tim cô cũng đã phiêu dạt
bên ngoài hơn một năm nay rồi, đã ghi khắc biết bao hồi ức không có anh tham
dự?
Giả Thiên Hạ ép buộc bản thân đừng quá để ý đến cảnh
tượng lúc nãy vừa diễn ra. Có lẽ là cô đang cần thêm chút thời gian, cũng có
thể cô chỉ là đơn thuần không muốn nghĩ người bạn của mình quá tồi tệ, hoặc có
thể do cô đã đặt quá nhiều niềm tin vào Lăng Gia Khang, tin tưởng tới mức chẳng
hề phòng bị gì, chẳng từ chối khi bị hắn ôm! Anh càng không muốn tìm hiểu quá
nhiều về việc đằng sau sự tin tưởng lớn lao đó là cái gì. Lúc này anh chỉ muốn
đặt hết tâm tư suy nghĩ xem lúc tâm trạng không vui người phụ nữ của anh thường
muốn làm những gì?
Đi mua sắm điên cuồng để giải sầu? Đó không phải là
tính cách của Đinh Mỹ Mãn.
Tìm một đỉnh núi không người rồi hét to lên những điều
không vui trong lòng? Cô không lãng mạn đến mức ấy!
Mua một đống các đồ ăn vặt để ăn cho đã đời, ăn đến
khi giải được sầu thì thôi? Với kinh nghiệm dạn dày lâu nay, anh biết rằng đó
là một phương pháp vô cùng ngớ ngẩn, Mỹ Mãn sẽ không biết kiềm chế mà ăn liên
tục, nhẹ thì đầy bụng nôn mửa, nặng thì ngộ độc thực phẩm.
Cuối cùng anh quyết định đưa cô đến khu hội chợ lớn.
“Anh muốn mua gì sao?”. Cô đứng một bên chớp đôi mắt
mơ màng, đưa tay lên xem các mặt hàng trên giá nhưng vẫn không giấu được tò mò
hỏi anh.
“Không mua gì cả”. Anh lên tiếng phủ nhận, nắm lấy tay
cô rồi nói: “Đi giải sầu thôi.”
“Hả?”. Mỹ Mãn nhìn anh, hai mắt sáng rực lên. Ngay lúc
trông thấy môi anh mấp máy dường như đang muốn nói gì đó, ngay lập tức cô bắt
đầu đi trút giận.
Đi qua vô số các sạp hàng, Đinh Mỹ Mãn không bỏ qua
bất cứ mặt hàng nào hết, hăng hái cầm lấy nào là mì ăn liền, thức ăn sấy khô,
sô cô la, bánh quy, cái mở nắp chai nước giải khát, và cả những đồ uống ngon
lành… chất đầy một xe đẩy đồ ăn đông lạnh rồi lật tung các ngăn hàng lên… Thiên
Hạ thong thả kéo theo chiếc xe chứa đồ đằng sau, chấp nhận nhặt những món đồ đã
bị cô “giày vò” vào xe đẩy. Nhìn chung thì từ trước tới nay, anh chưa bao giờ
hiểu nổi sở thích xả giận kiểu này, đây chắc chắn là biểu hiện rõ nét của việc
thiếu tính nhân đạo sâu sắc. Tuy nhiên nếu như người gây ra là người phụ nữ của
anh thì cũng đành để cô “trút giận” thoải mái, sau đó sắp xếp tử tế lại những
ngăn hàng đã bị cô làm loạn xạ lên.
Điều khiến cho anh không ngờ đến là sau khi trút giận
trong hội chợ xong, Mỹ Mãn dường như vẫn chưa hả dạ. Sau khi rời khỏi đó, múc
tiêu tiếp theo của cô chính là trạm tàu điện ngầm cách đấy không xa.
Dùng bã kẹo cao su đã nhai xong bôi lên khe nhét tiền
xu của máy bán hàng tự động ở khu tàu điện ngầm, ở trên tàu điện ngầm đông đúc,
cố ý đứng ngay đằng sau một người đàn ông đáng thương nào đó mà cô không thích
rồi vỗ mạnh vào mông của người phụ nữ ở gần ông ta nhất.
Mãi cho tới lúc về nhà cô dường như vẫn chưa hết hứng
thú đùa nghịch, trước khi bước ra khỏi thang máy, cô không quên ấn nút lên tất
cả các tầng cùng một lần. Nếu như Thiên Hạ không kịp thời kéo cô ra, anh không
hiểu liệu cô có dí sát mặt vào camera, hoặc gỡ tất cả biển đề tên của các tầng
xuống không. Nghi ngờ này của anh là hoàn toàn hợp lí, nói cho cùng thì trước
đó cô cũng đã hành động quá nhiều để chứng minh rồi.
“Thật là chán chết!”. Sau cả một buổi tối trút giận đã
đời, cô vẫn còn “mặt mũi” bước qua cửa nhà, nhanh chóng lao về phía ghế sô pha
nằm xuống cho đỡ mệt và đưa ra lời than vãn này.
“Mau lại đây”. Thiên Hạ chẳng khách khí gì, nhìn thẳng
vào cô, vẫy tay gọi cô lại gần. Đợi sau khi cô đã yên phận ngồi bên cạnh mình,
anh mới đưa tay ôm chặt lấy cô nhưng cũng không làm thêm bất cứ một động tác
thân mật nào. Nếu như đã biểu hiện dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc tốt cho cô,
thì anh cũng nên tiếp tục nỗ lực làm tròn vai, cho tới khi cô không thể nào
“chống đỡ” lại được mới thôi: “Cho dù là việc động trời, thì anh cũng sẽ giải
quyết giúp em. Cho dù em không muốn ỷ lại vào anh thì cũng có thể cho anh được
ở bên cạnh em được không? Tóm lại sau này không được “chơi trò” mất tích, anh
sẽ rất lo lắng đấy”.
Mỹ Mãn ngẩng đầu, ngước mắt nhìn lên khuôn mặt anh,
đôi môi mím chặt lại dường như không che giấu nổi niềm xúc động trào dâng trong
lòng lúc này. Anh hoàn toàn thấu hiểu tính cách, cũng như sự yêu ghét của cô,
biết được cô rất để ý đến lòng tự trọng nhỏ nhặt đó. Hai con người sống với
nhau chẳng lẽ không phải như vậy hay sao? Có những lúc không cần phải tìm một
người đàn ông để dựa dẫm, ỷ lại mà chỉ cần một người ở cạnh bên, cho dù không
nói với nhau lời nào, không làm bất cứ việc gì, nhưng ít nhất là sẽ không còn
cảm thấy đơn độc nữa!
Lúc sau, cô nở nụ cười ngọt ngào, rồi gật đầu đồng ý.
Hiếm khi mà sự việc lại phát triển đúng theo dự đoán
của anh, Thiên Hạ mãn nguyện nhìn cô không còn khoa chân múa tay, mà rất ngoan
ngoãn nghe lời. Tuy nhiên anh cũng ý thức được rằng khoan dung thì cũng chỉ có
mức độ thôi, tiếp theo anh sẽ phải tính một vài món nợ nữa! Cô dựa vào cái gì
mà có thể tin tưởng Lăng Gia Khang đến vậy, trong khi đó hầu như chẳng bao giờ
thèm q