iệt tuổi tác lớn, trong đó người nam khoang 30 trở lên, nữ khoảng 20 21, nam thường có công ăn việc làm ổn định nhưng vì lý do nào đó mà chưa có vợ, còn nữ thường là những cô bé đáng yêu dễ thương.
Phần 1: Trước khi quá muộn
— Trái tim em đang ở trên người anh, nó không trở về nữa! Ngoại trừ anh chết! Trái tim em cũng chết theo anh, lúc đó, em mới biết cái gì gọi là hết hy vọng!
- – - Đỗ Nghiên Thanh – - -
.
.
Lần đầu tiên Phương Mặc Dương chú ý đến Đỗ Nghiên Thanh là vì Lôi Vận Trình, học viên nữ xuất sắc này lúc nào cũng có một cô bạn không tim không phổi, lúc nào cũng tươi cười ríu ra ríu rít bên cạnh như hình với bóng. Toàn đại đội có đến cả trăm người, ngoại trừ vài học viên nam nghịch ngợm gây sự, cô cũng là người đứng đầu trong việc gây đau đầu cho người khác.
Lúc đến giai đoạn huấn luyện tổng kết, cứ nhìn đến cái tên Đỗ Nghiên Thanh thì cả mí mắt anh ta cũng giật giật, anh ta ném bút mạnh về phía trước, tức giận nói: “Sao tất cả học viên đều như thế nhỉ? Tìm một lý do nào đó chuyển Đỗ Nghiên Thanh này đi đi!”
Chỉ đạo viên ngồi bên cạnh hồi tưởng lại con người này, sau đó bỗng nhiên cười rộ lên. “Cô gái này không phải như cậu nghĩ nha, còn có người mà cậu trị không được à? Lúc cậu còn là học viên cũng không hay hơn bọn họ là bao.”
Phương Mặc Dương rít vài hơi thuốc, sau đó anh ta chậm rãi phả ra. “Học viên nam làm tức giận còn có thể đánh, còn Đỗ Nghiên Thanh này, cậu chạm vào cô ta một chút thôi cũng giống như bản thân mình đang uy hiếp cô ta vậy.”
“Kiên cường thì không thể yếu đuối được, phụ nữ thôi mà, tổng kết lại thì chỉ cần dùng một câu nói dỗ dành là được.” Chỉ đạo viên vừa lật tạp chí xem vừa hờ hững nói.
Dỗ dành? Cũng không phải là vợ anh ta, dỗ gì chứ?
Phương Mặc Dương chả thèm quan tâm, nhưng mà đến khi anh ta nghe được câu nói mà Đỗ Nghiên Thanh nói với Lôi Vận Trình, quả thật anh ta phải dở khóc dở cười.
Trên bãi tập rộng lớn, Đỗ Nghiên Thanh chạy xong năm km, cô xoa xoa thắt lưng thở dốc, tóc bị mồ hôi thấm ướt bết vào cổ.
“Vừa mới chạy xong? Ai cho em thả lỏng như thế hả? Tôi chạy hai lần năm km như thế cũng không chạy chậm như em, đứng nghiêm!”
Phương Mặc Dương quát lớn ra lệnh, thân người Đỗ Nghiên Thanh đứng thẳng, do động tác quá chuẩn mực nên áo bó sát vào ngực, nơi đó phập phồng lên xuống theo nhịp thở, Phương Mặc Dương nhìn chằm chằm vào chỗ đó một lúc mới nhận ra bản thân mình đang thất thố, anh ta ho nhẹ một cái rồi nhanh chóng điểu chỉnh bản thân.
“Đội trưởng, tôi chỉ nói có một câu mà thôi, bây giờ anh đã phạt tôi chạy năm km rồi, anh còn muốn phạt tôi thế nào nữa đây?” Cô gái tên Đỗ Nghiên Thanh này, lá gan thật ra cũng không lớn lắm, chỉ cần bạn nghiêm khắc một chút thì cô ấy sẽ xuống nước ngay lập tức, nhưng mà cái miệng cô ấy lúc nào cũng không dừng, luôn luôn tùy tiện trêu chọc bạn vài câu mới hả hê.
Phương Mặc Dương đứng đối diện cách cô hai bước, con ngươi sắc bén của anh ta quan sát cô từ trên xuống dưới đến mấy lần. “Tôi không có nhân tính, tôi biến thái, còn gì nữa không?”
Đỗ Nghiên Thanh thè chiếc lưỡi nhọn hoắt của mình ra, mỉm cười nịnh nọt.
“Trả lời!”
“Báo cáo đội trưởng, còn thêm ngược đãi điên cuồng.”
Phương Mặc Dương giương môi cười. “Đây là khen ngợi hay là mỉa mai tôi đây?”
“Vậy anh cảm thấy sao?”
Phương Mặc Dương tiến lên một bước, hai mắt anh ta hơi rũ xuống nhìn cô. “Tôi cảm thấy là khen ngợi, Đỗ Nghiên Thanh, hơn nữa là tôi nên không có nhân tính, biến thái, ngược đãi điên cuồng với em hơn chút nữa mới được, như thế mới không làm thất vọng những lời này của em.”
Đỗ Nghiên Thanh chớp mắt mấy cái, “Chỉ đối với tôi?”
Phương Mặc Dương dừng lại một lát, đôi mắt tỏa sáng của cô khiến anh ta cảm thấy không được tự nhiên. Đó là trích dẫn theo nguyên bản lời nói của cô mà, nhưng anh ta lại không nghĩ đến trong lúc vô tình bản thân mình đã bị cô cuốn vào. Phương Mặc Dương là ai? Là đội trưởng nghiêm khắc nhất Học Viên Phi Hành này.
“Sao? Không phải em định xơi tôi tại đây đó chứ?”
Gương mặt nhỏ nhắn của Đỗ Nghiên Thanh đỏ lên, đôi môi chúm chím của cô thẹn thùng mấp máy. “Hả, vâng, vậy phiền đội trưởng xuống tay nhẹ một chút, tôi vẫn là một cô bé thôi ạ.”
Mi tâm của Phương Mặc Dương co giật, anh ta nghẹn một hồi lâu không nói ra lời.
Nhưng sau đó Đỗ Nghiên Thanh cũng không hề sửa đổi, nhiệm vụ nên hoàn thành thì hoàn thành, nhưng nên gây rối thì gây rối, chuyện bị Phương Mặc Dương phạt đã trở thành chuyện thường như ăn cơm bữa.
Vốn dĩ Đỗ Nghiên Thanh nghĩ rằng như thế có thể kéo gần khoảng cách giữa hai người, nhưng cô lại không nghĩ đến việc Phương Mặc Dương đã thấy cô mà lại cố ý làm ra vẻ không thấy, lúc nào cũng có ý nhằm vào cô.
Cô trở về ký túc xá ném sách lên giường, thở hồng hộc uống cạn cả ly nước. Lôi Vận Trình cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Ai chọc cậu vậy? Lệ Vũ lại làm phiền cậu à?”
“Dạng người như Lệ Vũ tớ còn để mắt đến, hừ, đồ biến, thái, điên, cuồng!”
Lúc Đỗ Nghiên Thanh nói những chữ cuối cùng cô nghiến răng nghiến lợi, điều đó lại chọc cười Lôi Vận Trình, “Cậu và đội trưởng lại công kích nhau nữa hả?”
Đỗ Nghiên Thanh