

Tống hợp ba điểm lại ba Chương cảm thấy tiểu Sử nói đúng.

Người chủ trì trên TV đang giới thiệu thức ăn của tổ hợp Hứa Na và tổ hợp Vạn

Đình cho mọi người xem.

“... Na Na và Đình Vũ chế biến thức ăn Phượng Vũ ngân châm, nghe tên cũng rất

có khí thế, chúng ta hãy nghe lời bình của chuyên gia... thầy Cao...”

Bình luận gia đầu trọc gắp một cái cánh gà lên, cắn một cái, sau nửa ngày tỉ mỉ

nhai, để đũa xuống gật gật đầu “Cánh gà ủ bằng phương pháp cổ này rất có ý tứ,

người bình thường sẽ ủ tôm và gạo nếp bên trong, nhưng bọn họ dùng vây cá...”

Nói rồi gắp lên cắn một cái lại nhai kỹ càng như muốn giữ mãi hương vị “Vây cá

ngon mềm, thêm măng mùa đông thanh ngọt, cánh gà được ướp hương vị nguyên liệu,

ăn vào cực kỳ có vị.”

“Giáo sư Tuyết Tình?” Người điều khiển chương trình lại đem mi­cro­ chuyển

hướng chuyên gia bình luận thứ hai.

“Món ủ cánh gà này từ cổ đã có, nhưng đây là lần đầu tiên tôi ăn cánh gà ủ vây,

hương vị rất đặc biệt, cánh gà mềm, vây cá tươi ngon, măng mùa đông trộn với

nấm hương chân giò hun khói rất hòa hợp, xác thực không tầm thường.”

Nhưng bình luận viên tiếp theo không có ai là không khen ngợi.

Màn ảnh vừa chuyển, lại chuyển tới thức ăn của tổ hợp Vạn Đình.

“Bây giờ cho mời bình luận viên bình luận thức ăn của tổ hợp Vạn Đình.”

“Bọn họ so sánh xem ra kém hơn.” Mẹ Chương lắc đầu, ăn xong một tổ trước, rồi

đến tổ bọn họ, thức ăn đã có chỗ nguội lạnh. Dù lạnh cũng không phải quan trọng

lắm nhưng kém không ít so với món nóng.

“Bình luận viên chuyên nghiệp sẽ xem xét đến điểm này.” Triêu Dương cười nhạt.

Thức ăn của tổ hợp Vạn Đình bưng lên, xếp đặt chỉnh tề, giống như lạp xưởng

Thượng Hải làm to đặc biệt, chờ màn ảnh tiến vào gần, mới phát hiện đó cũng là

một món ăn ủ, nguyên liệu nấu ăn ủ trong vỏ lạp xưởng.

Bình luận viên đầu trọc gắp một miếng lên, cắn vào miệng thì ánh mắt sáng lên,

tỉ mỉ nhai nuốt “Um... Món mực lòng đỏ trứng và Phượng Vũ Ngân Châm vừa rồi, có

cách làm khác nhau nhưng kết quả lại giống nhau đến kì diệu, nhưng... Umm... Có

thể nghĩ đến việc lấy nhân ủ trong mực cũng không thấy nhiều.”

Giáo sư Tuyết Tình đang chậm rãi nhấm nháp sau đó mỉm cười, “Mực này đã nướng

phải không? Da giòn, thịt mực lại mềm vô cùng. Nhân làm từ cái gì?”

“Tôi ăn ra lòng trứng muối, chân giò hun khói, tôm, và gạo nếp trộn chung, cực

kì ngon miệng.” Một chuyên gia bình luận viên khác bên cạnh tiếp lời.

Đình Đình gật gật đầu, tỏ vẻ chuyên gia nói một chút cũng không sai.

“Ăn vào miệng thì như nhau, bất quá về ý tứ thì Phượng Vũ Ngân Châm hơn một

chút.” Bình luận viên đầu trọc tỏ thái độ.

“Tôi đề nghị tổ hợp Vãn Đình cho món ăn này một cái tên có ý nghĩa hơn —— Ngao

Du Bích Hải —— nhìn xem rau xà lách xanh trải ở phía dưới, còn có mực lòng

trứng muối tôm chân giò hun khói gạo nếp, hình tượng rất sinh động. Một món ăn

có ý tứ thì còn cần một cái tên hay có ý nghĩa.” Giáo sư Tuyết Tình đề nghị

mười phần đúng trọng tâm.

Đình Đình gật đầu nghe lời, Vạn Chủ Bá mỉm cười.

“Ôi trời chỉ sợ tiểu Đình phải thua.” Mẹ Chương thở dài, bà thích nhất người

chủ trì trong kênh cuộc sống này.

“Con cảm thấy món ăn Na Na nấu cũng ngon.” Chương tiểu muội xem tin tức giải

trí, cho nên ủng hộ Na Na.

“Con trai con thấy sao?” Ba Chương có ý tứ hỏi Triêu Dương.

“Có quá nhiều nhân tố không thể khống chế, cho nên cố gắng hết sức là tốt rồi.

Dù sao chẳng qua là vui vẻ náo nhiệt thôi.” Triêu Dương cười một cái, không có

ý định nói thẳng thắn với ba quá sớm.

Ăn cơm xong, Chương tiểu muội và mẹ Chương vào phòng bếp rửa chén, ba Chương

mang theo cháu ngoại ra ban công ngắm pháo hoa.

Triêu Dương nhìn qua phòng khách nháy mắt quạnh quẽ, bỗng nhiên nhớ vô cùng,

đột nhiên hắn rất muốn nghe giọng nói của Đình Đình liền khoác áo lông lên, một

mình đi đến sân thượng phía bắc, nhìn pháo hoa bay lên xuống đầy trời bên

ngoài, gọi điện thoại cho Đình Đình đang ở Nam Kinh.

Điện thoại được nhận, bên kia vọng đến tiế