khi gặp đá ghềnh,
còn bây giờ anh như đầm sâu không sóng, chỉ thỉnh thoảng gợn lên những vòng
tròn lăn tăn lan ra mỗi khi có viên sỏi ném xuống.
Cảm giác dường như rất tốt, hai người ngoài nắm tay
không có gì tiến triển. Anh không hôn cô, cho dù là cái hôn trong cơn say rượu
lần trước đến gõ cửa nhà cô cũng không.
Ngồi đối diện, vẫn nhìn như vậy. Khuôn mặt sáng, sống
mũi thẳng tắp, từng nét rõ ràng gần trong gang tấc, anh vẫn đau đáu nhìn cô,
nói những lời ngày xưa từng nói.
Nghiêu Vũ không hiểu, không có gì không hài lòng về
anh, nhưng không còn thấy xúc động. Lòng rối loạn, không biết nên đối diện thế
nào, chỉ né tránh một cách vô thức.
Một chiếc hộp kim loại xinh xắn chạm trổ tinh xảo,
trên có một ổ khóa bé xíu, lúc đầu Nghiêu Vũ không phát hiện ra, cầm lên loay
hoay mở nắp, không mở được mới chú ý đến ổ khóa đó.
Vậy là để chiếc hộp trước mặt, ngây nhìn cả tiếng đồng
hồ.
Bên trong đựng gì mà cần khóa? Cái hộp hình vuông
không quá hai tấc, có thể đặt lên lòng bàn tay như món đồ chơi, đã khóa rồi sao
lại đưa cho cô? Tại sao Đồng Tư Thành phải đợi lúc anh đi công tác mới đưa? Lại
còn qua Thiên Trần?
Nghiêu Vũ tì cằm trên bàn, thẫn thờ nhìn cái hộp.
Ý nghĩ chợt lóe trong đầu, cô bỗng nhớ tới đôi khuyên
tai hình chìa khóa, đôi khuyên vàng xinh xắn hình chìa khóa anh tặng cô hôm
sinh nhật. Cô vội mở ngăn kéo lấy ra đôi khuyên, tra thử vào ổ khóa, vừa khít,
đang định xoay chìa, đột nhiên tay dừng lại.
Cô vỡ lẽ, thì ra đây mới là bí mật của đôi khuyên tai.
Ngày trước có lần Đồng Tư Thành kể cho cô nghe Thần
thoại Hi Lạp. Thần Zớt muốn báo thù Promete ăn trộm lửa của trời,
đã nhờ Thần Lửa dùng đất sét nặn mĩ nữ Pandora, đem tặng cho em trai của Promete
làm vợ, đồng thời tặng Pandora một cái hộp mang về nhà chồng. Pandora mở cái
hộp, bên trong liền bay ra bao tai họa, bệnh tật, đố kị, tội ác, gieo rắc tai
họa cho nhân gian, nhưng trong đáy hộp lại cất giữ hi vọng.
Anh đã cười nói với cô: “Anh cũng có một cái hộp như
thế, nhưng không có tai họa, chỉ có hi vọng”.
Anh tặng cô cái hộp này, lại tặng chìa khóa mở nó, anh
muốn cô mở ra hi vọng ư?
Nghiêu Vũ ngây người.
Hi vọng là gì? Có người nói, đó là cách gọi khác của
sợ hãi, có sợ hãi mới có hi vọng, đồng nghĩa với “cầu bất đắc khổ” một trong
tám nỗi khổ theo quan niệm nhà Phật. Cầu không được thì khổ, không có cầu ắt
không khổ. Người ta buồn khổ vì yêu, sợ mất người yêu, nếu rời xa người yêu, sẽ
không còn buồn khổ, không còn sợ hãi.
Đồng Tư Thành có cầu mong, có hi vọng, anh muốn Nghiêu
Vũ mở chiếc hộp Pandora của anh, nhưng lòng ngấm ngầm một nỗi đau, nỗi đau
không rõ căn nguyên.
Cô đứng dậy đi lấy chiếc cốc thủy tinh, mở bình trà
bằng sứ Thanh Hoa, cẩn thận đếm bốn cánh, đổ nước sôi pha trà, lại nhớ câu mình
đã nói khi pha trà cho Hứa Dực Trung. Phải, trà này chính là trà tứ đại giai
không.
Cô nhắm mắt đưa cốc trà lên hít, hơi nước ấm thoang
thoảng hương trà, lan tỏa, như nhụy hoa hé nở trong đêm trăng, hít nhụy hoa có
thể không thấy mùi hương, hương là ở lòng tĩnh tại vô cầu.
Những rung động thưở thiếu thời biến thành những cánh
hoa khô ép trong trang sách, kí ức màu vàng nhạt, mỏng như cánh chuồn.
Nụ cười hiện ra trên mặt cô. Năm đó, sau khi chia tay,
Nghiêu Vũ một mình đi Đằng Xung. Chỉ nghe nói ở đó có cảnh quan núi lửa đất
nóng tự nhiên nhất, cô khao khát muốn nghe tiếng sôi của nham thạch trong lòng
núi lửa, lòng cô quá lạnh, cần núi lửa và đất nóng sưởi ấm.
Cô đến vùng đất ẩm Bắc Hải gần Đằng Xung. Hồ nước có
tính kiềm trong vắt tới đáy, núi lửa, trời xanh, mây trắng đều soi mình trong
đáy nước, từng đám rêu nổi trên mặt hồ, thanh tĩnh mênh mông. Cô muốn nhảy
xuống chỗ nước trong nhất thanh lọc tâm hồn, nhưng không được, cô thay đôi ủng
cao, đi vào vùng đầm cỏ, người đột nhiên sụt xuống, lại bị thảm cỏ dày chằng
chịt cuốn lấy. Bước từng bước thụt tới bụng chân. Nhưng không chìm xuống. Giữa
những bước nổi chìm như vậy, lòng cô dần dần tĩnh lại. Nghiêu Vũ co chân chạy
thật nhanh, như bay, ngã lại đứng lên chạy tiếp.
Châu Âu có câu cách ngôn: Nếu bạn nghi ngờ không làm
được những gì mình hi vọng, hãy hi vọng làm điều bạn có thể làm.
Rất lâu rất lâu, cuối cùng cô vẫn nhận cái hộp và đôi
khuyên tai hình chìa khóa.
Cô không làm được cái điều mang lại hi vọng cho anh,
còn điều cô hi vọng, lại không làm được.
“Chiếc hộp anh ấy tặng cậu đựng gì?”. Thiên Trần hiếu
kì hỏi.
Nghiêu Vũ khoác tay cô đi phố, ngẫm nghĩ, nói: “Hi
vọng”.
“Hi vọng gì?”.
“Hi vọng mình cho anh ấy hi vọng”. Nghiêu Vũ thở dài,
nghiêm túc nói với Thiên Trần, “Mình không biết chắc, cũng không hiểu, chỉ cảm
thấy luôn có gì đó ngăn cản”.
“Thôi, đừng nghĩ nữa!”. Thiên Trần nở nụ cười mê hồn
của mình, “Vào hè rồi, thời gian trôi nhanh quá, hôm nay muốn mua gì?”.
“Khuyên tai!”. Nghiêu Vũ buột miệng.
Thiên Trần cười, nhìn mái tóc ngắn của bạn, “Cổ cậu
mảnh, đầu như cái nấm! Trời nóng, để cổ lạnh không tốt, hay là mua vòng cổ?”.
“Không!”. Nghiêu Vũ dẩu môi, “Mình chỉ thích khuyên
tai”.
“Được rồi, bọn mình đi xem