Mỹ Nhân Mê Hỏa

Mỹ Nhân Mê Hỏa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324652

Bình chọn: 7.5.00/10/465 lượt.

ảm này đột nhiên đến, không thể nói với Kỳ Kỳ, càng không thể nói với những

người thân bên cạnh, bởi vì bọn họ sẽ đều cho nàng một đáp án…. Mau tỉnh đi, đừng nằm mơ giữa ban ngày!

Trình Kỳ Kỳ đợi hai ngày, Cổ Việt Mạn đều không có lấy một tia tin tức về Điền Tuấn và bối bối, tâm nàng đã muốn điên loạn.

Đây là chính mồm hắn đáp ứng giúp nàng, hắn vốn không phải một kẻ ăn nói lung tung.

Trình Kỳ Kỳ nản lòng nhìn Hồng Tư Giai: “Cổ Việt Mạn vẫn không có tin tức sao?”

“Tin tức? Tin gì cơ?” Hồng Tư Giai đang mơ màng suy nghĩ liền giật mình hoàn hồn, không rõ ý tứ trong lời biểu muội.

“Cổ Việt Mạn không phải là kẻ thất tín…” Trình Kỳ Kỳ thở dài, trong giọng điệu mang ý thất vọng, “Hắn đã đáp ứng giúp muội, vì sao…”

Hồng Tư Giai nghe ra thất vọng của nàng, cực lực trấn an nói: “Nếu như hắn đã đáp

ứng, ta nghĩ hắn nhất định là làm được, muội chẳng đã nói, hắn không

phải người bội tín đó sao.”

Nàng cam

đoan với Kỳ Kỳ, giọng điệu còn kiên định hơn cả tưởng tượng của chính

mình, còn bình tĩnh gấp trăm lần so với nỗi lòng đương mông lung suy

nghĩ.

“Muội biết.” Trình Kỳ Kỳ giải thích, liên tiếp thở dài, “Muội là không nên nghi ngờ

hắn, nhưng mà nhịn không được vẫn thực lo lắng, muội chỉ là hy vọng có

thể lại có một cơ hội.”

“Được mà, muội cứ kiên nhẫn chờ đi, ta tin tưởng muội nhất định có cơ hội này.”, nàng lại nói lời cam đoan.

Nhưng là

Trình Kỳ Kỳ vẫn như cũ bất an uể oải, Hồng Tư Giai có thể nhận ra, nàng

ấy đã thật sự cải biến, không hề oán giận, không hề trách cứ bất luận kẻ nào.

Lúc này, đột nhiên vang lên hồi chuông điện thoại.

Trình Kỳ Kỳ

kinh hoảng ngẩng đầu nhìn lên, Hồng Tư Giai cũng bị tiếng chuông làm cho tim muốn nhảy bật khỏi lồng ngực, ánh mắt nhanh chóng dời về phía chiếc điện thoại đang rung.

Trình Kỳ Kỳ

sợ hãi ngồi nguyên tại chỗ, không dám bước đến nghe máy, hai tay níu

chặt chỉ quần. Hồng Tư Giai cũng là tâm tình nửa buồn nửa vui, nhưng

nàng không thể không đứng lên đối mặt.

Bước đến, nàng cầm lấy điện thoại, mở miệng run run, tim đập như đánh trống, “Alô?”

[Nói với Kỳ Kỳ, bảo nàng ta chuẩn bị một chút, nửa giờ sau ta sẽ qua đón hai người.'>

Là..là..là..là…….. Cổ Việt Mạn!

Trải qua hai ngày yên lặng, rốt cuộc lại có thể nghe thấy tiếng nói của hắn, nhưng

khẩu khí này thực ngắn gọn sáng tỏ, không hề hứa hẹn giải thích cho hai

ngày hắn mất tích, thậm chí ngay cả một lời ân cần hỏi han nàng cũng

không thốt ra, chính là chỉ hạ lệnh rồi ngay lập tức cúp điện thoại.

Hồng Tư Giai chán nản tắt máy.

Kỳ Kỳ ở một bên lo lắng bất an hỏi: “Có phải là Cổ Việt Mạn gọi tới?”

Hồng Tư Giai gật đầu, “Hắn nói nửa giờ sau sẽ tới đón chúng ta.”

Trình Kỳ Kỳ mừng rỡ, kinh ngạc mở lớn mắt, không tin hỏi lại: “Thật a?”

“Ừ thật.” Nàng cũng khẳng định đáp lại.

Trình Kỳ Kỳ

vừa mừng vừa sợ, hai tay chắp lại nói: “Cảm tạ trời! Cảm tạ! Rốt cuộc

cũng có hồi âm.” Nước mắt vì mừng rỡ như điên mà tuôn chảy xuống.

Hồng Tư Giai gượng mỉm cười, vỗ vỗ vai biểu muội, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt nàng: “Muội muốn cảm tạ ai nữa thì chờ sau rồi chậm rãi mà làm, bây giờ mau đi chuẩn bị một chút, nhớ là nửa giờ tới hắn đến đón chúng ta.”

Kỳ Kỳ chớp chớp hai mắt nghẹn ngào, gật đầu kích động: “Vâng, vâng.”

Không chỉ có Kỳ Kỳ vui mừng trong lòng Hồng Tư Giai cũng có vài phần sung sướng, chờ đợi hai ngày nàng rốt cục cũng có thể gặp lại…

Nửa tiếng sau, Cổ Việt Mạn quả nhiên đúng giờ xuất hiện trước cửa kí túc xá.

Mặt hắn không chút thay đổi nhìn Hồng Tư Giai tiến ra: “Chuẩn bị tốt rồi? Đã có thể xuất phát chưa?”

Vốn tưởng

rằng qua hai ngày không gặp, sẽ nhìn thấy trên mặt hắn điều gì đó, sự

thật bằng không, đối mặt nàng lại là đôi mắt lãnh khốc, Hồng Tư Giai cảm giác hắn cố ý tạo ra khoảng cách giữa hai người.

Đây là nam nhân ôn nhu mà hai ngày trước thiếu chút nữa đã làm chuyện đó với nàng sao?

“Hai ngày nay ngươi……”, nàng rất muốn biết.

“Kỳ Kỳ đâu? Còn chưa đi được?”, hắn cố ý đánh gãy lời nàng.

“Ta đã chuẩn bị tốt, có thể xuất phát rồi.” Kỳ Kỳ bước từ trong phòng ra, trên mặt mang vẻ e lệ không dấu được niềm vui sướng.

“Vậy chúng ta đi”, hắn không kiên nhẫn nói nhiều.

Hồng Tư Giai mờ mịt nhìn bóng lưng hắn, suy nhgĩ sớm bay xa, thái độ của hắn đã vô

cùng nói rõ, tối hôm đó đơn giản chỉ là chút hiểu lầm.

Có lẽ vận mệnh bọn họ từng giao nhau bật ra lửa tình, nhưng từ nay về sau, số phận mỗi người, đường ai nấy đi!

Cổ Việt Mạn lái xe, Hồng Tư Giai ngồi ghế sau cùng Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ lo lắng khẩn trương nắm chặt tay nàng.

Xe vòng vo ngoặt một cái vào đường tắt, Trình Kỳ Kỳ đột nhiên nhíu hai mày lại, “Đây là đường đến nhà Tịch Na.”

“Tịch Na?” Hồng Tư Giai lần đầu tiên nghe đến cái tên đó, “Nàng ấy là ai?”

Trình Kỳ Kỳ

ghé vào tai nàng, “Nàng ấy là bảo mẫu mà Cổ Việt Mạn mời tới, ta vậy

nhưng nhất thời quên mất nàng, chẳng lẽ bối bối ở nhà nàng ấy?”

Cổ Việt Mạn

vừa tắt máy dừng xe, Trình Kỳ Kỳ đã muốn khẩn cấp mở cửa nhảy xuống,

Hồng Tư Giai cũng theo bước ra ngoài, Cổ Việt Mạn cũng xuống xe.

Cổ Việt Mạn

gật đầu với các nàng, dẫn bước đi tới căn nhà trước mặt, Trình Kỳ Kỳ mau chóng


XtGem Forum catalog