gian ngắn sau đó, chiều nào Hướng Bắc Ninh cũng đến phòng y tế, mà người ra đón tiếp cậu ấy nhất định là Hà Tô Tô. Cho dù lúc đó cô ta đang làm gì, bệnh nhân mà cô ta đang chăm sóc là ai, cô ta cũng đều dành thời gian để phục vụ đặc biệt cho một mình cậu ấy. Hướng Bắc Ninh vốn dĩ chỉ bị thương nhẹ, lại được cô ta dốc lòng chăm sóc nên vết thương bình phục rất nhanh, nhưng Hà Tô Tô vẫn không ngừng mượn cớ, tìm cơ hội tiếp xúc với cậu ấy.
Hướng Bắc Ninh không phải là kẻ ngốc, cậu ấy rất thông minh, cho nên trong một lần nào đó khi người trong đại đội hai bày trò trêu chọc cậu ấy và Hà Tô Tô, còn cô ta thì lại thản nhiên thừa nhận, lúc đó, cậu ấy cũng không hề cảm thấy ngạc nhiên.
“Tôi thích Hướng Bắc Ninh thì sao?” Hà Tô Tô không quan tâm hất cằm, nhưng ánh mắt của cô ta lại do dự chuyển đến chỗ cậu ấy.
Hướng Bắc Ninh chỉ cười mà không nói gì, cậu ấy cứ để mặc mọi người trêu chọc.
“Không phải chứ, Tiểu Tô, định khi nào thì tóm Hướng Bắc Ninh đây?”
“Liên quan gì đến các người?” Gương mặt của Hà Tô Tô ửng đỏ, cô ta đuổi đám người không phận sự ra khỏi phòng, đóng chặt các cửa lại, sau đó cô ta đi đến trước mặt Hướng Bắc Ninh, bàn tay nhỏ bé của cô ta vỗ lên quyển sách của cậu ấy.
Hướng Bắc Ninh giương mắt, nhìn dáng vẻ thấp thỏm lo lắng của cô ta, cậu ấy thầm nở nụ cười: “Có chuyện gì sao?”
Hà Tô Tô hít một hơi thật sâu, dũng cảm nghênh đón ánh mắt của cậu ấy: “Tôi thích anh.”
Hướng Bắc Ninh nghiêng người ra sau, dáng vẻ vô cùng ung dung dựa lưng vào ghế ngồi: “Tôi biết.”
“Chúng ta tìm hiểu nhau được không?”
Ánh mặt trời xuyên qua cửa số chiếu lên mặt của cậu ấy, cô ta chớp mắt, im lặng chờ cậu ấy trả lời… Thời gian phảng phất như ngừng trôi, Hướng Bắc Ninh trầm ngâm rồi cười khẽ: “Tôi có bạn gái rồi.”
“Có gì là quan trọng đâu, sao anh biết tôi không có bạn trai chứ?” Hà Tô Tô vừa nói vừa cười như không để ý đến lời cậu ấy nói.
Vừa dứt lời, ở phía cuối góc phòng bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang.
Hoá ra Triển Kỳ đang nằm ngủ trên ghế bỗng ngồi bật dậy, anh ta im lặng nhặt cuốn sách vốn đang ở trên mặt mình nhưng giờ lại rớt xuống đất lên, sau đó phủi bụi rồi đặt lại lên giá sách, cầm bộ quân phục thường ngày hay mặc lên, nhìn cô một cái, sau đó anh ta mở cửa đi ra ngoài cứ như không có ai trong phòng.
Hà Tô Tô thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn: “Tôi cứ tưởng ngoài hai chúng ta ra thì không có ai trong phòng nữa.”
Không biết có phải ảo giác của Hướng Bắc Ninh hay không, từ ngày đó trở đi, Triển Kỳ luôn vô duyên vô cớ tỏ rõ thái đội không thích cậu ấy, nhất là ánh mắt của anh ta, rõ ràng không có chuyện gì, nhưng vẫn rất khác so với trước kia. Hà Tô Tô vẫn như trước, cô ta không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp xúc với cậu ấy, cô ta là người địa phương, nên thường mang những món ăn ngon do bà Hà nấu ở nhà đến cho cậu ấy, cô ta không để ý đến ánh mắt của người khác mà cứ cố chấp dùng tất cả các phương pháp theo đuổi cậu ấy.
“Hà Tô Tô cũng tốt mà, tính cách cũng vui vẻ, cậu thực sự không thích cô ấy sao?” Lôi Vận Trình không nhịn được mà chất vấn thay cho Hà Tô Tô, cô không tin Hướng Bắc Ninh thực sự là một tên đầu gỗ phiền phức.
“Trước khi cậu đến đây, Tiểu Tô là hoa khôi của trung đoàn hai đấy.” Phong Ấn cười nói: “Người theo đuổi cô ấy cho tới bây giờ vẫn không hề vơi đi, trung đội Triển của đại đội hai các cậu cũng từng theo đuổi cô ấy.”
“Này, ra tay đi chứ, Hướng Bắc Ninh, còn không mau nắm lấy cơ hội!” Lôi Vận Trình trở nên phấn khởi, cô nháy mắt ra hiệu với cậu ấy: “Mau nhận lời người ta đi.”
Vô tình, Hướng Bắc Ninh bắt gặp đôi mắt đầy ý cười của Phong Ấn, sau khi đối mắt một lúc, cậu ấy hơi cúi mặt xuống: “Cậu đã nói như vậy, thì tớ sẽ thử xem sao.”
“Nói năng miễn cưỡng đến vậy, tớ ghét nhất dạng đàn ông được hời mà còn ra vẻ, đáng ghét.” Lôi Vận Trình bất mãn liếc cậu ấy, sau đó cô lại thuận mắt hung hăng lườm Phong Ấn.
Phong Ấn vô tội vỗ vỗ vai Hướng Bắc Ninh: “Nghe thấy chưa, đừng ra vẻ, phụ nữ tốt rất khó kiếm, đã quyết định rồi thì lập tức hành động đi.”
Hướng Bắc Ninh cười, gật đầu nhận lời: “Hiểu rồi.”
Hôm đó Hà Tô Tô trực ca đêm, cô ta thay quần áo xong, vừa bước ra cửa thì bắt gặp một người đàn ông đứng ngược ánh sáng ở hành lang nói chuyện với chủ nhiệm. Cô ta ngẩn ra, vội vàng chạy tới kéo cậu ấy lại: “Anh sao vậy? Khó chịu ở đâu sao?”
Hà Tô Tô bất ngờ xuất hiện khiến Hướng Bắc Ninh giật mình, sau khi chào chủ nhiệm xong thì cậu ấy kéo cô ta ra ngoài: “Tôi không sao cả, chỉ là có chuyện muốn nói với cô.”
“Chuyện gì?”
“Bạn trai của cô có để ý đến chuyện cô đi xem phim, hay là dùng cơm với một người đàn ông khác không?”
Hà Tô Tô không dám tin, cô ta mở to mắt, há hốc miệng, đôi mắt cong lên: “Vậy bạn gái của anh có để ý đến chuyện anh nói chuyện yêu đương với một cô gái khác không?”
Hướng Bắc Ninh nở nụ cười hài lòng, bàn tay dài của cậu ấy véo nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của cô ta: “Chuyện này, phải hỏi em chứ.”
“Để ý! Rất để ý.” Hà Tô Tô không chú ý đến hình tượng, cô ta vô cùng phấn khởi nhảy lên ôm cổ cậu ấy.
Hướng Bắc Ninh và Hà Tô Tô cứ xác định mối quan hệ như thế, bọn họ
