ải làm thuê nhưng rất chịu khó.
“Không cần đâu mẹ, cứ để Hân Nhiên ở đây với mẹ đi”.
Đỗ Trường Luân đi rồi, Trữ Băng không nhịn được lại quở trách Quý Hân Nhiên: “Hân Nhiên, sao con lại thế? Trường Luân nó đi công tác về đã chạy đến đây, đợi con nửa ngày, mà con lại chẳng nói chẳng rằng gì là sao?”.
Quý Hân Nhiên cúi đầu không lên tiếng.
Trữ Băng thấy cô như vậy thì không nói gì thêm: “Được rồi, mẹ không nói nữa, con cũng mệt rồi, đi ngủ sớm một chút đi.”
Rõ ràng là mệt muốn chết nhưng Đỗ Trường Luân không ngủ được.
Hạng mục đầu tư ký kết xong xuôi, thị trưởng Trần rất hài lòng, ông rất coi trọng hạng mục này, trước khi đi dặn dò ba lần bảy lượt.
Thực ra, anh theo thị trường Trần nhiều năm như vậy, bình tĩnh mà xem xét, thị trưởng Trần nhân cách, ứng xử rất tốt. Cho nên anh cũng mong ông có thể tiếp nhận vị trí bí thư thị ủy này.
Khiến anh không ngủ được hiển nhiên là không liên quan đến chuyện này, là Quý Hân Nhiên.
Nhìn thấy cô và Mễ Kiều Dương đi về, anh không nói nổi cảm giác trong lòng mình, anh không muốn mình trông giống ông chồng hay ghen nhưng vẫn không khống chế được.
Trước giờ anh là người sống lý tính, tự tin nhưng từ khi gặp Quý Hân Nhiên, rất nhiều thứ đã dần thay đổi.
Buổi tối đó cô khóc: “Em không đa tình như anh…”
Có lẽ cô đã thoáng biết điều gì đó nhưng chắc chắn không phải là toàn bộ.
Anh nghĩ nhất định phải nói chuyện rõ ràng với cô, nói hết suy nghĩ của mình cho cô, nhiều năm qua anh luôn giấu kín mọi chuyện trong lòng, anh muốn nói cho cô, muốn cho cô hiểu.
Nhưng sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, không có cơ hội thích hợp.
Nhưng nếu không nói, có lẽ sẽ không có cơ hội …
Anh lấy di động, nhắn tin cho Quý Hân Nhiên: “Ngày mai tan làm anh chờ em ở quán café ven biển, có chuyện muốn nói với em, nhất định phải tới”, nghĩ rồi anh lại thêm câu: “Không gặp không về”.
Quý Hân Nhiên do dự thật lâu, cuối cùng vẫn đến quán café kia.
Đây là lần đầu tiên Đỗ Trường Luân hẹn cô sau khi hai người kết hôn, cô không biết anh muốn nói gì nhưng lòng vẫn mong anh có thể giải thích gì đó với mình.
Khi cô uống ly café thứ hai thì di động vang, là Đỗ Trường Luân gọi.
Giọng anh rất vội vã: “Hân Nhiên, xin lỗi, mẹ anh vừa gọi điện thoại đến, Quản Dĩnh bị tai nạn xe cộ mà anh trai anh lại đi tập huấn… anh phải về nhà ngay bây giờ”.
Giọng Quý Hân Nhiên bình tĩnh đến độ chính cô cũng thấy giật mình: “À, không có gì, em đang định gọi cho anh, tối em cũng có việc không thể đến… anh chăm sóc Quản Dĩnh cẩn thận.”
Lúc Đỗ Trường Luân nhận được điện thoại của Thượng Mai, lòng anh rất mâu thuẫn. Anh không muốn lỡ hẹn với Hân Nhiên nhưng biết không phải gấp rút thì mẹ sẽ không gọi nên anh phải về.
Quý Hân Nhiên ngồi lại quán café rất lâu, cô vừa gọi hai tách café nhưng không uống, chỉ nhìn chúng dần lạnh dần…
Thì ra từ nóng bỏng đến lạnh lẽo lại chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy…
Chiều hôm sau Đỗ Trường Luân quay lại. Quản Dĩnh bị gãy tay, trước khi phẫu thuật Đỗ Trường Côn đã kịp trở về. Nhiều năm qua rất ít khi thấy anh lo lắng như vậy.
Lúc đi, anh nói với Đỗ Trường Côn và Quản Dĩnh: “Anh, chị, hi vọng sau này hai người sẽ hạnh phúc”. Qua biến cố này, hai người bọn họ xem như là sau cơn mưa trời lại sáng.
Còn mình thì sao, phía trước dường như vẫn mù mịt sương giăng…
Sau khi về, anh gọi điện cho Quý Hân Nhiên, cô nói cho anh rằng cuối tuần thi cuối kỳ, bận nhiều việc.
Về nhà Trữ Băng, mọi người đều ở đó, hai người vẫn khách khách khí khí như cũ.
Lúc sắp nghỉ đông, cuối cùng cũng có tin tốt, Quý Kiến Đông đã được bảo lãnh tại ngoại.
Tuy rằng sau này vẫn còn rất nhiều vấn đề nhưng cuối cùng người đã về.
Ông gầy đi rất nhiều, cũng già đi rất nhiều, mà Trữ Băng vốn vẫn bình tĩnh suốt thời gian qua, nay ông về thì bệnh tim lại tái phát.
May mà cứu kịp thời, không có gì đáng lo chỉ là bác sĩ luôn dặn: Không được để bệnh nhân bị kích động.
Ngày Trữ Băng xuất viện đã là 22 tháng chạp, hôm sau chính là ngày tết ông Táo.
Buổi tối, Đỗ Trường Luân và Quý Hân Nhiên đều ở lại ăn cơm, mọi người cuối cùng cũng đông đủ, chỉ là không khí có hơi buồn, ai cũng có tâm sự.
Bởi vì Trữ Băng mới ra viện, mọi người đều cẩn thận tránh đi một số đề tài.
“Hân Nhiên, cha con đã về, mẹ cũng khỏe, con và Trường Luân về đi, mấy hôm nay cũng mệt rồi”. Ăn cơm xong, Trữ Băng thúc giục Quý Hân Nhiên về.
“Đúng thế, về nghỉ ngơi đi”, Quý Kiến Đông cũng chen vào.
Quý Hân Nhiên gật gật đầu, mấy hôm nay cô vẫn ở trong bệnh viện, quả thật cũng mệt.
Lúc đến dưới lầu, Đỗ Trường Luân gặp một đồng nghiệp, hình như có chuyện cần nói.
Quý Hân Nhiên lên lầu trước, cô ngồi trên sofa, cảm thấy nặng nề, cha tạm thời đã về nhưng sau này sẽ càng có nhiều vấn đề. Mấy hôm nay ở trong viện trông mẹ, chuyện của cha cũng không hiểu nhiều nhưng cô biết hình như công ty có vấn đề, mỗi lần chú Đức đến tìm cha trông rất lo lắng… đúng là một mùa đông khó chịu.
Lúc Đỗ Trường Luân vào cửa thì thấy Quý Hân Nhiên đang ngơ ngẩn ngồi trên sofa.
Anh đi qua, ngồi xuống bên cô: “Mệt lắm đúng không?”
Thấy cô không đáp, anh lại nói: “Xin lỗ