hải nhiều khi mắng chửi, càu nhàu nữa, song cảm giác hạnh phúc,
vui vẻ cũng không còn cảm nhận được mấy khi… Ngươi biến mất, cũng như
cách ngươi đã tồn tại vậy. Vô trách nhiệm… vô trách nhiệm lắm biết
không?
- Không có gì. Hãy cố mà để ý. Khi nào có mùi gây hấn, dọn những thứ quan trọng chạy trước. Đừng lo cho ta.
Thiên đế đương nhiên đối với gương mặt tối sầm của Thiệu Khải Đăng không thể
không lo lắng. Huyết Ma - vốn là tâm tính bất thường mà:
- Ngươi trả ký ức lại cho Nương Tiên đi. Ta không thích, không thích nàng của bây giờ.
Nói thế nào nhỉ? Vẫn là đôi mắt trong veo đó, song lại không khiến hắn mê
đắm như lần đầu mới gặp. Nương Tiên vẫn ngây thơ thuần khiết, nhưng cảm
giác… Quan trọng là cảm giác, chẳng còn như phút đầu tiên. Nhìn vào nàng của hiện tại, những quan tâm lo lắng đó, bỗng là Thiệu Khải Đăng có cảm giác xấu hổ. Hắn gạt nàng, lợi dụng nàng. Tồi tệ… Lúc trước cũng là gạt gẫm, song có bao giờ thấy hổ thẹn thế này đâu.
- Đương
nhiên làm sao mà giống được. Nương Tiên ngày xưa là một tờ giấy trắng,
ngây ngô không biết gì. Nương Tiên của hiện tại là một con người với hỷ
nộ ái ố. Con bé đã thành người. Đó là chuyện đương nhiên. Ngươi không
thể buộc nó thơ dại mãi, còn nếu như không chấp nhận, ngươi có thể buông tay.
Buông tay? Thiệu Khải Đăng bất chợt sờ tay lên trán. Bàn tay nàng mát lạnh, đã sờ đúng chỗ này.
- Anh ơi… Anh không sao chứ? Anh ơi!
Nếu là Nương Tiên ngày ấy, ngây ngô không biết, có lẽ nàng chỉ tròn mắt
nhìn hắn. Chỉ nhìn hắn mà thôi. Bây giờ nàng quan tâm, lo sợ cho hắn, vô tư, không tính toán, thế mà cứ làm Thiệu sơn vương bứt rứt không an:
- Ngươi có thể lừa gạt con bé, có thể chiếm đoạt thân xác nó. Nhưng nếu
ngươi không giữ được tâm nó, nó cũng sẽ không bao giờ ở lại bên ngươi.
Ngày xưa Nương Tiên vô tư thuần khiết, bây giờ Úc Thạch Tiên vẫn trong
sáng, nhưng lại có suy nghĩ và cảm xúc. Đó mới là một cuộc chinh phục
công bằng.
Thiệu Khải Đăng đã hiểu. Giữ được tâm của con
người rất khó, không chỉ bằng thủ đoạn mà còn cả trái tim. Cái đó thì
hắn có. Hắn vốn cũng rất yêu Nương Tiên. Thủ đoạn hay không chả quan
trọng, mỗi người đều có một cách khác nhau. Quan trọng là sau khi đạt
được, phải luôn trân trọng nó:
- Cám ơn ngươi. Ta nhẹ người rồi. Ta biết phải làm thế nào rồi.
Đúng là quay như chong chóng mà. Thiên đế, phượng hoàng vừa mới ra cũng đều
chưng hửng. Đúng như thần số phận nói, gã này chẳng biết đường nào mà
lần. Tính tình của hắn, thất thường, mới buồn đó rồi lại hồn nhiên đó.
- Lâu lắm rồi ta quên - Thiệu Khải Đăng thả mình xuống thiên giới, trong
gió vẫn còn sót lại tiếng cười - Trước khi bị phong ấn, lão thiên đế
trước có nhờ ta nhắn lại: “Trách nhiệm vốn là mệt mỏi, nhưng có trách
nhiệm để mà sống, cũng là một hạnh phúc trong đời. Cảm ơn đại loại gì đó nữa tới Tiểu Tà Tà. Lâu quá rồi, ta không nhớ rõ”.
Câu
cuối cùng khiến hai kẻ kia ngẩn ngơ nhưng lại khiến thần số phận quay
mặt đi, giấu đôi mắt cay xè và con tim bỗng nhói lên đau buốt. Hạnh phúc của kẻ vô trách nhiệm lại là trách nhiệm. Chỉ chịu một lần là đủ. Nhiệm vụ của hắn với chức vụ thiên đế coi như hoàn tất. Nhưng còn kẻ hay càu
nhàu này, mãi mãi hắn chỉ là một kẻ vô trách nhiệm mà thôi. Thiệu Khải
Đăng đáp mình xuống một góc trường, kéo sụp mũ che đầu xuống, hắn cắm
cúi đi trong dòng sinh viên đổ về lớp học. Kiểu đi cứ dòm xuống đất,biểu hiện của những kẻ thiếu tự tin.
- Rầm…
Lại đụng một ai đó. Thiệu Khải Đăng chuẩn bị gương mặt vô tội ngước lên nhìn hắn. Đóng kịch mà. Phải đóng cho khéo chứ:
- Mày…
Oan gia ngõ hẹp. Là hắn ta… Thiệu Khải Đăng cười thầm trong bụng. Văn Thiện Tùng, khi giận dữ trông cũng rất dễ thương:
- Thầy Văn… Em xin lỗi… Em xin lỗi thầy…
Hắn cúi đầu lia lịa. Cử chỉ đó khiến bàn tay đang nắm áo của Thiện Tùng cũng lỏng đi. Ngạc nhiên mà:
- Gì vậy?
Thiện Tú cũng đến trường sáng nay. Cha làm món bánh gạo, bảo mang cho Thiện
Tùng một ít. Thiện Tâm là anh cả, đương nhiên là sẽ không đi.
- Chuyện gì vậy?
Phạm Vĩnh Kỳ cũng vừa tới. Đám đông sinh viên vây quanh một chỗ, nhìn là biết có chuyện rồi.
- A…
Vừa nhìn thấy nhau, cả hai đều giật mình sửng sốt. Hồ ly và rắn, không ngờ lại có thể gặp nhau tại nơi này. Gã hồ ly có trách
nhiệm nặng nề với gia đình. Gã rắn có sở thích nuôi gà. Bao lâu rồi
không nhớ, Phạm Vĩnh Kỳ không thể nén lòng trước cảnh lũ hồ ly con đói
khát đã đi trộm gà. Hôm đó gã rắn thành tinh kia cũng đi trộm trứng. Hai con vật, chung một mục đích đã có một cuộc xô xát, mà nguyên nhân là từ những con gà. Hôm nay gặp lại, trong lớp bọc những con người:
- Tiểu hồ…
Bất thình lình Thiện Tú ôm lấy người Phạm Vĩnh Kỳ, cử chỉ vô cùng thân
thiết. Phạm Vĩnh Kỳ cũng cứng người vì bất ngờ. Anh không thích rắn, cảm giác trơn trợt đó rất khó chịu.
- Bạn cũ gặp lại… Không mừng à?
Phạm Vĩnh Kỳ đẩy hắn ra. Quay sang Thiện Tùng và bao cặp mắt đang nhìn mình không chớp, Thiện Tú mỉm cười:
- Bạn cũ tốt của anh… Là…
- Không cần phải giới thiệu. Chuyện gì mà mọi người tụ tập ở đây vậy?
Đám đông ồ lên, rồi vội vã giải tán. Vài cô gái còn
