Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327104

Bình chọn: 8.00/10/710 lượt.


Vì vậy, khuya hôm đó, Hoàng hậu nương nương tự mình mang đồ ăn khuya cho Hoàng thượng.

Lý Vạn Phúc đứng trước ngự thư phòng, vừa thấy phượng giá của Hoàng hậu

nương nương, liền định đi vào bẩm báo. Cung Khanh đưa tay ra hiệu, cười

lắc đầu.

Lý Vạn Phúc liền thức thời thối lui, vén rèm cho Hoàng hậu nương nương.

Cung Khanh lặng lẽ tiến tới, thấy Hoàng thượng một tay chống cằm, một tay gõ long án, tấu chương chồng chất trước mắt, đáng tiếc Hoàng thượng không

yên lòng, đọc chậm đến kinh người.

Cung Khanh âm thầm buồn cười, Hoàng thượng dùng đi dùng lại một chiêu sao, tốt xấu gì cũng nên thay đổi đi chứ.

Rón rén tới gần, Cung Khanh dịu dàng lên tiếng: “Hoàng thượng.”

Mộ Thẩm Hoằng ngẩng đầu, trong mắt hiện vẻ vui mừng, “Khanh Khanh sao nàng lại tới?”

Cung Khanh đặt đồ ăn khuya lên bàn, cố ý xoay người định đi: “Hoàng thượng không muốn thần thiếp đến vậy thần thiếp cáo lui.”

“Đừng đi.” Hắn đi tới ôm nàng. “Khanh Khanh tốt thật thấu hiểu lòng người.” Hắn cười xấu xa đặt nàng lên long án.

“Khanh Khanh đã lâu không bón cho trẫm.”

Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là mở hộp thức ăn dùng thìa bón cho hắn.

Hắn nhíu mày: “Không phải thế này.” Dứt lời, dùng môi cọ cọ môi của nàng, dụng ý không cần nói cũng biết.

“Hoàng thượng thật kén cá chọn canh.” Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là ngậm một miếng, thẹn thùng bón cho hắn.

Xong hết, Cung Khanh đỏ mặt nhìn hắn: “Hoàng thượng ăn no chưa?”

Hắn cười quỷ quái: “Càng đói hơn.” Dứt lời đè nàng xuống long án, cúi đầu

hít ngửi ở cổ. “Khanh Khanh thơm quá. Xiêm y này đẹp lắm, cố ý mặc cho

trẫm xem đúng không?”

Xiêm y này là mới may, cổ thấp eo cao, phô bày bộ ngực đẫy đà của nàng. Nàng vừa nghe liền đỏ mặt, thật oan uổng, nàng không hề cố ý mặc thế này

quyến rũ hắn. Là sau khi sinh ngực to hơn, vì thế may mấy bộ xiêm y mới, trong đó thích nhất là bộ xiêm y màu yên chi này, cố ý mặc vì hôm nay

là trăm ngày Doanh nhi.

Hắn tháo thắt lưng nàng, giải thoát cho bầu ngực tròn đầy, “Chỗ này của

Khanh Khanh càng ngày càng đẹp.” Sau mấy phen thân mật, nàng thở gấp,

dịu dàng nói: “Đừng, đừng ở chỗ này.”

Hắn cười: “Trên long án sinh long tử thì thế nào?”

“Ngài…” nàng thấy hắn có vẻ muốn làm tại chỗ, cuống lên nghĩ cách thoát thân.

Hắn làm sao chịu thả, nhấc chân nàng áp sát.

Chỉ nghe roẹt một tiếng, váy đã bị hắn xé. Nàng thật sự buồn bực không

thôi, ngày đó bị hắn xé váy, hôm nay chuyện xưa tái diễn, bệnh cũ của

hắn lại tái phát rồi.

Hắn vừa xé váy, vừa cười nham nhở: “Váy này quả nhiên hay lắm, đa tạ ý tốt của Khanh Khanh.”

Hắn nói như thể nàng cố ý mặc bộ này để hắn xé, nàng vừa xấu hổ vừa tiếc bộ xiêm ý mới, sẵng giọng: “Hoàng thượng xé rách rồi lát nữa thiếp về thế

nào.”

“Trẫm bế nàng về.” Quá muộn để dừng lại, hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Nàng đã lâu không làm chuyện ân ái, bị xâm nhập bất ngờ, khẽ thốt ra tiếng.

Hắn làm thật chậm, từ từ tiến vào, hai người đều hít vào một hơi. Chịu khổ

mấy tháng, khó mà kìm nén thêm nữa, đã bắt đầu là không thể dừng, tấu

chương giá bút đều bị rơi la liệt dưới sàn.

Giá nến lung lay, hắn vươn tay cầm giá nến nhân tiện nhìn nàng cho rõ.

Da thịt như bạch ngọc, ửng sắc hồng nhạt, đẫy đà đầy đặn, khiến người khác huyết mạch trào dâng, xưa nay nàng vốn thẹn thùng, chỉ có thể ân ái

trong bóng tối, giờ được nhìn nàng rõ ràng, uyển chuyển dưới thân hắn,

vẻ mặt kiều diễm ướt át, thật là hồn xiêu phách lạc, thiên sinh mị cốt.

Càng làm càng ham muốn, hành hạ nàng khoảng nửa canh giờ hắn mới buông tha.

Mỹ nhân mềm nhũn như không xương, da thịt lấm tấm dấu hôn, như hoa anh

đào rụng trên tuyết.

Hắn thoả mãn giơ giá nến, muốn nhìn nàng rõ hơn. Cung Khanh xấu hổ giơ chân đá giá nến, trong điện liền tối om.

Mộ Thẩm Hoằng cười nói: “Khanh Khanh đá giỏi lắm.”

Cung Khanh vội nói: “Hoàng thượng nhanh thắp đèn, Lý Vạn Phúc thấy đèn tắt nhất định sẽ đi vào.”

Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng Lý Vạn Phúc: “Hoàng thượng, Hoàng thượng.”

Mộ Thẩm Hoằng cất cao giọng nói: “Không có việc gì.”

Trong yên tĩnh, chỉ nghe sột soạt không biết là tiếng gì.

Lý Vạn Phúc ngoáy lỗ tai, Hoàng thượng, nô tài không nghe thấy gì.

Cung Khanh sinh con gái, Độc Cô Thái hậu tất nhiên thất vọng không thôi,

càng có lý do ép Mộ Thẩm Hoằng bổ sung hậu cung. Tất nhiên, bà ta sẽ

không nói thẳng, chỉ đổi bốn cung nữ trong ngự thư phòng Mộ Thẩm Hoằng

thành bốn mỹ nhân bà ta tỉ mỉ lựa chọn.

Đàn ông luôn có mới nới cũ, bà ta không tin bốn mỹ nhân đứng trước mặt mà con trai không rung động, không ăn vụng.

Cung Khanh dồn tâm tư cho con gái, không chú ý đến, một ngày nọ ngẫu nhiên

đến ngự thư phòng, mới phát hiện thị nữ ngự thư phòng đã đổi người. Nàng tức giận đi thẳng. Về cung, gọi Lý Vạn Phúc tới hỏi, mới biết là oan

cho Mộ Thẩm Hoằng, đấy là người của Thái hậu an bài.

Suy nghĩ một chút, nàng đứng dậy bế con gái đến tẩm cung của Độc Cô Thái hậu.

Độc Cô Thái hậu thấy nàng ôn hòa khách sáo, thấy cháu gái chỉ nhìn một chút, hỏi vài câu.

Cung Khanh đã làm mẹ, Độc Cô Thái hậu không thích nàng cũng không sao cả,

nhưng có vẻ hắt hủi con gái


XtGem Forum catalog