XtGem Forum catalog
Mưa Ở Phía Tây

Mưa Ở Phía Tây

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326860

Bình chọn: 8.5.00/10/686 lượt.

mẹ. Cô tùy tiện chọn một công ty du lịch rồi cùng mẹ xuất phát.

Lòng Đỗ Trường Luân không khỏi có chút thất vọng: “Vậy lúc nào về gọi điện cho anh, anh có lời muốn nói với em”.

“Em phải vào đây, tạm biệt”. Quý Hân Nhiên vội vàng cúp máy.

Ngay cả cái gọi là “Kì nghỉ năm ngày tại Hải Nam đẳng cấp quý tộc, năm sao” cũng chẳng để lại ấn tượng gì cho Quý Hân Nhiên. Tết âm lịch ở Hải Nam, khắp nơi đều là du khách, hành trình vội vã, lúc trở về cảm giác rất mệt mỏi. Hoạt động tập thể chỉ có một điểm tốt duy nhất chính là không có thời gian riêng của chính mình, cho nên những chuyện phiền muộn có thể tạm gác ra sau gáy, coi như cũng không trái với mong muốn ban đầu khi đi du lịch.

Ở nhà nghỉ ngơi rồi lại vội đến công ty, bàn làm việc đã chất đống văn kiện và thư tín, cô xử lý nhưng văn kiện khẩn trước rồi mới bắt đầu xem thư.

Một bức thư chuyển phát nhanh bình thường, mở ra là vài bức ảnh, trong nháy mắt nhìn đến ảnh chụp, Quý Hân Nhiên cảm thấy ác mộng lại quay về, không ngờ chính là Vạn Tuệ và thằng bé tên Đào Đào kia.

Ảnh hẳn là mới chụp, Vạn Tuệ không thay đổi nhiều nhưng đứa bé kia cao lớn hơn rất nhiều.

Quý Hân Nhiên có cảm giác như có ai đang bóp chặt cổ mình, thở không nổi.

Cô không rõ đối phương gửi ảnh đến rốt cuộc là có dụng ý gì? Nhưng chắc chắn là không có ý tốt.

Cô đưa cho Trần Bỉnh Đức xem, ông cũng lắp bắp kinh hãi: “Là cô ta? Cô ta đã trở lại?”

“Có phải là cô ta hay không cháu không biết nhưng chắc chắn là có liên quan đến cô ta”.

“Có phải là tiêu hết tiền nên lại muốn đòi tiếp?”. Bản tính con người vốn tham lam, hơn nữa loại phụ nữ như cô ta, lúc trước rời đi đã không muốn, hai năm qua Đông Hạo đã vượt qua khó khăn, phát triển trở lại, chắc chắn là cô ta đã hối hận với quyết định ngày đó.

“Chú Đức, chúng ta cứ chờ xem, nếu đã gửi ảnh, nhất định sẽ còn có yêu cầu”.

Hai năm lăn lộn trên thương trường cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng không còn bối rối như trước.

Chỉ là đối phương mãi không gọi điện đến. Tuy nhiên Tiếu Trình Vỹ thì lại gọi đến. Không biết lần trước cô nói anh ta nghe vào tai được bao nhiêu nhưng cũng đã lâu không đến quấy rầy cô. Lần này anh dẫn đến một khách hàng người Đông Bắc, muốn đầu tư vào Quảng trường Thời Đại, muốn gặp Quý Hân Nhiên, cô đương nhiên không thể không đi.

Quý Hân Nhiên vốn định đi cùng Trần Bỉnh Đức nhưng nhà ông có chuyện, con gái ông hôm nay muốn dẫn bạn trai về nhà nên ông không đi được. “Để Kiều Dương đi cùng đi”. Ông vừa nói vừa gọi cho Mễ Kiều Dương.

Địa điểm định sẵn là một nhà ăn trên tàu, khi cô và Mễ Kiều Dương đến, Tiếu Trình Vỹ khoa trương nói: “Hân Nhiên, sao còn dẫn theo cả sứ giả hộ hoa đến?”

Mễ Kiều Dương nhíu nhíu mày, Qúy Hân Nhiên thấp giọng nói: “Anh ta chuyên môn nói năng lung tung, đừng để ý đến anh ta”.

Trên bàn cơm cũng chỉ là bàn chuyện làm ăn, chỉ là người Đông Bắc rất hào sảng, tửu lượng tốt, mấy người đều uống không ít rượu.

Lúc về, mọi người cùng nhau xuống lầu, Quý Hân Nhiên và Tiếu Trình Vỹ đi cùng nhau, ở góc cầu thang lại đụng phải Đỗ Trường Luân đi từ bên kia xuống, hiển nhiên anh không nghĩ sẽ gặp Quý Hân Nhiên ở đây, thoáng khựng lại.

Tiếu Trình Vỹ thì lại chỉ sợ thiên hạ không loạn, anh vươn tay ôm eo Quý Hân Nhiên: “Phó thị trưởng Đỗ, thật trùng hợp”, còn dám chào hỏi Đỗ Trường Luân.

Quý Hân Nhiên định tránh đi nhưng đột nhiên nhớ lại giọng nữ trong điện thoại hôm đó nên lại đứng bất động.

Đỗ Trường Luân không để ý tới Tiếu Trình Vĩ, thậm chí còn chẳng buồn nhìn anh một cái, chỉ nhìn chằm chằm Quý Hân Nhiên, ánh mắt u ám khó hiểu, ước chừng hơn mười giây rồi lại bước nhanh xuống lầu.

Quý Hân Nhiên hung hăng gạt tay Tiếu Trình Vỹ: “Tôi nhớ là đã nói rất rõ với anh rồi”. Khẩu khí của cô rất tệ.

Mễ Kiều Dương đứng sau hiển nhiên cũng thấy được cảnh này, trên đường về anh không nhịn được mà hỏi Quý Hân Nhiên vẫn đang im lặng: “Hai người làm sao thế?”

“Chẳng sao cả, chúng em chẳng phải nên thế này sao?”. Quý Hân Nhiên thản nhiên đáp nhưng không nhịn được mà nhớ đến ánh mắt của Đỗ Trường Luân.

“Hân Nhiên, gặp được người trong lòng không dễ, đừng quá so sánh hơn thua, rồi sẽ đau lòng, hối hận”.

Ánh mắt của Đỗ Trường Luân sao anh không hiểu.

Lên xe, Đỗ Trường Luân gọi điện thoại cho thư ký: “Tiểu Trương, tra cho tôi xem các khách sạn trong thành phố có ai là Tiếu Trình Vỹ đang ở không?”

10 phút sau, điện thoại gọi lại: “Phó thị trưởng Đỗ, đã tra ra, ở khách sạn Tân Hải, phòng 3201”.

Anh quay đầu xe đi thẳng đến khách sạn Tân Hải, thực ra chỗ đó cách nhà hàng khi nãy không xa, chỉ là anh đi lòng vòng nên giờ lại phải quay lại.

Lúc chuông cửa vang lên, Tiếu Trình Vỹ còn tưởng là người bán hàng mang thuốc lá đến, thuốc lá vừa hết, khi nãy Tiếu Trình Vỹ vừa gọi điện bảo tiếp tân mang lên.

Thấy người đứng trước cửa, anh không khỏi sửng sốt, “Đúng là khách quý, khách sáo vậy, còn đến thăm tôi?”

Đỗ Trường Luân không để ý đến anh, đi thẳng vào phòng.

“Ngồi đi, có muốn uống gì không?”

Đỗ Trường Luân không trả lời: “Tôi có mấy câu muốn nói, nói rồi đi ngay”.

“Nghiêm túc thế làm gì, như là đang họp thị