àm.”
“Đúng vậy. Có được không?” Ánh mắt Quảng Viễn tràn đầy hy vọng.
Diệp U Đàm đột nhiên cảm thấy thật nực cười. Lắc đầu, chỉ vì sự sắp xếp của
Anh gia mà cô được tạo hình trở thành Diệp U Đàm, lấy mận thay đào để an ủi Anh Hạo Đông đang bị bệnh trầm cảm. Không ngờ còn gặp Quảng Viễn,
một người đàn ông cũng đem lòng say mê Diệp U Đàm. Anh ta không những cố ý làm quen với cô, mà còn muốn giới thiệu cô với bố mẹ của cô gái đã
mất kia nữa.
Không, cô không phải là Diệp U Đàm, cô là Lam Tố Hinh. Cô không muốn quẩn
quanh với những người thân thiết của Diệp U Đàm thêm nữa, cô không phải
là linh đơn diệu dược, có thể chữa lành hết các vết thương tinh thần của bọn họ.
“Xin lỗi!” Lam Tố Hinh không chút đắn đo, liền từ chối. “Quảng Viễn, tôi nói với anh một lần nữa, tôi là Lam Tố Hinh. Người nhà, bạn bè của Diệp U
Đàm chẳng có quan hệ gì với tôi, tôi hy vọng sau này, anh đừng đến tìm
tôi nữa.”
Quảng Viễn vẫn không chịu bỏ cuộc: “Lam Tố Hinh, xin bạn đi gặp họ một lần
thôi. Hai bác thật sự rất đáng thương, họ chỉ có một người con gái…”
“Tôi thương họ thì ai thương tôi? Hai tháng trước, mẹ tôi cũng qua đời,
trong lòng tôi đang vô cùng buồn bã. Quảng Viễn, anh tìm mẹ cho tôi được sao?”
Quảng Viễn sững sờ, choáng váng, Lam Tố Hinh quay đầu đi, không hề quay đầu lại.
3.
Sức khỏe của Anh Hạo Đông tốt lên từng ngày, khuôn mặt gầy gò với hai má
hõm sâu bây giờ đã dần đầy đặn, chỉ có điều xanh xao, trắng bệch, vì cả
ngày không được tiếp xúc với ánh mặt trời.
Anh kiên quyết không chịu mở cửa sổ, Lam Tố Hinh đành nghĩ cách khuyên anh đi ra khỏi phòng một lát.
“Hạo Đông, chúng ra ra vườn hoa tản bộ, được không? Ngày nào anh cũng ở trong phòng thì buồn lắm.”
Anh Hạo Đông ban đầu còn nghe lời, để cô dắt đi, nhưng cửa phòng vừa mở,
anh không đi nữa, đờ đẫn đứng trước cửa như hóa đá. Lam Tố Hinh nhìn
theo ánh mắt anh về phía dãy hành lang có bức tường kính dài sát mặt
sàn.
Cô cố gắng dịu giọng hỏi: “Anh sao vậy?”
Anh Hạo Đông đưa mắt nhìn sang cô, dáng vẻ vô cùng hoang mang và lung túng, dường như có chuyện gì đó khiến anh lo sợ.
“Chúng ta đi thôi, anh xem, vườn hoa đẹp thế kia cơ mà.” Lam Tố Hinh dắt tay
anh, đưa anh đi đến bên bức tường kính, từ chỗ này có thể thưởng thức
khung cảnh của vườn hoa.
Anh Hạo Đông sợ hãi, kéo Lam Tố Hinh loạng choạng lùi về phía sau. Hai
người lùi đến bên kia tường, sau đó, anh mới buông ra, đưa lên lên ôm
đầu, toàn thân bắt đầu run rẩy kịch liệt.
“Hạo Đông, anh sao vậy? Có phải lại bị đau đầu không?”
Anh Hạo Đông không nói gì, cơ thể anh mềm nhũn, anh dựa vào tường, trượt
dần xuống, vùi đầu vào giữa hai đầu gối, hai vai co giật, phát ra tiếng
thút thít. Anh đang khóc ?
Lam Tố Hinh bất giác sững sờ, không biết cô đã vô ý làm điều gì mà khiến
anh bị kích động. Cô đang đờ đẫn thì Anh Hạo Đông đột nhiên ngẩng lên,
mặt đầy nước mắt, nhìn cô chăm chú, ánh mắt như tuyệt vọng lại như hy
vọng, “U Đàm, em là U Đàm phải không?”
Giọng nói của anh tràn đầy vẻ nghi hoặc, trong lúc bối rối, Lam Tố Hinh không kịp nghĩ nhiều, chỉ kiên định gật đầu. “Đúng vậy, là em đây.”
Cô biết, bất luận thế nào cũng không thể đế anh chịu kích động thêm nữa.
Hai tay của Anh Hạo Đông run rẩy, anh giữ chặt khuôn mặt cô, nhìn đi nhìn
lại, cuối cùng hôn cô ngấu nghiến. Nụ hôn này của anh có cả mùi vị của
nước mắt, mặn chát.
Người Lam Tố Hinh cứng đờ, để mặt anh hôn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước
chân của ai đó đang gấp gáp lên lầu. Sóng mắt vừa lay chuyển, cô đã thấy Anh Duy Hạ xuất hiện ở đầu cầu thang, đang ngạc nhiên nhìn họ. Nhất
thời cô vừa xấu hổ vừa thẹn thùng, đẩy Anh Hạo Đông ra theo phản xạ rồi
bật dậy, lùi lại, mặt đỏ ửng.
Anh Hạo Đông bị cô đẩy ra, nhất thời ngẩn người. Anh nhìn cô bằng ánh mắt
vừa băn khoăn vừa không hiểu, biểu hiện đó rất đáng thương, rõ ràng anh
không hiểu vì sao “Diệp U Đàm” lại đẩy anh ra. Nhưng dường như anh lại
nghĩ đến điều gì đó, cơ thể run lên, sắc mặt xanh xao như tàu lá, dáng
vẻ lúc run rẩy của anh càng giống một tờ giấy mong manh, hễ chạm vào là
rách.
Anh Duy Hạ bước nhanh về phía anh, sắc mặt tái mét, lườm Lam Tố Hinh một
cái, sự trách cứ sắc bén trong đôi mắt khiến cô bất giác co rúm lại. Cô
cúi đầu, biết mình đã sai khi không tuân thủ điều kiện mà Anh phu nhân
đã giao hẹn trước với cô.
Cô chưa kịp lên tiếng giải thích, Anh Duy Hạ đã ngồi xuống, ngọt nhạt an
ủi em trai: “Hạo Đông, có phải em lại bị đau đầu không? Nào, anh đưa em
quay về phòng nghỉ ngơi.”
Anh Hạo Đông làm như không nghe thấy, chỉ chăm chú nhìn Lam Tố Hinh, cơ thể càng lúc càng run rẩy dữ dội. Ánh mắt anh đau đớn, bất an khác thường:
“U Đàm, tha thứ cho anh, hãy tha thứ cho anh!”
Anh Duy Hạ quay đầu, nhìn Lam Tố Hinh, dùng khẩu hình nói với cô hai từ: “Đến đây!”
Cô không dám do dự, liền đi đến. Cô ngồi xuống trước mặt Anh Hạo Đông, cố
gắng để mình có thể diễn tốt vai của Diệp U Đàm: “Hạo Đông, em tha thứ
cho anh mà.”
Anh Hạo Đông rên rỉ, ôm siết cô, cô không động đậy, để mặt anh ôm. Tuy bên
cạnh có Anh Duy Hạ đang đứng nhìn khiến cô vô cùng mất tự nhiên nhưn
