g ở tay lái phụ, ngồi vào trong xe.
Triêu Dương lấy ra một hộp nước canh trái cây ấm từ trong thùng giữ ấm đưa cho
Đình Đình, lại lấy ra một cái muỗng dài, “Ăn một chút lót bụng đã, xem xe xong
lại đi ăn cơm.”
Đình Đình cười tủm tỉm nhận canh trái cây, khẽ nghiêng người qua hôn lên má
Triêu Dương.
Giữa Đình Đình và Triêu Dương lâm trạng thái bảo dưỡng thức ăn chưa ăn.
Đàn ông và phụ nữ, tên đã lên dây, ít khi dừng lại giữa đường trừ phi bị cắt
đứt ngoài ý muốn.
Cắt đứt chuyện tốt, vừa vặn là hoa hoa công tử Phan Công Tử.
Cuộc gọi đoạt mệnh liên hoàn của Phan Công Tử, lần thứ nhất không được lại kiên
nhẫn gọi lại.
Lúc đó Đình Đình và Triêu Dương học nấu đồ ăn, Triêu Dương dạy Đình Đình chọn
lựa nguyên liệu như thế nào, xử lý nguyên liệu nấu ăn ra sao, cách điều chế
tương chấm….
Triêu Dương chấm một ít tương blueberry bôi lên chóp mũi Đình Đình, Đình Đình
“A” một tiếng, nhìn chằm chằm chóp mũi mình, giơ tay muốn lau đi, đôi mắt to
đảo cái biến thành mắt chọi gà. Triêu Dương trông thấy buồn cười quá ôm lấy
Đình Đình, trước hôn vào chỗ tương bluebrry trên chóp mũi, sau đó nhẹ nhàng dời
xuống, hôn cặp môi đỏ mọng.
Trong miệng có mùi thơm blueberry ngọt ngào nồng đậm, dụ Đình Đình duỗi đầu
lưỡi ra liền bị Triêu Dương cướp lấy, hôn triền mien
Hai người hôn đến thở không nổi, cả hai tình sinh ý động, đang khát vọng được
tiến thêm một bước nữa thì chuông điện thoại của Đình Đình vang lên, tắt, sau
đó lại vang lên, lại tắt, lại vang lên.
Đình Đình không thể không dừng nụ hôn ngọt ngào tựa như tra tấn của Triêu
Dương, bàn tay giữ lại eo lưng Triêu Dương, khẽ thở dốc “Em đi nghe.”
Triêu Dương tuy không tình nguyện nhưng cũng lưu luyến để cô đi nghe điện
thoại. Có điều hắn thấy nếu hôn tiếp nữa, hắn và Đình Đình tuyệt không phải hôn
có thể xong.
Đình Đình đi qua lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn dãy số, là Phan Công Tử.
Đình Đình thở dài, ấn nút trả lời.
Tiếng của Phan Công Tử lành lạnh trong điện thoại, “Muộn như vậy mà còn chưa về
nhà? Để cô chú biết rõ thì không tốt lắm đâu?”
Đình Đình cười ngất.
Phan Công Tử hàng đêm sênh ca yến vũ, ăn chơi trác táng lại để ý tới đêm cô có
về ngủ hay không, quả thực quái dị.
“Em đang chuẩn bị một chút cho tiết mục đặc biệt tết âm lịch, lập tức về ngay.”
Đình Đình nhìn sang Triêu Dương lẳng lặng nghe cô nói điện thoại, ánh mắt âm u
thẹn thùng mỉm cười.
Phan Công Tử thở dài ở bên kia điện thoại “Công việc tuy quan trọng nhưng sức
khỏe cũng mười phần quan trọng. Nói dẫn em đi xem xe, tuần này như thế nào?”
“Chủ nhật phải diễn tập.” Đình Đình cũng không phải đùn đẩy Phan Công Tử, tiết
mục đặc biệt đúng là diễn tập vào Chủ nhật, hơn ba mươi đài cùng trên trăm
người chủ trì quy tụ lại một chỗ không dễ dàng chút nào. Giai đoạn trước phải
chuẩn bị nhiều thứ, có khi từng nhóm tiến hành diễn tập không dưới tám tiếng
đồng hồ.
“Diễn tập chấm dứt, anh tới đón em. Anh quen người ở đại lý xe, hẹn sau khi tan
việc dẫn em đi xem xe.” Giọng của Phan Công Tử không mặn không nhạt, “Chú Triệu
đã dặn dò anh, chút chuyện như vậy anh phải làm tốt mới có thể ăn nói với chú.”
Đình Đình nghe biết được Phan Công Tử mất hứng.
Y càng mất hứng, giọng nói càng lạnh nhạt kiểu bình thản như mây trôi nước
chảy.
Nếu Đình Đình không thức thời cũng không nên tiếp tục thoái thác nữa “Được, anh
cho em địa chỉ, diễn tập chấm dứt em tự đi.” Phan Công Tử cũng không dài dòng,
báo địa chỉ rồi cúp điện thoại.
Đình Đình trừng mắt nhìn điện thoại thật lâu, gần đây tính tình Phan Công Tử cổ
quái, chẳng lẽ là tình cảm có vấn đề gì?
Cô ảnh hậu lần trước là chuyện đã qua rồi. Gần đây lan truyền chuyện xấu với
Phan Công Tử là ngọc nữ mới ra nghề.
Gương mặt nhỏ cỡ bàn tay, còn mang chút ngây thơ của đứa trẻ, mắt như nước mùa
thu, lông mày như núi xa, môi anh đào, mặc một bộ váy dài bồng bềnh, dáng vóc
mười phần thanh khiết.
Có phóng viên hỏi ngọc nữ, Phan Công Tử rời khỏi tình yêu với ảnh hậu chuyển
sang phía cô, người trong cuộc có cảm tưởng thế nào. Cô liền nháy một đôi mắt
sáng như nước mùa thu sao lạnh, mỉm cười ra vẻ nghe không hiểu. Không trả lời
để các người phỏng đoán. Dù đoán ra kết luận gì cũng đều không quan hệ với cô.
Đình Đình thầm nghĩ, chẳng lẽ Phan Công Tử đi đêm nhiều cuối cùng cũng đã gặp
quỷ, lần này rốt cục y gặp được đối phương, thông suốt không thoát?
Triêu Dương nghiêng đầu liếc mắt nhìn Đình Đình, thấy thất tình hiện trên mặt
cô, hơi nhíu mày, khẽ chu miệng thì cười vui vẻ đưa tay xoa đầu cô “Nghĩ cái gì
mà mặt biểu lộ nhiều vậy.”
Đình Đình lắc lắc đầu, cọ cọ trong lòng bàn tay Triêu Dương “Em đang nghĩ tới
thái độ quái dị gần đây của Phan Công Tử, chút nữa đến đại lý xe, nếu y nói
lung tung gì anh cũng đừng để ý đến y.”
Triêu Dương cười một cái, vỗ tay, tỏ vẻ biết rồi.
Đại lý xe Phan Công Tử chọn nằm ở khu vực hoàng kim, xung quanh đều là những
cửa hàng xa xỉ bán đồ tinh phẩm, cửa kính sát đất sáng bóng trong suốt. Trong
nhà hàng chỉ thấy lác đác vài người, tiền lương trung bình căn bản cũng không
dám đi vào. Nhân viên bên trong s