Duck hunt
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327682

Bình chọn: 9.00/10/768 lượt.

h, chín trăm chín, chúng

ta có thể tùy ý lựa chọn, nhất định phải ăn một trận thật đã,

Tiểu Vũ…”.

Lòi Hứa Dực Trung kéo cô ra khỏi hồi ức, “Anh

gọi tôi là gì, tôi và anh chưa thân thiết như vậy!”.

Hứa Dực Trung lạ lùng nhìn cô, “Gọi cả họ tên

rất mệt! Bạn cô chẳng gọi thế sao?”.

Bạn? Nghiêu Vũ lẩm bẩm, như một trận gió xuân

bất ngờ, qua một đêm, vạn cây lê nhất loạt nở hoa. Cô đã thành bạn

anh ta từ lúc nào? Nghiêu Vũ lườm anh, đã nhượng bộ đi cùng, chớp

mắt đã lấn tới, cô vẫn chưa quên chính anh ta bắt cô thức trắng đêm

làm việc.

Hứa Dực Trung đã có chuẩn bị. Hình như không

để ý thái độ Nghiêu Vũ, bắt đầu nói thao thao. Anh đi cũng nhiều,

trời nam biển bắc bao nhiêu chuyện, cuối cùng đắc ý phát hiện Nghiêu

Vũ từ lơ đãng trở nên chăm chú, dần dần tự nhiên, bắt đầu nói

chuyện thoải mái.

Anh nhìn quanh, ánh nến ấm áp, âm nhạc êm ái,

bầu không khí thật tuyệt vời.

Hứa Dực Trung thong thả nhấp từng ngụm Whisky,

vị bạc hà mát lạnh ngấm vào cổ. Anh vừa kể vừa chăm chú nhìn

Nghiêu Vũ, phát hiện, hiểu biết của cô rất rộng, mỗi khi anh nhắc

đến một chủ đề cô đều có thể tranh luận, thỉnh thoảng lại khiến anh

thấy bất ngờ, mới mẻ. Lúc này anh phấn khích thoải mái như nói

chuyện với bạn cũ. Anh gọi tên cô, mỗi lúc càng tự nhiên. “Tiểu Vũ,

hình như sở thích của cô rất rộng, tại sao?”.

Nghiêu Vũ cười: “Phó tổng Hứa và tôi không thân,

thân rồi sẽ biết, tôi chỉ là cái mình có một ít nước kêu óc ách,

cái gì cũng muốn biết, thực ra không sâu, nhưng nhiều sở trường cũng

thấy hay”.

Phó tổng Hứa? Cô vẫn không sập bẫy, cố tình

gọi anh khách khí như vậy? Lòng anh như có bóng đen vút qua, tiếng

gió rít vù vù, vậy là anh mất không một ngàn chín? Hứa Dực Trung

vẫn hào hứng, mặt không đổi sắc, mỉm cười thân thiện, tiếp tục diễn

thuyết: “Cô có thích đi du lịch trên núi”.

“Trước đây thường đi!”.

“Đi nhiều nơi không?”.

Nghiêu Vũ cười: “Không nhiều lắm”.

“Thích vùng núi nào?”.

“Núi lửa”.

Hứa Dực Trung ngạc nhiên, “Núi lửa?”.

“Đúng, anh đến Đằng Xung Vân Nam chưa? Thành phố

xây dựng trên nham thạch núi lửa đã tắt từ lâu, đứng trong nội thành

nhìn về phía tây, xung quanh toàn núi lửa ngủ say, ngọn núi hình thù

đa dạng, hình trụ, hình tháp, hình vuông, tôi từng leo lên núi Đại

Không, cảnh tượng im lìm hoang vu như…”. Nghiêu Vũ dừng lại, nghĩ tới

tâm trạng lần đi Đằng Xung sau khi chia tay Đồng Tư Thành, ánh mắt chợt

tối. “Con người luôn bé nhỏ trước thiên nhiên, tôi thích nhất là vùng

quê có cây cầu Hòa Thuận, đi đến đó lòng trở nên yên tịnh an tường…”.

Nụ cười dần dần hiện lên trong thảng thốt,

Nghiêu Vũ xúc động nhất là đến vườn mộ quốc gia, mỗi bước đi, lòng

rưng rưng thành kính. Trên dốc đèo mang tên Tiểu Đoàn, trong mỗi tấm

bia hình vuông cao tới một thước đều có một anh lính viễn chinh, trận

huyết chiến kéo dài bốn mươi hai ngày, ba ngàn người bỏ mạng, cảnh

tượng ngày xưa oanh liệt bi tráng thế nào. Cuộc tình thất bại của cô

có là gì? Lòng Nghiêu Vũ lại đầy ắp tình yêu với cuộc đời.

Hứa Dực Trung ngắm nhìn cô, trên miệng Nghiêu Vũ

lại là nụ cười tươi rói, một vẻ rõ ràng khác lạ trong đôi mắt trong

veo.

Có lẽ những câu chuyện Hứa Dực Trung vừa kể

cũng buộc Nghiêu Vũ nhìn nhận khác về anh. Nghe anh kể hồi ở Roma

vào ngày nghỉ đi khắp thành phố tìm hiệu cắt tóc, cô băn khoăn hỏi,

“Người ta đến đài phun nước ném tiền xu cầu nguyện, đến bậc thềm

trên quảng trường Tây Ban Nha ăn kem, tưởng tượng đang ngồi cùng công

chúa, anh đi tìm hiệu cắt tóc làm gì?”.

“Ha ha, tôi chỉ muốn cắt tóc”.

Nghiêu Vũ cười phun cả nước trong miệng, vội

lấy khăn lau.

“Buồn cười thế sao?”.

“Ha ha, đúng, tôi đang nghĩ tóc anh nên cắt thế

nào để thành kiểu đầu công chúa!”.

Hứa Dực Trung ngắm nghía cô: “Tóc cô dài

thế kia, cắt thử là biết”.

“Hi hi, tôi không thích tóc ngắn, cả đời không

cắt tóc ngắn. Con người tôi, tạm được nhất là mái tóc dài, chưa

từng uốn, chưa từng nhuộm, chưa từng sấy, nếu cắt đi, chà chà, xấu

chết được”.

Tâm trạng tốt là khẩu vị tốt, tối nay Nghiêu

Vũ ăn rất nhiều, bữa tiệc trị giá chín trăm chín, quả thực không

tồi. Ăn của người, ít nhất cũng phải đối tốt với người ta. Vậy là,

chủ động hỏi Hứa Dực Trung, “À, sao anh chưa có bạn gái?”.

“Ý cô là sao không với Đỗ Lối?”. Anh cười hỏi

lại.

“À, cũng là một trong những nghi vấn”. Nghiêu

Vũ cười, nghĩ tới lời Thiên Trần, nếu Đỗ Lối có được Hứa Dực Trung

sẽ không để ý so bì với cô nữa