i ba mươi đã là trưởng
phòng quy hoạch thành phố, tiền đồ xán lạn. Đỗ Lối thầm khen Tuệ An tinh mắt.
Cô luôn thích đàn ông từng trải. Không hứng thú với
những chàng sàn sàn tuổi cô, hoặc hơn chút ít. Cô thường nghĩ, có phải vì thích
cảm giác được che chở cưng chiều? Chỉ có đàn ông từng trải mới khiến cô có cảm
giác được dựa dẫm về tinh thần.
Người ta bảo các cô gái thường quyến luyến tình cha
con. Người chồng không chỉ là người tình, mà còn đem lại cảm giác như người
cha. Tình cảm như vậy sẽ khiến phụ nữ thấy an toàn.
“Tại sao cô và mấy cô bạn đều có thói quen lên xe là
đầu óc nghĩ đi đâu?”. Giọng Hứa Dực Trung cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Anh nói ai? Đào Thiên Trần, Nghiêu Vũ hay Trần Tuệ
An?”. Đỗ Lối buột miệng. Cô không biết Hứa Dực Trung đã quen với ba người đó từ
lúc nào. Cô sững người thầm nghĩ, lẽ nào Nghiêu Vũ lại đi vào cuộc sống của cô?
“Nghiêu Vũ công ty Đại Đường, tôi thấy cô ta ngồi xe
cũng ngơ ngẩn như vậy”.
“Ồ, phó tổng quan sát thực tinh tế! Cả chuyện đó cũng
để tâm”. Đỗ Lối cười, lòng đột nhiên căng thẳng, như có bàn tay nhè nhẹ bóp lá
phổi, khiến cô không đủ không khí để thở, bức bối khó chịu.
Hứa Dực Trung cười, nghiêng đầu nhìn Đỗ Lối, hôm nay
cô mặc rất thoải mái, cũng áo phông, quần bò: “Đỗ Lối, cũng là kiểu quần áo
thoải mái nhưng sao ở Nghiêu Vũ tôi cứ thấy hơi luộm thuộm? Hồi đi học cô ta
cũng mặc thế à?”.
Ngực Đỗ Lối nghẹn lại, cô ghét cái vẻ bất cần của
Nghiêu Vũ, ghét sự hiếu kì của đàn ông đối với Nghiêu Vũ khi họ ở bên cô. Đỗ
Lối nhướn mày cơ hồ nghĩ rất lâu mới trả lời: “Cô ta ư? Cô ta không thích trang
điểm”.
Hứa Dực Trung càng hiếu kì: “Tại sao? Con gái ai chẳng
thích đẹp?”.
“Chỉ cần cô ta thấy đẹp là được, suy nghĩ của Nghiêu
Vũ khác người”. Đỗ Lối cố gắng nói bằng giọng bình thường, cảm giác trong lòng
có một tiếng hét, đừng! Đừng nhắc đến cô ta nữa! Lòng trào lên nỗi căm tức,
Nghiêu Vũ lại đi vào cuộc sống của cô! Đỗ Lối quay đầu nhìn ra ngoài, không
muốn nói tiếp.
Hứa Dực Trung nhạy cảm nhận ra phản ứng của Đỗ Lối,
càng thầm xác định hai cô gái đúng là có chuyện, liền chuyển chủ đề: “Nghe nói
trong tập đoàn không ít người theo đuổi cô, có người còn nhờ tôi làm mối!”.
Chủ đề vừa chuyển, Đỗ Lối nhẹ nhõm hẳn, dần dần bình
tĩnh, ngoái đầu nói: “Phó tổng, đừng đùa, không có chuyện đó đâu”. Tại sao Hứa
Dực Trung không hiếu kì hỏi tiếp suy nghĩ “khác người” của Nghiêu Vũ? Đỗ Lối
thầm hỏi, có phải do mình thể hiện quá rõ?
Hứa Dực Trung liếc sang thấy gò má Đỗ Lối ửng hồng bối
rối, tim bỗng đập mạnh. Đỗ Lối như thế này đàn ông nào chẳng động lòng, cô đẹp
thật. Anh trấn tĩnh mỉm cười: “Một cô gái đẹp như cô, sao lại không có người
theo đuổi? Có phải chưa để ai lọt vào mắt xanh?”.
“Phó tổng đề cao tôi rồi, loại rùa vàng báu vật như
anh mới lắm người theo đuổi”. Đỗ Lối buông một câu.
“Ha ha”. Hứa Dực Trung bật cười, “Kì lạ, đến giờ vẫn
chưa có người đẹp nào theo đuổi tôi”.
“Không thể, phó tổng lại đùa”. Đỗ Lối cũng cười, Hứa
Dực Trung là ứng viên đặc biệt ưu tú trong mắt mọi nữ nhân viên của tập đoàn.
Phong độ ngời ngời, sản nghiệp lớn, có tài, mấy điểm đó có điểm nào không mê
hoặc phụ nữ. Nhưng Hứa Dực Trung đã vào tuổi tam thập vẫn đi về một mình.
Đỗ Lối khẽ cười: “Không có thật ư? Vậy thì em theo
đuổi anh!”.
Hứa Dực Trung hơi ngẩn ra, cười ha ha: “Trợ lí của
tôi, cô tìm đúng người rồi, rất tinh mắt!”.
Đỗ Lối cũng cười: “Thời nay, phụ nữ chủ động hơn đàn
ông. Không tin, em theo đuổi anh thật cho xem!”.
“Đừng! Nếu cô theo đuổi tôi, tôi sẽ xấu hổ không biết
chui vào đâu. Đại trượng phu như tôi sao có thể để cho một cô gái theo đuổi?
Đảo vị trí như vậy không ổn!”. Hứa Dực Trung cũng nói đùa. Đỗ Lối rất đẹp,
nhưng nếu anh thích, sao phải đợi nửa năm? Nhưng bất luận thế nào, được người
đẹp theo đuổi, cho dù nói đùa, anh cũng thấy vui.
Giống như giá trị của một người, thường thể hiện ở sự
đánh giá của xung quanh, những đánh giá đó như tấm gương, phản chiếu hình ảnh
của người đó.
Không ít phụ nữ bày tỏ tình cảm với anh, ngay những
lúc ngồi trong quán bar cũng có cô chủ động làm quen, nhưng một nhân viên của
tập đoàn nửa đùa nửa thật như Đỗ Lối đây là lần đầu.
Đỗ Lối là cô gái xinh đẹp nhất tập đoàn, làm việc nửa
năm bên anh chưa một lần nào vượt qua giới hạn công việc, suy nghĩ của Đỗ Lối
thế nào anh không biết, bây giờ anh biết cô có ý nghĩ
đó thật, thói hư vinh đàn ông được thỏa mãn cực độ.
Hứa Dực Trung cười nhạt, thầm nghĩ, cần điều chỉnh suy
nghĩ đó của Đỗ Lối, tiếp xúc nhiều, anh cũng hiểu phụ nữ, nếu anh muốn, phụ nữ
hầu như không từ chối, nửa năm nay Đỗ Lối thông minh duy trì khoảng cách với
anh, hôm nay, cho dù nói đùa nhưng có phần thật lòng, anh biết.
Lúc này anh đột nhiên nhớ tới lời nói của Nghiêu Vũ ở
suối nước nóng tối đó. “Tớ lại mong cô ta sớm câu được vị phó tổng kia, sớm gả
được vào nhà giàu. Hai người một xướng một tùy bắt tớ uống rượu, cứ như thông
đồng với nhau!”.
Anh thầm nhăn nhó, bạn cũ có thể nói như vậy, coi như
rất hiểu Đỗ Lối, vậy mà lúc đó mình lại nổi đóa với cô ta.
Đỗ L