ghĩ tới nghĩ lui, như thế nào cũng cảm thấy người đàn ông đẹp trai xuất sắc lúc sáng nhìn thật quen mắt a?"
Ngũ Y Y không thèm để ý Hàn Giang Đình, tiếp tục đưa cơm vào miệng.
Hàn Giang Đình lấy đũa gõ gõ lên bàn ăn, "Này này này, mình đang nói chuyện với cậu đấy, có nghe không?"
Ngũ Y Y trợn trắng mắt, lấy cái chân gà trong phần ăn của Hàn Giang Đình cho vào miệng gặm.
"Cái người buổi sáng ấy....... Ừm, mình dường như đã thấy ở đâu rồi....... Tại sao nhì quen mắt như thế a? Cậu nghĩ xem, người vừa cao lớn vừa đẹp trai vừa giỏi võ như vậy nếu mình gặp qua sẽ không thể quên, gặp ở đâu a?"
"Lò vịt!" Ngũ Y Y nhả ra hai chữ. ( giống như câu lạc bộ trai bao)
"Phốc-------" Hàn Giang Đình trực tiếp phun ra, "Lò vịt? Mệt cho cậu như vậy mà cũng nghĩ được! Nhưng mà..........Lớn lên đẹp trai như vậy, nhất định có thể đứng đầu bảng lò vịt a! Cậu nói........ Mình không phải nên thay đổi khẩu vị, đến lò vịt thưởng thức tuyệt sắc mỹ nam?"
Ngũ Y Y bĩu môi, "Cậu không sợ ông chú đẹp trai kia bẻ tay cậu làm ghế ngồi thì cứ việc đi."
Hàn Giang Đình nuốt nuốt nước bọt, nhướng mắt. Đúng vậy a, người đàn ông kia quả nhiên rất đẹp trai, nhưng cũng không khác chiến thần giết người là mấy.
Không thể chọc vào......
"Y Y, cậu quen với ông chú đó sao?"
"Mình không biết."
"Vậy sao cậu lại kêu người ta là chú Hoắc?"
"Câu nghe nhầm rồi......"
"Mình chắc chắn không nghe nhầm! Nói mau! Nếu không mình làm cho cậu nôn hết cái chân gà vừa mới ăn ra!"
Ngũ Y Y bĩu môi, "Thua cậu rồi! Mình nói mình nói! Hôm qua mình đem xe leo núi ném vỡ mặt kính chiếc Bugatti của chú Hoắc rồi........ Mình chạy trốn, xe leo núi và mình vĩnh biệt từ đây......."
Mắt Hàn Giang Đình trừng lớn, kêu lên, "Ôi mẹ ơi! Bugatti hả? Người đó là mỏ vàng chắc! Chậm đã chậm đã........ Y Y, có vẻ như cậu đắc tội với người không nên đắc tội....... Cậu đập hư Bugatti, không phải là Jetta. Người đó là cao thủ võ thuật, giết người dễ như giết con kiến, không phải là người qua đường bình thường. Cậu làm sao bây giờ?" Mắt Hàn Giang Đình trừng lớn, kêu lên, "Ôi mẹ ơi! Bugatti hả? Người đó là mỏ vàng chắc! Chậm đã chậm đã........ Y Y, có vẻ như cậu đắc tội với người không nên đắc tội....... Cậu đập hư Bugatti, không phải là Jetta. Người đó là cao thủ võ thuật, giết người dễ như giết con kiến, không phải là người qua đường bình thường. Cậu làm sao bây giờ?"
Ngũ Y Y không thèm ăn nữa, đặt đũa xuống, không vui nói, "Mình có thể làm sao chứ? Nếu không thì chờ đến lúc mình đủ khả năng mua Bugatti, lại để cho người đó đập hư là được."
Hàn Giang Đình ngẩn ra một lúc, rồi cười phá lên.
Ngũ Y Y cũng ngốc nghếch cười theo.
Thời điểm tan học, Ngũ Y Y và Hàn Giang Đình đi đến cạnh xe của anh, rõ ràng phát hiện, bên cạnh xe ô tô có một cái xe leo núi.
Nhìn xe leo núi này thật quen mắt a!
"Oa? Y Y, đây không phải xe của cậu sao?"
Hàn Giang Đình sờ sờ xe leo núi lại nhìn nhìn, hình dán trên xe vẫn như cũ.
"Không thể nào, xe leo núi của mình tại sao lại ở trường?" Rõ ràng phải ở chỗ mặt kính Bugatti bị đập hư thảm thương của chú Hoắc a.
Ngũ Y Y đi qua, loay hoay nhìn chiếc xe, cả đầu đầy vạch đen.
"Đây thật sự là xe của mình......." Giọng Ngũ Y Y cũng đã phát run rồi.
Hàn Giang Đình ha ha cười nói, "Cái người võ công cao cường kia xem ra vô cùng hào phóng, đem xe trả lại cho cậu. Không sai không sai."
"Không sai cái đầu cậu đó!" Ngũ Y Y gõ đầu Hàn Giang Đình một cái, "Đây là đe dọa! Rõ ràng là đe dọa! Người đó muốn nhắc nhở mình, người đó đã đến tìm mình rồi! Hu hu hu, làm sao bây giờ, mình phá hư Bugatti của chú ấy, võ công chú ấy lại đáng sợ như vậy, mình phải làm sao bây giờ?"
Cô vì sao không thể như hạt cát trong sa mạc, trốn giữa biển người sao?
Ngũ Y Y còn không biết, cho dù không phải là người có sức thu hút, chỉ cần Hoắc Phi Đoạt muốn tìm, nhất định có thể tìm đến cả gốc rễ.
"Còn có thể làm gì? Cậu bây giờ là học sinh nghèo, cha cậu lại là người như vậy, cậu lấy đâu ra tiền bồi thường cho người ta? Ăn ngay nói thật, tranh thủ sự khoan dung cầu xin người ta tha cho cậu."
"Cắt, thật ngây thơ! Cậu thấy ông chú đó là người dễ nói chuyện sao? Hơn nữa, đập hư Bugatti, không phải là bất kỳ chiếc xe nào khác!"
"Kia..... Cậu muốn tiếp tục đi chiếc xe này sao?"
Ngũ Y Y suy nghĩ thấp giọng nói, "Đương nhiên muốn đi, đây là xe của mình mà! Hơn nữa, chú đó đã biết mình ở đây, nếu mình không đi, hắn vẫn biết mình học ở đây mà! Không đi thật lãng phí!"
Hàn Giang Đình đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, "Đúng a...., chú đó không phải đã điều tra cậu rõ ràng rồi sao, chắc muốn tìm ba ba của cậu đòi tiền đó, ba cậu là người có tiền mà!"
Ngũ Y Y ngược lại nở nụ cười, "Vậy cứ để chú đó tới tìm ba mình đòi đi, đến lúc đó chú ấy sẽ biết, cái gì gọi là gian thương lạnh lùng vô tình rồi! Mẹ mình đối với ông ta si tình như vậy, kết quả còn không được chôn cất tử tế, đàn ông như vậy, cậu cho là ông ta sẽ vì mình bỏ ra một số tiền lớn sao? Ông ta chắc chắn không muốn chảy máu!" (chảy máu = mất tiền)
Hàn Giang Đình cúi đầu không nói được lời nào.
Với tính tình của Ngũ Phong Tập, anh có