êu Vũ quyết tâm từ nay không có bất kì quan hệ nào
với Gia Lâm nữa, bây giờ cô chỉ muốn Hứa Dực Trung không xuất hiện, nghĩ tới Đỗ
Lối là nghĩ đến anh ta, nghĩ đến anh ta là nghĩ đến thái độ thù địch của Đỗ Lối
với mình. Cô ghét dây dưa với người như Đỗ Lối. Nghĩ đến chiếc giá nến, nghĩ
đến đôi khuyên Hứa Dực Trung tặng, thầm hiểu ý anh ta đối với mình, nhưng bây
giờ con người cô đang bị dày vò bởi câu nói của Đồng Tư Thành, anh bảo muốn làm
lại từ đầu với cô, đã trở về lại không đến gặp cô, cho nên cô không còn tâm ý
khác.
Đang nghĩ, thì có điện thoại của Hứa Dực Trung. Nghiêu
Vũ không kịp nghĩ ấn luôn nút từ chối. Hứa Dực Trung lại gọi, cô dứt khoát tắt
luôn máy.
Hứa Dực Trung không liên lạc được với cô, gọi cho
Vương Lũy “Vương Lũy, tết Dương
lịch có kế hoạch gì chưa?”.
“Nghỉ ngơi mà”.
“Không tổ chức cho nhân viên đi du lịch?”.
Vương Lũy ngớ ra mãi, Hứa Dực Trung có ý gì? Mắt liếc
đảo, “Cậu bắt đầu quan tâm đến phúc lợi
của nhân viên công ty tôi từ bao giờ vậy?”.
“Đã có hẹn đi cắm trại, đông người mới vui, đặt thuê
bao nhiêu dụng cụ cuối cùng có người không đi được, tụi bạn cũ cũng khó gặp,
liền hẹn anh. Nhưng một mình anh cũng không thú vị, hay là gọi Vương Lâm và mấy
cô gái trẻ ở công ty cùng đi”. Hứa Dực Trung hẹn vợ chồng Trương Lâm Sơn và
Nghiêu Vũ, nhưng vừa nghe nói cắm trại, Tuệ An sống chết không chịu đi, thà ở
nhà với ông bà già, Tuệ An không đi, Nghiêu Vũ sao có thể đi cùng anh và Trương
Lâm Sơn? Vậy là Hứa Dực Trung chuyển hướng sang Vương Lũy.
Vương Lũy vỡ lẽ, thì ra Hứa Dực Trung lưu luyến người
đẹp Vương Lâm công ty mình. Cười ha hả hỏi lại, “Mấy
người?”.
“À, bốn đến sáu, đông quá cũng khó hợp nhau, không
khoái lắm”. Hứa Dực Trung chần chừ hồi lâu, cuối cùng nói thẳng, “Thế
này vậy, tôi, anh, Vương Lâm và trưởng phòng quy hoạch cũng là bạn tôi, gọi
thêm hai cô bé nữa thế nào?”.
“Tôi gọi một, anh gọi một được không? Tôi muốn gọi Đỗ
Lối”. Vương Lũy nói thẳng.
“Được. À, Nghiêu Vũ thì sao? Gọi cả cô ấy, cũng là
người quen”. Hứa Dực Trung vòng vo mãi cuối cùng nhắc tới Nghiêu Vũ.
Được cơ hội ở bên người đẹp, trong chuyến du lịch cắm
trại tuyệt vời như vậy, Vương Lũy như bắt được của lập tức nhận lời. Sau khi
hẹn thời gian, định báo cho Nghiêu Vũ, lại nghĩ vừa rồi mắng cô, hơi do dự,
cuối cùng vẫn triệu Nghiêu Vũ đến văn phòng, “Nghiêu
Vũ, tết Dương lịch có kế hoạch đi đâu chưa?”.
“Giám đốc Vương, lại có việc sao? Tôi vừa bị sốc,
không có tâm trí làm gì đâu”.
“Không phải, đừng bận tâm chuyện đó, bây giờ các hoạt
động giải trí cũng chỉ có vài tiết mục như thế, không có gì nghiêm trọng. Tết
Dương lịch nếu chưa có kế hoạch gì, chúng ta tổ chức đi cắm trại”.
“Đi cắm trại? Công ty
tổ chức à?”. Ngực Nghiêu Vũ lại đập dồn như đánh trống, bên ngoài chưa thấy ai
nói về chuyện này, sao lại gọi cô đến văn phòng nói riêng?
Vương Lũy tủm tỉm nhìn cô, “Cô cũng quen, chỉ có tôi,
Vương Lâm, và phó tổng Hứa của Gia Lâm”.
“Ô, thật tiếc, tết Dương lịch này tôi định về thăm bố
mẹ, lâu lắm không về nhà, lần này không tham gia được, vả lại, sức khỏe tôi
không tốt lắm, sợ đi lại làm vướng chân mọi người”. Nghiêu Vũ nghiêm túc nói.
Bây giờ cô đã học được cách nói dối thiện ý không gây
nguy hiểm, đi ra xã hội là trở thành con người xã hội. Nếu ngày xưa, không muốn
đi là nói thẳng, e khó trụ trong xã hội. Trải qua hai năm làm việc, Nghiêu Vũ
tự nhận thay đổi lớn nhất của cô chính là điểm đó.
Vương Lũy hơi thất vọng, bản thân anh không sao, nhưng
Hứa Dực Trung đã nhắc tới Nghiêu Vũ, lại nghĩ Hứa Dực Trung vốn để mắt tới
Vương Lâm. Gọi thêm Nghiêu Vũ chắc là để nghi binh. Thấy cô nói phải về thăm
nhà cũng không ép. Anh không quá bận tâm tới chuyện đó, cũng không nói lại với
Hứa Dực Trung, sau khi thông báo cho Vương Lâm liền gọi cô bé Tiểu Điền nhí
nhảnh.
Ngày mai là tết Dương lịch, hết giờ làm Nghiêu Vũ đi
siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, tắt di động, quyết định ở lỳ trong nhà. Cô biết,
Hứa Dực Trung nếu không liên lạc được sẽ gọi liên tục. Bây giờ cô không có hứng
nhận điện thoại và gặp anh ta.
Vừa nghĩ tới đêm say rượu, níu kéo anh ta bắt anh ta ở
lại với mình, Nghiêu Vũ đã thấy nóng mặt. Có phải hành động của cô khiến anh ta
hiểu nhầm? Nên cách vài ngày lại gọi điện, bây giờ lại hẹn đi cắm trại? Nghĩ
tới Đỗ Lối, Nghiêu Vũ càng không muốn dính với Hứa Dực Trung.
Gọi mãi cho cô không được, tưởng là điện thoại hết
pin. Hứa Dực Trung nghĩ Vương Lũy sẽ thông báo cho cô nên không để ý, hào hứng
chuẩn bị cho chuyến đi.
Bảy giờ sáng hôm sau, anh lái chiếc xe bảy chỗ đi đón
mọi người. Vừa nhìn thấy Vương Lâm và Tiểu Điền của Đại Đường anh sững ra, liếc
nhìn Vương Lũy, biết anh ta hiểu nhầm ý mình. Anh thầm mắng Vương Lũy đầu đất,
nhưng cũng phỏng đoán, nhất định là do Nghiêu Vũ không đi, Vương Lũy mới gọi
Tiểu Điền.
Lúc đợi Trương Lâm Sơn dưới nhà lại gọi cho Nghiêu Vũ,
vẫn tắt máy. Hiểu ngay, Nghiêu Vũ tránh mặt anh.
Lần trước lúc ăn trưa, còn vui vẻ như vậy, bây giờ lại
sao rồi? Hứa Dực Trung băn khoăn, thấy người đã đến đủ, vội cười hỉ hả đưa cả