ống ly nào.
Lúc Quân Mạc đi đến trường, thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời vẫn đang chiếu sáng rực rỡ, xuyên qua vòm lá, khiến người ta có cảm giác ấm áp, trong không khí màu quýt chín tựa hồ có mùi hương thơm mát của nước chanh – nhưng mà thế giới của cô, chỉ ở khoảnh khắc này thật sự tỏa sáng, là vì nhìn thấy anh ở đầu kia sân thể dục.
“Vợ ơi.” Anh thấp giọng gọi cô, hai mắt đón ánh mắt trời, đưa tay kéo tay cô.
Quân Mạc cuối cùng cũng dè dặt nắm tay anh, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, tầm mắt lại nhìn về hướng khác.
Đây là vì muốn tỏ vẻ làm hòa, vì vậy Hàn Tự Dương buông tâm, thấp giọng nói, “Chúng ta về nhà đi?”
“Vậy anh nói đi, tối hôm qua làm sao lại cãi nhau?”
Tựa hồ với vấn đề này anh đã sớm có chuẩn bị,
“Là anh sai – em về nhà muộn hơn anh thì anh liền tức giận với em, như vậy trong tiềm thức cho rằng công việc của em không quan trọng bằng anh – là điển hình của chủ nghĩa nam quyền. Được không?” Anh mỉm cười nhìn độ cong trên miệng cô càng lúc càng lớn hơn, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn tới anh.
“Vậy anh nói xem, sau đó anh mở cửa ra khỏi nhà, anh đi đâu?” Quân Mạc dừng bước, hung hăng cấu tay anh, “Có phải đi quán bar không? Còn có Mã Sơ Cảnh, hôm nay cậu ta gọi điện tới, khẳng định là hôm qua đi cùng với anh, hôm nay cảm thấy áy náy.”
Hàn Tự Dương thật sự muốn cười thật to, hóa ra sức tưởng tượng của phụ nữ lại phong phú đến như vậy – nhưng nhìn vẻ mặt của cô, mang theo một chút khẩn trương, khóe mắt lại lộ ra vẻ giảo hoạt đáng yêu, giống một con hồ ly trắng noãn, chẳng kiêng nể gì vì biết được anh yêu thương.
“Đi bar?” Anh mỉm cười ôm chặt người con gái bên cạnh, “Trước khi kết hôn có đi một lần đã bị em bắt gặp, anh làm sao còn dám nữa?”
Bên cạnh trùng hợp có vài sinh viên đi qua, ước chừng vừa mới học xong giờ ngoại khóa, đều liếc mắt nhìn Hàn Tự Dương một cái, sau mới nhìn thấy Quân Mạc , vội vã chào hỏi, “Em chào cô!” Còn ngầm hiểu, cười cười mang theo hàm nghĩa không rõ.
“Anh xem anh xem, ở bên cạnh em mà còn phóng điện linh tinh với mấy cô bé sinh viên.” Cô đột nhiên cười nói, khoác chặt tay anh.
“Em cứ nói oan cho anh thôi, trong lòng có áy náy chút nào không thế hả?”
Quân Mạc ngẩng mặt lên nhìn anh, gương mặt của cô đơn thuần tựa hồ thật sự không lẫn một chút tạp chất, vẫn là Quân Mạc quen thuộc của anh, cô cười, “Áy náy? Đó là cái gì vậy?" Ngoài phòng truyền đến âm thanh mở khóa, Quân Mạc theo bản năng nhìn tới nơi góc phải màn hình – 00:24, vội vàng tắt web, đi ra khỏi thư phòng. Anh đang mở cửa vào, thấy cô chưa ngủ, vô cùng ngạc nhiên nhíu mày, “Sao em vẫn còn chưa đi ngủ?” Từ trước đến nay cô vẫn thích ngủ sớm dậy sớm, thường khi anh về nhà, phòng ngủ luôn tối đen một mảnh, anh cũng không dám bật đèn sợ đánh thức cô, liền luyện được bản lĩnh rón ra rón rén trong bóng đêm.
Quân Mạc thấy sắc mặt anh bình thường – chỉ cần anh uống một chút rượu thì sắc mặt cũng đã hơi hơi ửng hồng – không nhịn được tò mò hỏi,”Tiệc rượu hôm nay anh không phải uống sao?”Hàn Tự Dương đi đến bên cạnh cô, thấy cô mặc áo ngủ mỏng manh, trong nhà cũng mở điều hòa, nhíu mày nói, “Cả đêm em làm gì vậy? Cũng không cảm thấy lạnh sao?”
Quân Mạc cũng không tự chủ được đưa tay sờ trán, cười nói, “Anh xem, em toát cả mồ hôi rồi này, nóng muốn chết.” Mặt cô quả thật hơi đỏ, mềm mềm giống như da trẻ con vậy. Theo ánh mắt của cô anh vào thư phòng, máy tính phát ra ánh sáng yếu ớt, không khỏi cất bước đi vào: “Em soạn xong giáo án rồi sao?” Quân Mạc đột nhiên chặn anh lại, “Anh làm cái gì đấy? Đã muộn thế này còn không đi tắm rửa à?”
Hàn Tự Dương đứng lại, nhìn ngón tay mảnh khảnh đang kéo áo mình, không khỏi cười nói,“Nhìn thử xem em làm thế nào rồi, sao lại căng thẳng vậy?”
Quân Mạc ngượng ngùng buông tay ra, “Em còn chưa làm xong. Anh đừng nhìn.”
Hàn Tự Dương hơi hơi nheo mắt, “Em không muốn đi tới tiệc rượu với anh, nói là muốn chuẩn bị giáo án – vậy buổi tối em làm gì? Nói đi, có việc gì giấu anh phải không?” Anh cẩn thận nhìn ánh mắt cô, Quân Mạc có chút khó chịu, hơi hơi hờn dỗi nói, ”Em không muốn đi tiệc rượu, em thích ở nhà lên mạng.” Cô xoay người đi vào thư phòng xem máy tính, lưu lại Hàn Tự Dương một người đứng ngơ ngác trong phòng khách, một chút đều không nghĩ tới đột nhiên cô lại nóng nảy vậy.
Chờ anh tắm xong đi ra, trong nhà đã yên lặng không một tiếng động – nhớ tới còn có mấy bức email cần trả lời, liền đi vào thư phòng, laptop của Quân Mạc còn chưa đóng, thuận tay mở ra.
Nhập địa chỉ e-mail vào thanh địa chỉ, rốt cuộc dùng máy cô không thuận tay, con chuột nhảy sang một tab lạ – tốc độ mạng giờ này cực nhanh, cũng không kịp tắt đi thì đã hiện ra đầy đủ trang web, cư nhiên là một trang web trắc nghiệm chỉ số thông minh.
Hàn Tự Dương chậm rãi nhìn xuống, ý cười trên khóe miệng dần tăng, vợ yêu của anh, sau nửa giờ làm xong một bài, được 64 điểm, rõ ràng được đánh giá là màu đỏ - nhược trí.
Thảo nảo sắc mặt lại không tốt như vậy, anh nhẹ giọng bật cười, biết cô từ trước đến giờ với vấn đề logic này nọ đều rất mơ hồ. Trong lúc nhất thời cũng cảm thấy có hứng thú, đơn giản điền đáp án v