g xoa tới xoa lui trước ngực hắn.
Tay của tiểu tử này đúng là mềm mại không xương, đúng là cực phẩm! Cảnh Thế Đan có chút không thỏa mãn. Hắn tóm lấy tay kia của Tống Ý Mặc rồi lại bỏ vào trong cổ áo mình và xoa xoa ngực phải.
Gương mặt của Tống Ý Mặc đã trở nên đỏ bừng. Nàng thấp giọng nói, “Huệ vương điện hạ, ở đây là quân doanh đó, mọi người mà thấy thì không hay đâu. Ngài buông tay tôi ra đi!”
“Không buông!” Cảnh Thế Đan nắm chặt lấy tay Tống Ý Mặc, hơi thở đã trở nên nặng nề. Hắn thấp giọng nói, “A Mặc, cậu có thể hôn bản vương một cái được không?”
Tống Ý Mặc, “…”
Khi Thạch Khang bước vào, vừa kéo mành liền nhìn thấy hai tay của Tống Ý Mặc đang xoa loạn trong ngực của Cảnh Thế Đan, hắn không khỏi kêu ối một tiếng rồi buông mành ra và ở bên ngoài nói vọng vào, “Tôi không nhìn thấy gì đâu nhé!”
Lúc này Cảnh Thế Đan mới buông hai tay của Tống Ý Mặc ra. Hắn gọi Thạch Khang vào, “Chúng ta có làm gì đâu, ngươi lăn vào đây đi!”
“Vậy tôi vào nhé?” Thạch Khang lên tiếng trả lời rồi kéo mành và cười hì hì bước vào. Thấy Tống Ý Mặc đỏ mặt, hắn không khỏi ha ha cười nói, “A Mặc này da mặt mỏng thật, giúp Huệ vương điện hạ cởi áo thôi mà, làm gì phải thẹn thùng như vậy?”
Cởi áo? Trong đầu Cảnh Thế Đan lập tức xuất hiện ý nghĩ không đứng đắn. Hắn quay đầu nhìn Tống Ý Mặc, thấy gương mặt nàng quả nhiên càng lúc càng đỏ, trong lòng thoáng chốc cũng nhộn nhạo. Nếu không có Thạch Khang ở đây, có lẽ hắn thật sự muốn hỏi Tống Ý Mạc có đồng ý, ừm, cởi đồ giúp hắn hay không?
Thạch Khang vừa nhận được thư gửi tới từ kinh thành, trong đó có một phong là của La phu nhân viết cho Tống Ý Mặc, vì vậy hắn mới mang tới đây đưa cho Tống Ý Mặc.
Tống Ý Mặc đi tới bên cửa và mở thư ra đọc. Trong thư lấp đầy những lời ân cần và lo lắng của La phu nhân, lại nhớ nửa tháng nay mình không viết thư gửi về kinh, nàng vội quay về lều trại của mình và cầm bút hồi âm.
Cảnh Thế Đan thấy Tống Ý Mặc rời khỏi liền vẫy Thạch Khang tới gần và thì thầm hỏi nhỏ, “Ngươi có cảm thấy A Mặc càng ngày càng giống đàn bà không?”
Thạch Khang bị Cảnh Thế Đan nhắc tới cũng có hơi cảm thấy như thế. Hắn gật đầu, “Quả thật là giống. Từ lúc chúng ta tòng quân tới nay, chỉ có anh tôi là chủ chiến mới được ngủ riêng một mình một doanh trại nhỏ, A Mặc trái lại lại nói mình bị bệnh ngoài da sợ lây cho người khác mà dám xin anh tôi cho ngủ một mình một lều. Còn nữa, khi trời nóng , đám người chúng ta ai mà không đồng loạt nhảy xuống suối tắm rửa, chỉ có cậu ta là trốn tránh người khác rồi lén lút đi tắm rửa một mình.”
Thạch Khang nói xong lại tự hoảng sợ hỏi, “Khụ, A Mặc không phải thực sự là con gái đấy chứ?” Lời vừa ra khỏi miệng, hắn lại cảm thấy việc này không thể xảy ra. Thạch Khang không khỏi bật cười, “Tiểu tử này cứ trốn tránh người khác, thật khiến người ta nghi ngờ.”
Cảnh Thế Đan gõ gõ ngón tay lên bàn. Hắn cười nói, “Chờ miệng vết thương lành rồi, ta lại có thể uống rượu. Ta sẽ chuốc say cậu ta rồi cởi y phục của cậu ta ra nhìn một cái là chẳng phải sẽ biết được sao?”
Thạch Khang nghĩ Cảnh Thế Đan chẳng qua chỉ nói đùa một câu thế thôi chứ thực lòng cũng không định làm thế. Hắn thuận miệng cười nói, “Đúng, nhìn một cái là biết ngay thôi.”
Trong chốc lát, Tống Ý Mặc đã viết thư xong và quay trở lại. Nàng đưa thư cho Thạch Khang rồi nhờ hắn giao cho người mang về kinh thành. Xem canh giờ, nàng liền đi sắc thuốc cho Cảnh Thế Đan. Sau khi sắc xong, nàng lại nhìn Cảnh Thế Đan uống thuốc rồi dìu hắn nằm sấp xuống giường.
Cảnh Thế Đan xua tay nói, “Ta muốn đi vệ sinh, mau đỡ ta ra ngoài đi!”
Tống Ý Mặc lập tức chạy ra ngoài doanh trại gọi một lính tạp vụ vào và để người này đỡ Cảnh Thế Đan đi vệ sinh.
Cảnh Thế Đan đăm chiêu liếc nhìn Tống Ý Mặc nhưng cũng không bắt nàng phải dìu hắn. Hắn dựa vào vai lính tạp vụ và đi ra ngoài giải quyết.
Tối đó, người lính tạp vụ kia lại túc trực bên giường của Cảnh Thế Đan. Ngày hôm sau Tống Ý Mặc mới đến thay ca và đổi thuốc cho Cảnh Thế Đan.
Cảnh Thế Đan bỗng thấy ngứa ngáy trong người. Hắn gãi gãi mấy cái rồi thấp giọng nói, “A Mặc, lau người cho bản vương đi! Mấy ngày không tắm rửa rồi, ngứa muốn chết.”
Tống Ý Mặc đỏ mặt. Nàng đang định gọi lính tạp vụ vào thì Cảnh Thế Đan lại nói, “Bản vương chỉ cần A Mặc, không cần người khác.”
Tống Ý Mặc thấp giọng nói, “Huệ vương điện hạ, lính tạp vụ đã quen làm việc này rồi, bọn họ có thể hầu hạ ngài chu đáo mà.”
Cảnh Thế Đan lại nói, “Bàn tay của A Mặc nhỏ bé mềm mại, cậu mà hầu hạ thì càng thoải mái hơn.”
Tống Ý Mặc, “…”
Trông thấy vẻ lúng túng của Tống Ý Mặc, Cảnh Thế Đan liền lẩm bẩm, “Ta có ơn cứu mạng với cậu đấy, thế mà nhờ lau người cũng không chịu.”
Tống Ý Mặc cũng sợ Cảnh Thế Đan nghi ngờ, nàng đành phải sai người bê nước vào rồi buông mành và giúp Cảnh Thế Đan cởi áo lau lưng.
Cảnh Thế Đan giơ cao hai tay ý bảo Tống Ý Mặc lau vùng dưới cánh tay giúp hắn.
Tống Ý Mặc không lên tiếng. Nàng cầm khăn lau cho Cảnh Thế Đan, gương mặt cứ dần dần đỏ ửng lên lan khắp cả hai gò má.
Cảnh Thế Đan nửa cười nửa không nhìn Tống Ý Mặc. Hắn chậm rãi hỏi, “A Mặc, hay