Polaroid
Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327923

Bình chọn: 10.00/10/792 lượt.

n chỗ đôi nam nữ đang “gắn bó keo sơn” ở phía trước kia.

Hạ Viêm Lương còn chưa kịp có phản ứng gì đã bị một luồng sức mạnh kéo ra, đôi giầy cao gót suýt chút nữa khiến cô trẹo chân, may mà Phong Ấn kịp thời đỡ lấy cô ta.

“Xin hỏi cô đã khóc xong chưa?” Lôi Vận Trình hỏi rất nhẹ nhàng, không chút hung hăng cũng chẳng hề mỉm cười, khiến Hạ Viêm Lương nhất thời có chút ngơ ngác. Cô ta lau mấy giọt nước mắt còn chưa kịp khô, nghi hoặc nhìn về phía Phong Ấn: “Cô ta là ai?”

Đúng phong thái của bạn gái cũ! Lôi Vận Trình kiềm chế không trợn trừng mắt lên, khéo léo hỏi Phong Ấn: “Anh vẫn còn chuyện gì muốn nói với cô ta sao?”

Phong Ấn nhịn cười, lắc đầu. Hóa ra bóng người ở bên kia lúc nãy quả nhiên chính là cô nhóc này, làm anh còn tưởng rằng bản thân bị ảo giác.

“Lôi Dật Thành bảo anh xử lý cho tốt… Sự việc, rồi lập tức đưa em về nhà ngay, ngày mai em còn có bài kiểm tra.” Lôi Vận Trình huơ huơ quyển sách tiếng Anh trong tay, sau đó lại vẫy vẫy tay với Hạ Viêm Lương. “Bye bye chị.”

Hạ Viêm Lương bị cô nhóc không biết ở đâu ra này làm cho sửng sốt, cái dáng Lôi Vận Trình ngồi vào xe Phong Ấn cứ như là vị trí đó vốn dĩ thuộc về cô ấy vậy. “Cô ấy là bạn gái của Dật Thành à? Còn nhỏ như vậy sao? Chưa từng nghe nói anh còn có em gái đấy.”

Phong Ấn mỉm cười, không hề giải đáp thắc mắc của cô ta: “Thật ngại quá, Viêm Lương! Có cơ hội chúng ta lại trò chuyện sau nha! Chơi vui nhé!”

Không đợi Hạ Viêm Lương kịp mở miệng, Phong Ấn đã xoay người lên xe. Lúc thắt dây an toàn, Hạ Viêm Lương gõ cửa xe của anh rồi đưa một tấm danh thiếp qua: “Trên đó có cách thức liên lạc với em, em chờ điện thoại của anh.”

Phong Ấn nhận lấy, khẽ gật đầu.

Xe đã đi rất xa rồi, Lôi Vận Trình quay đầu nhìn lại một cái, “Cô ấy vẫn đang nhìn chúng ta kìa.” Phong Ấn xoay vô lăng, anh cho xe chạy ra đường lớn. “Nguyên văn lời của Lôi Dật Thành là gì?”

“Hả? À, anh ấy bảo anh mau xử lý cho xong mấy cái chuyện rắc rối của anh đi.” Lôi Vận Trình trần thuật đúng sự thật, lại cố ý nhấn mạnh hai chữ “rắc rối”. Phải giữ thể diện cho đàn ông trước mặt phụ nữ, điều này cô biết.

Phong Ấn nở nụ cười, đây mới đúng là phong cách nói chuyện của Lôi Dật Thành. Một tay anh nắm vô lăng, tay còn lại chống cằm. Từ đêm hôm cô cưỡng hôn anh đến nay đã hơn một tuần rồi, Phong Ấn theo phản xạ cắn cắn môi, nhớ lại nụ hôn hôm đó, giả vờ vô tình hỏi: “Sao em lại đến đây?”

“Trên đường về đi ngang qua.”

“Từ đây đến nhà em chạy xe phải mất ít nhất là hai mươi phút.”

“Em tận dụng thời gian tự học buổi tối tập chạy bộ, nghe nói yêu cầu về tố chất sức khỏe của phi công rất cao, em đã rèn luyện bao nhiêu năm nay rồi.” Lôi Vận Trình trả lời một cách hời hợt, dùng một câu đơn giản để kể về quá trình tôi luyện trong nhiều năm qua của bản thân. Anh không nói gì, Lôi Vận Trình len lén nhìn trộm anh, cô không nhìn ra được biểu cảm gì từ nét mặt của anh. “Cái cô Hạ Viêm Lương đó, chẳng phải hai người đã chia tay từ lâu rồi sao?”

Phong Ấn liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu, anh cười châm chọc: “Chuyện của anh em biết không ít nha.”

“Cũng có chuyện em không biết đấy, anh thích mẫu con gái như thế nào?” Hỏi xong câu này, Lôi Vận Trình phát hiện khóe miệng của anh lại cong lên. “Vậy anh cứ coi như em chưa hỏi gì nhé!”

Không khí bên trong xe có chút nặng nề, Lôi Vận Trình lặng lẽ học thuộc đơn từ. Mặc kệ bây giờ anh thích mẫu phụ nữ như thế nào, mục tiêu của cô chính là giành cho được anh, để tên của mình trở thành đáp án của anh. Nhưng trước đó cô phải nghĩ ra mọi cách để tiếp cận anh, anh không thích cô cũng không sao cả, ít nhất cô cũng phải khiến anh trở nên không còn quá xa vời không chạm tới được nữa. Việc tuyển chọn phi công vô cùng khắt khe, Lôi Vận Trình biết rất rõ, cho nên cô vẫn luôn nỗ lực khiến bản thân mình trở nên mạnh mẽ hơn, không cho phép bất cứ sự sai sót nào, dù là nhỏ nhất.

Phong Ấn rất nhanh đã đưa cô về đến nhà, trước khi cô xuống xe Phong Ấn không quên ném lại một câu: “Trình Trình, anh thích người phụ nữ biết nghe lời anh. Còn nữa, em còn quá nhỏ.” Lôi Vận Trình vừa muốn mở miệng đã bị anh chặn lại.

“Cả tuổi tác lẫn vòng một, chẳng có cái nào đạt tiêu chuẩn của anh hết. Con gái không nên hiếu thắng quá, không tốt đâu!”

Lôi Vận Trình nhìn theo bóng anh lái xe đi mất, cô cúi xuống nhìn ngực mình, tự lẩm bẩm một mình: “Tuổi tác sẽ lớn dần theo thời gian, vòng một… cũng vậy.”

Trước khi vào nhà, cô điều chỉnh lại cảm xúc đang sa sút trầm trọng của mình, hít thật sâu, đẩy cửa đi vào. Lôi Dật Thành ngồi trên sofa chống đầu xem TV. Ồ? Không phát hiện ra kẻ địch. Cô cởi giày, rón ra rón rén đi vào, nhỏ giọng hỏi: “Bố đâu rồi?”

Lôi Dật Thành cũng đồng tình nhìn cô, ban cho cô một cái hừ lạnh.

“Công chúa nhỏ nhà ta đã về rồi sao?” Một giọng nói dịu dàng mà trầm thấp đầy nam tính từ phía sau lưng cô truyền đến, Lôi Vận Trình thất kinh, cảm giác cực kì bất an như có gai nhọn đâm sau lưng: Không xong rồi! Kẻ địch đã xuất hiện!

Cô xoay người, đổi sang vẻ mặt kinh ngạc vui mừng, làm một đứa con gái ngoan rúc vào lòng bố: “Bố! Bố về sớm vậy sao? Sao bố với mẹ không ở