XtGem Forum catalog
Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua, Tôi Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325293

Bình chọn: 9.5.00/10/529 lượt.

công ty sắp lịch làm việc cho Thư Quân dày đặc.

Ngoài việc quay, chụp hình quảng cáo ra còn hẹn vài người nhạc sỹ để

bàn về ý tưởng sáng tạo cho ca khúc mới, tiếp đó phải tham gia một

chương trình đại nhạc hội tại một thành phố nhỏ.

Thành phố này nổi tiếng là nóng như lò lửa, hơi nóng của mùa hạ nơi đây đã trở thành "cực hình".

Từ sân bay bước ra, đón tiếp họ ngoài những fan hâm mộ ra chính là những luồng khí oi bức xộc thẳng đến khiến người ta ngạt thở.

Đêm đến nhiệt độ dần dần hạ xuống nhưng vẫn ngột ngạt.

Huống hồ lại là hoạt động ngoài trời, dưới khán đài là một biển

người, trên đầu và bốn phía đều gần những bóng đèn phản chiếu cực lớn.

Trên sân khấu cô hát xong hai ca khúc, trở ra sau cánh gà toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Đây là lần đầu Thư quân tham gia đại nhạc hội, khi cô nghe phía dưới

có người gọi tên mình cô thấy cảm động biết bao. Cô nghĩ, thành quả rốt

cuộc cũng đến ngay trong sự vô tình.

Năm đó cô an nhàn sống bên anh trai, khi cô dùng tiền anh kiếm được

từ việc viết lời ca khúc đóng tiền học, không nghĩ rằng mình cũng có thể có chút thành tích từ lĩnh vực này?

Tiếc là anh Hai không nhìn thấy.

Nghĩ đến Thư Thiên, cô mới chợt ý thức được rằng nguyện vọng của bản thân thật sự đã trở thành hiện thực.

Ngoài việc gần đây diễn ra làn sóng tin đồn nhưng sau đó tên của anh

trai thật sự không còn bị người khác lôi ra bàn tán nữa. Mà những bí mật ấy đến nay cũng chẳng còn bị những thế lực lùng sục đào bới moi ra nữa.

Cuối cùng mưa thuận gió hòa rồi.

Dù rằng hiện giờ ai ai cũng biết rằng cô chính là em ruột của Sở Thư

Thiên, nhưng cũng chẳng ai để cập đến vấnđề này trong cuộc phỏng vấn với cô nữa.

Đó đều là công lao của Châu Tử Hoành.

Điều này Thư Quân hiểu rất rõ, hoàn toàn chẳng thể phủ nhận được.

Có lẽ do định mệnh sắp đặt cô và anh, ngay từ lẩn đầu gặp mặt ở Lệ Giang tất cả mọi việc dường như đã được thượng đế an bài.

Vì cô trông giống Châu Tiểu Mạn đã đem lại cho tâm hồn và thể xác anh sự an ủi, Còn anh đã thay cô giải quyết những phiền phức không ngờ được trước đây, hoàn thành nguyện vọng nhỏ nhất cũng là khao khát nhất của

cô.

Vậy thì khi những việc đó đã hoàn thành rồi thì sao?Có phải đã đến lúc phải chia ly rồi không?

Tham gia xong lễ hội âm nhạc và trở về thành phố C thì vừa đúng ngày mùng bảy tháng Bảy âm lịch.

Tại sân bay cô nhìn thấy có người đàn ông trẻ tuổi ẵm bó hoa hồng to quỳ gối trước mặt người bạn gái cầu hôn.

Nữ nhân vật chính ấy thoáng chốc mừng rơi nước mắt, những giọt lệ làm nhòe cá màu phấn mắt cùng mascara, quanh quầng mắt lưu lại hai vết

trũng sâu tựa như gấu trúc.

Thư Quân vẫn nhận ra ngựời con gái hạnh phúc đó là người ngồi chung

chuyếh bay với cô. Hai người đụng mặt nhau bên ngoài nhà vệ sinh trên

máy bay.

Cô dừng lại liếc nhìn cảnh tượng đám đông náo nhiệt xung quanh, tận

mắt trông thấy cô gái gật đầu, chiếc nhẫn lồng vào ngón tay, đôi tình

nhân lãng mạn ôm hôn nhau. Cô gửi lời chúc phúc trong lòng mình rỗi vội

vã rời đi.

Thành phố tràn ngập không khí ngày lễ, bên đường cứ cách vài mét có

một người bán hoa hồng, ngưòi dạo phố lúc này cũng đông hơn thường ngày.

Lâu lắm rồi Thư Quân không dạo phố, cả đoạn đường chỉ lắng nghe Tiểu

Kiều cùng hai đồng nghiệp khác bàn luận thông tin giảm giá trên thị

truờng, kết quả là cô ngủ thiếp đi giữa chừng.

Tối về đến nhà cô rửa mặt qua loa rồi lên giường ngủ bù. Mãi đến khi

tiếng động mở cửa dưới lầu yọng lại xuyên qua cửa sổ của một chủ hộ nào

đóthì cô mới choàng tinh, mơ mơ màng màng lôi điện thoại ra xem giờ thấy vẫn chưa đến mười hai giờ.

Đêm hôm khuya khoắt thế này cô nổi giận trùm kín đầu nghĩ có nên gọi

điện thoại cho bảo vệ tòa nhà không thì nghe thấy có người mở cửa bưóc

vào phòng, âm thanh mở khóa cửa làm cô hoảng sợ, chút cảm giác ngái ngủ

sót lại cũng bay tận chín tầng mây.

Thư Quân bật dậy chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài sau đó cửa phòng ngủ mở ra.

Có lẽ bộ dạng cảnh giác của cô thật sự làm trò hề cho đối phương hoặc cũng có thể tâm trạng anh hôm nay rất vui vẻ, chỉ thấy Châu Tử Hoành

nhướng nhướng mày lộ ra nụ cười đẩu tiên trong mấy ngày vừa qua.

"Anh còn ngỡ là em sẽ lôi vũ khí phòng vệ ra nghênh đón anh nữa chứ.

Xem ra ý thức phòng vệ của em vẫn chưa đủ, cứ ngồi trên giường như thế

nếu thật sự có trộm vào nhà thì làm thế nào?"

Anh vừa nói vừa tiến lại gần, cô bực dọc nằm vật xuống tiếp tục lấy chăn che kín mặt, nói giọng ủ rũ:

"Em chẳng thấy trộm đáng sợ".

"Ý em muốn nói, so với kẻ xấu chuyên hoạt động về đêm anh còn đáng sợ hơn nhiều, đúng không?"

Cô im lặng ra ý thừa nhận,Vể chuyện vì sao đã khuya vậy anh đột nhiên đến, cô chẳng hỏi han cũng chẳng định hỏi.

Lúc tiếng nước vọng ra từ nhà tắm cô phát hiện lúc này bản thân cô

hoàn toàn không muốn ngủ nữa.C hâu Tử Hoành từ nhà tắm bước ra, hai

người họ bắt đầu ôn lại những cuộc vận động mà lâu rồi họ chưa làm.

Chẳng nói rõ được là ai chủ động, cũng chẳng rõ được gần đây cô có ý

định cự tuyệt hay không. Cho dù là có đi chăng nữa, hoặc có lẽ chỉ là

một chút ý định lóe lên rồi vụt tắt.

Trong giai điệu âm nhạc