ượu đấy chứ!”.
Nghiêu Vũ cười lắc đầu.
“Nghiêu Vũ không uống được rượu, chỉ một cốc để có cảm
giác, anh đừng nghĩ cô ấy uống được”. Đỗ Lối chủ động bênh vực Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ hơi ngạc nhiên nhìn cô, cười: “Đỗ Lối nói
đúng, tửu lượng của tôi chỉ một ly. Để có cảm giác”.
Đỗ Lối đi đến cạnh Nghiêu Vũ, cười hỏi: “Hiếm hoi lắm
mới thấy cậu uống rượu, hôm nay chắc rất vui?”.
“Thỉnh thoảng như vậy cũng hay. Còn cậu, vẫn tốt
chứ?”. Nghiêu Vũ nói ý tứ.
“Vẫn ổn!”.
Hai người không nói nữa.
Tiêu Dương lắc bình rượu trong tay, rót cho mọi người,
bốn người cùng uống coi như chào hỏi.
“Các bạn bình thường cũng thích chơi như thế này à?”.
Hứa Dực Trung hỏi Tiêu Dương.
“Thỉnh Thoảng, còn Phó tổng Hứa?”. Tiêu Dương lịch sự
hỏi.
“Đã nói rồi, gọi tên thôi. Đừng khách khí”.
Tiêu Dương cười, “Được, Dực Trung!”.
Hứa Dực Trung không nhìn Nghiêu Vũ nữa. Nhưng anh biết
cô cũng không nhìn anh, một lần cũng không.
Đỗ Lối ngửa mặt, nói với Hứa Dực Trung, “Dực Trung,
sắp một giờ rồi, em hơi buồn ngủ”.
“À, cũng muộn rồi, chúng ta đi thôi, hai bạn vẫn chơi
tiếp chứ?”.
“Một lát nữa, tạm biệt!”.
Hứa Dực Trung chào họ, cùng Đỗ Lối đi ra. Quán bar bây
giờ mới là lúc huyên náo nhất. Đỗ Lối đi theo Hứa Dực Trung, bỗng khoác tay
anh. Hứa Dực Trung hơi sững ra giây lát, không nói gì, cả hai đi ra.
Anh đương nhiên không thể làm mất lòng phụ nữ.
Đến khu nhà của Đỗ Lối, Hứa Dực Trung mỉm cười cáo từ,
“Tối nay chơi hơi muộn, nghỉ đi”.
Đỗ Lối nở nụ cười cực đáng yêu, “Anh cũng vậy. Tạm
biệt!”.
Bóng dáng yểu điệu của cô biến mất trong tầm mắt. Hứa
Dực Trung nhớ lại hai lần Nghiêu Vũ nói tạm biệt anh, anh đều buột miệng hỏi,
khi nào gặp lại. Nhưng lúc này, tại sao anh không buột miệng hỏi Đỗ Lối như
thế? Lại chợt nghĩ, tối nay anh và Đỗ Lối thân mật xuất hiện trước mặt Nghiêu
Vũ, cô sẽ nghĩ gì? Không hiểu sao, anh rất muốn biết, liền lái xe đến nhà cô.
Cửa sổ căn phòng trên tầng bảy của Nghiêu Vũ vẫn chưasáng
đèn. Hứa Dực Trung mở chiếc cửa nhỏ trên nóc xe, gió lạnh thổi vào, anh ngồi
yên, chờ đợi, chỉ muốn thấy Nghiêu Vũ về nhà.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hứa Dực Trung
nhớ tới truyện cổ tích Con quỷ và người đánh cá. Con quỷ bị hoàng đế Lomon nhốt
trong bình ném xuống biển, trong một trăm năm chờ đợi đầu tiên, con quỷ nói,
nếu được người cứu, nó sẽ cho người đó làm hoàng đế thiên hạ, đến một trăm năm
thứ hai, con quỷ nói, nếu được cứu, nó sẽ cho người đó phú quý suốt đời, đến
một trăm năm thứ ba, nó sẽ cho người đó thỏa mãn ba điều ước, đến một trăm năm
thứ tư, sự kiên nhẫn của quỷ đã cạn kiệt, nó sẽ nổi điên giết ân nhân cứu mạng.
Hứa Dực Trung thầm nghĩ, anh bây giờ chính là con quỷ đã chờ đợi bốn trăm năm.
Đã ba giờ sáng, Nghiêu Vũ vẫn chưa về nhà. Hứa Dực
Trung bỗng nghĩ có phải Nghiêu Vũ đã về nhà đi ngủ lúc anh đưa Đỗ Lối về? Anh
ngồi đây chịu gió rét, trong khi cô đã vào nhà ung dung ngủ trong chăn ấm. Vừa
nghĩ vậy anh bỗng buồn cười, đang định bỏ đi, thì nhìn thấy một chiếc taxi
phóng đến, Tiêu Dương đưa Nghiêu Vũ về.
Anh nhìn Nghiêu Vũ cười vẫy tay tạm biệt Tiêu Dương,
nhìn chiếc taxi phóng đi và Nghiêu Vũ thong thả đi tới. Dưới ánh đèn đường vàng
võ, trông cô càng mảnh mai đơn bạc. Mấy lần anh định gọi, lại kiềm chế.
Một lần nữa, anh lại nhìn đèn từng tầng sáng lên, bóng
Nghiêu Vũ chập choạng trong ánh đèn đó và ánh đèn tối dần sau lưng cô. Hứa Dực
Trung yên lặng ngồi trong xe. Ánh đèn nhợt nhạt trùm lên người cô, trong màn
đêm đen, anh cảm giác Nghiêu Vũ lúc này vô cùng tội nghiệp. Không hiểu sao anh
có cảm giác đó.
Đèn tầng bảy đã sáng. Hứa Dực Trung định chờ đèn tắt
sẽ ra về, nhưng chờ đợi này hóa ra là suốt phần đêm còn lại. Có lẽ Nghiêu Vũ
quên không tắt đèn hoặc suốt đêm không ngủ, đèn vẫn sáng mãi, Hứa Dực Trung
cũng mãi không đi.
Khi anh tỉnh dậy, trời đã lờ mờ sáng. Anh nhìn đồng
hồ, sáu giờ, trong khu nhà tầng cũ kĩ vang lên đủ mọi thứ âm thanh, thành phố
phát ra tiếng nổ giòn giống như quả trứng bị đập vỏ, bừng tỉnh.
Anh hắt hơi, phát hiện suốt đêm không đóng cửa sổ trên
trần xe, lạnh run người, vội đóng cửa, mở điều hòa để số to cho ấm, lại ngước
mắt nhìn lên, ánh đèn tầng bảy lờ mờ, dần dần bị nhấn chìm bởi sắc ngày đang
tới.
Hứa Dực Trung cử động, cảm thấy người hơi đau, đêm qua
chắc mình uống rượu nhiều, lại ngốc nghếch đến ngồi suốt đêm dưới nhà cô, nghĩ
vậy anh không nhịn được bật cười, lái xe đi.
Đỗ Lối ngồi một góc lặng
lẽ nhìn Hứa Dực Trung, tại sao anh lại hát bài “Anh đã yêu em”? Có phải là dành
cho cô? Lần đầu tiên Đỗ Lối không nắm bắt được ý nghĩ của đàn ông. Hứa Dực
Trung khác với những người theo đuổi cô, cô không đoán được anh nghĩ gì.
Lúc đi làm, Trương Lâm Sơn gọi điện hẹn gặp Hứa Dực
Trung. Nhìn chung, điện thoại của Trương Lâm Sơn lúc này nghĩa là có chuyện
muốn nói, Hứa Dực Trung đương nhiên nhận lời, “Vâng, hết giờ tôi sẽ liên lạc”.
Vừa cúp máy, Đỗ Lối gõ cửa, cười tươi đi vào. Hứa Dực
Trung ngẩng đầu nhìn cô, cũng cười tươi, “Sao hôm nay trang điểm đẹp thế?”.
“Đâu có? Vẫn bộ đồng phục của công ty m