Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Một Cục Cưng Và Bốn Baba

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210641

Bình chọn: 9.00/10/1064 lượt.

g còn ngây ngốc không rõ tình huống, thấy Sở Thiểu Hoa không để ý tới mình, lại khó chịu, ngọn lửa nhỏ trong lòng càng cháy càng mạnh, rất nhanh bùng nổ.

"Hãy đợi đấy, trước sau gì bà đây cũng trói anh lại!" Hàm răng gần như bị cắn nát.

Đến lúc đó xem, tôi không cần tra tấn mà anh vẫn chết!

Bạch Tiểu Hoa thấy chuyển biến tốt, cũng hiểu được hai người này còn giày vò nhau dài dài, xem tình hình, Diệp Đan Phượng này có vẻ không lanh lợi. Không trách được lần trước bị Sở Vân Hiên đuổi đánh không lâu, nhưng tinh thần cùng tâm tính cũng quá khỏe mạnh, căn bản không một chút bi thương, xem ra cô nàng này còn không hiểu được chính lòng của mình.

Sở Thiểu Hoa ơi Sở Thiểu Hoa, bình tĩnh như anh, cuối cùng cũng không qua được một chữ tình!(Ari chen chân: E hèm..quãng đường anh đi còn dài lắm)

"Được rồi, Diệp tiểu thư, nói mục đích cô tới đây." Diệp Đan Phượng tiếp tục kích động thêm, nói không chừng Sở Thiểu Hoa sẽ thật sự trừng phạt cô ta mất.

Lúc này Diệp Đan Phượng mới nhớ mục đích đêm nay.

"Không phải tôi đã nói rồi sao, không có mục đích gì, chính là hiếu kỳ, đến xem cô mà thôi." Nhìn xem là một cô gái như thế nào, lại làm cho Vân Hiên ca ca mê mẩn.

Bạch Tiểu Hoa cười nhẹ, đứng lên đi về phía phòng ngủ "Tốt, vậy cô từ từ xem, tôi còn phải làm việc."

Đối với Diệp Đan Phượng, Bạch Tiểu Hoa thật sự sinh ra chán ghét, chỉ khi cô cùng tuổi với muội muội của mình, cô mới có thể tùy ý dày vò.

"Này, cô không hiếu kỳ vì sao tôi tò mò sao?" Diệp Đan Phượng đi theo bóng lưng của cô, vội vàng đuổi theo.

Bạch Tiểu Hoa chơi đùa với thảo dược trong tay, một âm thanh tinh tế vang lên "Không hiếu kỳ, cũng không muốn biết."

Diệp Đan Phượng không vui cắt lời, ở sau lưng cô lấy một cây bút, hung hăng đâm cô.( Ari: Bé Đan Phượng này cũng đáng yêu phết,đoạn đầu đọc thấy ghét nhưng đoạn này thấy có vẻ tùy hứng thôi,chứ k tâm cơ)

Dường như nhận ra được cô ta đang làm cái gì, Bạch Tiểu Hoa nhịn cười, tiếp tục công việc trên tay.

Qua được một lúc lâu, cuối cùng Diệp Đan Phượng không nhịn được nói "Cô có một đứa con 5 tuổi, mấy năm nay hầu như đều sống bằng nghề đánh bạc, thường xuyên bị người cho vay nặng lãi truy đuổi, cũng thường xuyên bị chủ nợ truy đuổi, cô đã từng thắng rất nhiều tiền, nhưng hầu như đều quyên cho cô nhi viện hoặc là phúc lợi viện, cô thua tiền thì bỏ chạy, sau đó bị người ta đuổi giết. Cô không phải là tiểu thư khuê các gì cả, tính tình cũng không có chút thục nữ, cô lừa bịp lừa gạt nhưng mọi thứ đều thành thạo."

"Cho nên, tôi mới không hiểu, vì sao Vân Hiên ca ca lại yêu cô như vậy, quả thực là yêu đến tận xương tủy." ( D: tính anh Hiên cuồng ngược mà bé ) )

"Nhưng mà mỗi lần tôi điều tra cô, sẽ xuất hiện kết quả không giống nhau, mỗi khi hỏi thăm về cô, sự chán ghét cô trong suy nghĩ sẽ giảm bớt một phần."

"Cho đến ngày hôm qua, tôi biết cô đem thuốc đến hội sở, sau đó toàn bộ tiền kiếm được đều quyên cho cô nhi viện... Rốt cuộc tôi hiểu được, vì sao Vân Hiên ca ca yêu cô đến như vậy."

"Cô gái này, thật đúng là người đặc biệt khó gặp trong thiên hạ!" Diệp Đan Phượng vốn không nghĩ rằng mình sẽ ghen ghét cô ta, chán ghét cô ta, nhưng kỳ lạ là cô cũng không có những cảm giác đó, lén lút tìm hiểu quá khứ của cô ta cũng chỉ vì tò mò, nói không giật mình là không có khả năng. Năm năm trước, Bạch Tiểu Hoa lại là con gái của người tên là Bạch Nguyên Xuyên kia ——

Bạch Tiểu Hoa tiếp tục mài thảo dược, không nhanh không chậm, thản nhiên nói "Tôi cũng không phải là cô gái đặc biệt gì, chớ đem tôi phóng đại như vậy, chẳng qua là tôi thích làm theo ý mình, mong muốn một cuộc sống tự do tự tại thôi. Tôi làm việc tôi thích, cũng không phải vì mục đích gì, chỉ là muốn làm mà thôi, còn cô là nhà làm quan, việc này không thể sánh bằng."

"Đúng vậy, cho nên đôi khi... Tôi thật sự hâm mộ cô." Diệp Đan Phượng thấp giọng nói, trong giọng nói có chút phiền muộn.

Bạch Tiểu Hoa quay đầu, thản nhiên cười nói "Thật ra thì cô không cần hâm mộ tôi, chỉ cần cô nghĩ cô cũng có thể có cuộc sống như vậy. Cuộc đời mấy chục năm mà thôi, đừng đem chính mình gấp gáp, nếu không cô sẽ bỏ qua rất nhiều thứ tốt đẹp, ví dụ như tình yêu."

Cô đối với tình yêu dành cho Sở Vân Hiên, chỉ là tuổi nhỏ bị cuốn hút cùng tôn sùng mà thôi, tình yêu cũng giống như như vậy, điên cuồng theo đuổi thứ mình thích.

Đó cũng không phải là yêu.Từ bé đã bị gia tộc quấy nhiễu(Ari: như kiểu bị can thiệp vào cuộc sống đó), đối xử với Sở Vân Hiên như là chồng tương lai, thời gian dài làm cho cô ta không rõ mình yêu hay không yêu Sở Vân Hiên.

Có lẽ ở trong lòng Diệp Đan Phượng, Sở Thiểu Hoa mới là người ở trong lòng cô ta, lần đầu tiên gặp mặt, Sở Thiểu Hoa luôn luôn ôn hòa với mọi người.Thế nhưng đối với Diệp Đan Phượng luôn trừng mắt lạnh lùng, cô đã cảm thấy có chút kỳ quái.

Hôm nay mới biết, Sở Thiểu Hoa đối với Diệp Đan Phượng là tình cảm vô cùng tự nhiên, không phải là biểu hiện của tình yêu?

Chẳng qua là Diệp Đan Phượng... Thật sự có một chút chậm chạp, thuộc loại tự nhiên ngây ngô.

Mà Diệp Đan Phượng ở bên cạnh, giờ phút này đang suy xét lời Bạc