y cao hơn:
- Ngươi… Nhất định ngươi đã làm gì nó. - Ông ta hét lên - Con ta mà có mệnh hệ gì thì các ngươi… Ta sẽ…
- Sẽ san bằng Túy Ngọc lĩnh đúng không - Thiệu Khải Đăng khoanh tay, nhàn nhã - Đại vương, ta nãy giờ là nhường nhịn ông lắm rồi. Vào nhà không
xin phép thì thôi, còn tự ý lục xét trong địa phận của tôi. Bây giờ tôi
không được vui, ông về đi. Hôm nào đi rồi tính.
Mặt của
Đinh Khải tái đi. Tên này, thật là quá đáng lắm rồi. Trong khi đó Thiệu
Khải Đăng khẽ phất tay, định lui vào trong. Giết con trai rồi, hắn không muốn giết thêm người cha nữa. Một bàn tay ra hiệu. Cả đám người kia lao vào chỗ người Thiệu Khải Đăng đang đứng. Chỉ có hơn chục người theo hắn ra đây, trong khi người đi theo Đinh Khải toàn là những kẻ lực lưỡng
khỏe mạnh, lại giỏi võ công. Thoáng chốc đã vây hắn vào giữa:
- Đại vương, tôi không muốn xung đột trong lúc này. Hiện nay tôi đang rất căng thẳng, không muốn lợi dụng tình huống đó để mà tìm người giải
khuây. Ông dẫn người của mình về đi!
- Ngươi nói nghe dễ dàng quá - Đinh Khải cười khẩy - Hôm nay nếu không tìm được con ta, ta sẽ phá tan nơi này. Con của ta đâu?
Gương mặt Thiệu Khải Đăng cũng thay đổi, không còn vẻ trêu đùa lúc nãy nữa:
- Hắn chết rồi. Ta giết hắn và đám thuộc hạ của hắn rồi. Nhưng ta quên
mất chuyện nơi này còn thú dữ, bỏ xác chúng lại đó, xem ra bọn thú đã có một bữa ăn no. Cũng tốt, chúng sẽ không cần tìm thức ăn trong vài ngày. Đinh công tử xem như làm được việc có ích cuối cùng.
Đinh Khải như phát cuồng trước những lời nói đó. Dù thật hay không cũng vậy. Hôm nay Thiệu Khải Đăng phải chết, chết một cách thê thảm nhất. Bọn
người hùng hổ như ác quỷ xông vào. Phía bên trong, bọn thuộc hạ của
Thiệu Khải Đăng cũng vội vã xông ra tiếp ứng cho hắn. Nhưng Đinh Khải đã dự liệu trước. Túy ngọc lĩnh chỉ có hơn 300 người, ông ta mang theo 500 tên cướp khát máu và tàn nhẫn nhất. Từng tên, sẽ lần lượt làm bia cho
chúng chém giết thỏa thuê.
- Sơn vương…
Đa số lũ thuộc hạ của Thiệu Khải Đăng đều còn trẻ. Chủ sao tớ vậy. Thiệu
Khải Đăng không cướp bóc, không chém giết nên lũ thuộc hạ của hắn cũng
như sơn vương của mình. Hằng ngày chúng vào rừng kiếm những thứ là lạ về cho sơn vương, còn lại thời gian ăn chơi là nhiều. Võ nghệ thì không
khi nào tập luyện:
- Sơn vương ơi… Em sợ quá!
Tiểu Mão mếu máo khi chúng xông tới. Thiệu Khải Đăng phì cười:
- Sợ thì chạy đi. Chúng sẽ giết các ngươi đấy…
- Không… Sợ thì sợ, nhưng… không đi!
Không ai bỏ chạy cả. Tuy chúng rất sợ song vẫn làm thành vòng tròn che Thiệu Khải Đăng ở giữa.
Phàn Thúc - người lớn tuổi nhất trại, nhẹ giọng:
- Người chạy đi sơn vương!
- Sao lại phải chạy?
- Bọn thuộc hạ chết thì chỉMộtđao thôi. Nhưng người thì khác, chúng sẽ
hành hạ người chết từ từ. Tôi nghe đồn chúng thích lóc từng miếng thịt
của người ta ra, sau đó mổ bụng sống để nạn nhân mất máu từ từ mà chết.
Những gương mặt non nớt kinh hãi song tay gươm lại chặt hơn. Mím môi, Tiểu Mão nói với Thiệu Khải Đăng:
- Chúng tôi không cho phu nhân ra ngoài. Bên trong Tiểu Sơn và Mao Thất
đang bảo vệ cho phu nhân, người dẫn phu nhân chạy đi. Xinh đẹp như phu
nhân, lão đại vương không tha đâu…
Thiệu Khải Đăng cười
nhẹ. Trong lòng hắn trào lên cảm giác ấm áp, những kẻ này quả nhiên
không chọn nhầm người. Hắn sẽ không để một ai xung quanh mình bỏ mạng.
Bảo vệ họ, cho họ cuộc sống an ổn, còn quan trọng hơn quyền cao chức
trọng của một đại vương.
- Dừng lại.
Tiếng Thiệu Khải Đăng vang lên như sấm. Những kẻ đang lao tới cũng khựng lại, lũ thuộc hạ mím môi mím lợi kia cũng ngơ ngác nhìn chủ tử của mình:
- Lui lại hết cho ta.
Cũng trong lúc ấy, Nương Tiên đã chạy ra ngoài động. Tiếng người hò reo, đao kiếm, khiến nàng lo lắng. Kẻ chơi cờ kia nữa, hắn đã bấn loạn đến đặt
sai vị trí của quân cờ. Bàn tay Thiệu Khải Đăng đã bật ra móng vuốt,
toàn thân hắn chợt trở nên đỏ rực, đôi mắt, một vết đỏ trên trán. Nhanh
còn hơn một tia chớp, Đinh Khải chỉ cảm thấy bụng mình lành lạnh. Một
cái gì đó vừa bị bứt ra, cảm giác đau còn chưa kéo tới, máu từ ổ bụng đã tuôn ra xối xả. Trên tay Thiệu Khải Đăng là trái tim của ông ta. Như
đứa con, nó bị bóc ra khi vẫn còn đập. Máu đỏ cả một khoảng đất trống,
hỗn hợp giữa nội tạng và máu nhầy nhụa đổ xuống theo thân hình của Đinh
Khải:
- Ngươi…
Những ánh mắt ngơ ngác và kinh hoàng. Nương Tiên chết lặng bởi cảnh tượng trước mắt. Nó quá đáng sợ, khiến nàng phải thét lên:
- Á!
Cũng trong lúc ấy, Thiệu Khải Đăng nhanh chóng ra tay. Một luồng khí mãnh
liệt xô tới những thân người như những viên pháo tốt, chúng nổ tung,
phát ra tiếp lụp bụp càng lúc càng lớn. Máu bắn tung tóe, lên cây, lân
đất, lên cả những con người ngây ngốc đang gương mắt đứng nhìn. Một mảnh xác bắn về phía Nương Tiên. Nàng cứng người, mắt nhắm ghiền, khuỵu chân xuống đất.
- Bộp…
Trên tay Thiệu Khải
Đăng là miếng thịt nhầy nhụa. Mùi máu tanh nồng bốc lên khắp nơi, khiến
Nương Tiêm lợm giọng. Nàng hoảng hốt lùi dần khi Thiệu Khải Đăng tiến
tới gần mình:
- Không… Đi đi… Không!
Tiếng hét thất thanh
của Nương Tiên