Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325085

Bình chọn: 8.00/10/508 lượt.

h nói xấu anh. Lẽ nào các anh thực sự làm hàng giả thay thế vào, rồi

sau đó buôn lậu đồ thật ra nước ngoài sao? Trời ơi, làm như vậy thật là thất

đức quá đấy! Đồ giặc bán nước!”.

“Hử? Làm thế mà bị coi là giặc bán nước ư? Tôi cứ nghĩ

rằng việc làm ra những món đồ giả giống y như thật là một môn nghệ thuật chân

chính cơ đấy! Nếu nói như cô thì gia đình nhà chồng cũ của cô chẳng phải là chủ

tịch hiệp hội các tập đoàn bán nước sao?”.

“Còn lâu ấy! Giả đại lão gia trong sạch hơn anh

nhiều!”. Cãi nhau, giận nhau là một chuyện, nhưng tâm lí bảo vệ người thân của

mình thì ai cũng có. Đinh Mỹ Mãn chính là một người như thế, cô có thể mắng

người thân của mình, nhưng quyết không để cho người khác bôi nhọ, nói xấu họ

được!

“Đưa túi xách cho tôi”. Chẳng còn chút hứng thú nào

đôi co với cô nữa, ánh mắt anh ta bắt đầu toát ra luồng sát khí hết sức đáng

sợ, chuyển mục tiêu sang chiếc túi xách tay mà Mỹ Mãn ôm khư khư trong lòng từ

nãy đến giờ.

“Để… để làm gì chứ?”. Cô sợ sệt, lùi lại vài bước về

phía cửa ra vào.

“Để làm gì mà cô còn không biết sao? Cô cho rằng nhét

một máy quay trộm mini trong túi xách là có thể quay trộm được chúng tôi sao?

Chiêu này người ta đã dùng từ cách đây bao nhiêu năm rồi, cô đã lạc hậu rồi,

hiểu không?”. Nói xong, anh ta hắng giọng, tỏ vẻ khinh khỉnh, vì đã nhìn thấu

âm mưu của cô.

Cùng lúc đó, cô cảm nhận thấy cánh cửa phòng làm việc

đang được mở ra. Vừa quay đầu lại, Mỹ Mãn đã nhìn thấy ba người đàn ông to cao

lực lưỡng đang tiến về phía cô.

Theo bản năng, cô định đi sát mép cửa để trốn thoát,

ai ngờ bọn người đó đã đọc trước được ý đồ của cô. Chúng chặn đường và nhanh

như chớp định cướp lấy chiếc túi trong tay cô.

Lòng tự trọng có thể bỏ, một hôi có thể chảy, duy nhất

tính mạng tuyệt đối không được để mất, đây chính là phương châm sống từ trước

đến nay của Đinh Mỹ Mãn. Chẳng qua chỉ là chiếc túi hiệu Gucci mà cô bỏ ra nửa

tháng lương để mua thôi, không cần thiết phải vì nó mà tranh giành với người ta

tới mức sứt đầu mẻ trán. Vậy là cô thay đổi thái độ kiên quyết phản kháng đến

cùng trước đó, vứt ngay chiếc túi về phía họ, nhân lúc mấy người kia không chú

ý, nhanh chóng chạy ra phía ngoài.

Mọi người đều nói: “Không vào hang cọp sao bắt được

cọp con”, thế nhưng cần phải biết là hang cọp dễ vào mà khó ra! Người ta đã

chuẩn bị chu đáo hết tất cả rồi, cô vừa xông ra khỏi phòng làm việc thì đã thấy

ngay có mấy người đang tiến lại gần. Con đường phía trước hiển nhiên không thể

đi được rồi! Nhưng Thượng đế cũng đã từng nói khi đóng một cánh cửa lại, Người

sẽ mở một cánh cửa khác cho ta. Mỹ Mãn liền chú ý ngay tới chiếc cửa sổ ở phía

sau lưng mình… Nhưng vấn đề là, nói cho cùng thì Thượng đế cũng chưa từng nếm

trải qua cuộc sống nhân gian, không biết được những kiến thức thông thường như

kiểu cửa sổ trong căn phòng bật điều hòa cả năm sẽ không thể nào mở nổi!

Đối mặt với tấm kính tưởng như có đâm cũng không vỡ,

cô liền nhớ đến vụ xe buýt bốc cháy gần đây mà chính cô đã đưa tin. Các chuyên

gia cho biết khi tìm đường trốn thoát thì đừng quá hoảng loạn, phải giữ lấy

bình tĩnh, cố gắng tìm những vật có thể đập vỡ cạnh của tấm kính. Các chuyên

gia còn nói nếu không có búa cứu hộ thì có thể dùng giày cao gót của phụ nữ.

Hừm!... Đinh Mỹ Mãn đã dùng hành động thực tế chứng minh rằng, giày cao gót

không phải chỉ là “bình hoa di động” biểu hiện cái đẹp của người phụ nữ. Nhìn

thấy cả tấm kính vỡ tan tành phía dưới, Đinh Mỹ Mãn cảm thấy hết sức tự hào.

Thế nhưng những người đang muốn tóm lấy cô lại không hề cho Mỹ Mãn nhiều thời

gian để tận hưởng cảm giác ấy!

Tầng trệt trong thiết kế của các ngôi nhà kiểu phương

Tây thường rất cao, vì thế tầng hai cũng cao hơn hẳn so với những kiểu nhà

truyền thống, phía bên dưới là một mảnh vườn rộng. Cô nhắm mắt, quyết tâm nhảy

xuống, thầm nghĩ dù gì cũng chết, đừng nói là nước sôi lửa bỏng mà cho dù là

vạc dầu thì cũng phải liều thôi!

“Ây dà, cái gã thất đức đáng chém ngàn đao nào lại để

đinh ghim ở đây thế?”. Cô chưa chết, cũng không bị trẹo chân hay sái tay, nhưng

tiếng kêu thét vẫn làm rung động cả vùng quanh đó. Một đống đinh ghim đang găm

vào bàn tay cô, khiến cô đau nhói.

“Khốn kiếp, em nhảy cao như thế mà không đeo dây an

toàn sao?”.

Câu hỏi ẩn chứa sự châm chọc truyền lại từ phía xa,

vẫn giọng điệu độc địa quen thuộc mọi khi, Mỹ Mãn cắn răng nhịn đau nhìn Giả

Thiên Hạ đang bình thản ngồi trong xe ô tô. Cô không thể nói rõ được tâm trạng

lúc này của mình, rất mâu thuẫn, rất phức tạp, rất sung sướng, trong giây lát

cô cảm thấy được thoải mái, cuối cùng là niềm cảm động vô ngần.

“Khốn kiếp, anh có thấy ai thích chơi trò nhảy cao

trong tình cảnh này hay không vậy?”. Cô học theo đúng phong cách ăn nói của anh

mà hét lại, không cho phép mình tỏ ra quá dựa dẫm vào anh.

“Lên xe!”. Anh liếc mắt nhìn đám người trong khu đấu

giá cổ vật đang hùng hổ xông tới phía sau lưng, ý thức được lúc này không thích

hợp để hai người đấu khẩu.

May mắn là Mỹ Mãn cũng kịp thời tỉnh ngộ, chạy thoăn thoắt

lên xe.

Tận mắt


Polly po-cket