Polaroid
Mong Ước Lâu Bền

Mong Ước Lâu Bền

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328273

Bình chọn: 7.5.00/10/827 lượt.

thực sự là của kẻ khốn kiếp đang ngồi ngoài kia. Năm đó lúc mẹ Dương Phàm bảo em hãy rời xa anh ấy, bà ấy từng nói: “Tôi biết là cô không làm gì sai, nhưng một người bố phải vào tù là một nỗi sỉ nhục lớn cả đời này cô không thể gột sạch được. Tôi không muốn con cháu đời sau của mình mang trong người dòng máu nhơ bẩn ấy!”…thực ra bà ấy nói không sai chút nào…- giọng nói của Khả Nhi ngày càng nhỏ đi, cuối cùng lẫn vào trong tiếng thở dài.-Trước đây anh hiểu quá ít về em…- Chu Chính Hạo từ từ đi đến trước mặt Khả Nhi, nhìn thẳng vào mắt cô: -Cuối cùng thì anh cũng biết vì sao em lại mạnh mẽ đến vậy, chỉ dựa vào chính bản thân mình. Cho dù là người em yêu thương sâu sắc em cũng không thể toàn tâm toàn ý dựa dẫm vào người ta.

-Có người từng nói với em rằng, chẳng ai dám bảo đảm bản tính con người sẽ không bao giờ thay đổi, tình cảm sẽ mãi mãi bền vững. Rất chính xác phải không?- Khả Nhi cười cay đắng: -Lúc còn trẻ mẹ em rất xinh đẹp, là hoa khôi trong trường. Người đàn ông đó đã khổ sở theo đuổi mẹ ba năm trời. Lúc ấy ông ta là một người cực kì hiền lành, chung thủy trong tình cảm. Ai ngờ ông ta ngày hôm nay ông ta lại trở nên đê tiện đến như vậy!

Chu Chính Hạo đặt tay lên vai Khả Nhi, siết chặt vai cô: -Khả Nhi, em có mệt mỏi không?

-Mệt…- Khả Nhi mệt mỏi nhắm mắt lại, dựa lưng vào thành ghế mềm mại: -Có những lúc thực sự rất mệt mỏi!

-Em có thể để anh mãi mãi ở bên cạnh em không? Để những khi em cảm thấy mệt mỏi và yếu đuối, anh có thể cho em một nơi để nương tựa!

Khả Nhi mở to mắt nhìn anh, hồi lâu sau lại khẽ nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: -Đừng có ngốc, đừng làm những chuyện không công bằng với bản thân!

Chu Chính Hạo đang định nói điều gì đó thì bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng huyên náo, tiếp theo đó là tiếng kêu như lợn bị chọc tiết của hai cha con Trịnh Đại Vũ. Chẳng mấy chốc mọi thứ đã trở lại yên tĩnh như cũ. Khả Nhi thản nhiên lắng nghe toàn bộ quá trình xảy ra sự việc.

Một lúc sau, có người gõ cửa, Khả Nhi mở cửa ra, người đứng bên ngoài lịch sự nói: -Thưa cô Tần, sau này hai gã đó chỉ cần nhìn thấy cô là sẽ chạy xa cả trăm mét.

Khả Nhi đưa một xấp tiền cho người đó rồi nói:-Mấy người vất vả rồi!

-Không cần, không cần đâu! Tôi làm sao có thể nhận tiền của cô được chứ? Làm phiền cô nói đỡ tôi vài câu trước mặt Kiệt thiếu gia là được!

Lần sau gặp Trụ Kiệt tôi sẽ tiến cử anh với anh ấy!- Khả Nhi dúi tiền vào tay Văn Hải: -Cầm lấy số tiền này đi mời các anh em ăn bữa cơm giúp tôi!

Đóng cửa lại, Khả Nhi nhìn Chu Chính Hạo cười: -Anh xem, em không tốt đẹp như anh vẫn nghĩ đâu. Có phải bây giờ anh đã hiểu thêm về em rồi?

-Anh chỉ tiếc đã không thể gánh vác bớt gánh nặng cho em!

Bà ngoại sức khỏe ngày một yếu, lại bị mắc bệnh cao huyết áp. Hôm ấy bị Trịnh Đại Vũ làm chọc tức nên tối hôm ấy bệnh của của bà lại tái phát. Cũng may có Chu Chính Hạo ở đó, lập tức đưa bà ngoại vào bệnh viện ngay trong đêm.

Mãi đến sáng hôm sau, bác sĩ Triệu Vĩnh Niên điều trị cho bà mới bước ra khỏi phòng cấp cứu. Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Khả Nhi và mọi người, ông liền cố nói giảm nói tránh: -Tuổi 75 là ngưỡng cửa của người già. Mọi người hãy chăm sóc bà cụ nhiều hơn, cố gắng tránh để bà cụ có tâm trạng không vui.

-Ý của anh là…- Tần Tuyết Liên mặt cắt không còn giọt máu: -Mẹ tôi khó mà qua được ngưỡng cửa này?

Triệu Vĩnh Niên cố an ủi: -Biết đâu sẽ có kì tích!

-Khả Nhi ơi…- Tần Tuyết Liên nhìn con gái vô vọng.

Khả Nhi siết chặt đôi vai đang run lên của mẹ rồi quay sang hỏi Triệu Vĩnh Niên: -Chú Triệu, giờ chúng cháu có thể vào thăm bà được chưa?

Triệu Vĩnh Niên gật đầu: -Thăm bà xong thì có thể đưa bà về nhà nghỉ ngơi. Đừng để bà mệt!

Lúc hai mẹ con Khả Nhi vào phòng thì bà ngoại đã tỉnh. Bà mỉm cười với cháu gái: -Đêm qua bà mơ thấy ông ngoại cháu đấy. Ông nói là ông rất nhớ bà!

Đôi môi Tần Tuyết Liên khẽ run lên, nước mắt chỉ chực trào ra. Khả Nhi chạy đến bên cạnh giường của bà, nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc của bà rồi cười dịu dàng: -Thật hả bà? Thế bà có nói với ông là chúng ta bây giờ sống rất tốt không?

-Có chứ…bà bảo với ông là cháu gái mình bây giờ giỏi giang lắm. Ông ấy cười rạng rỡ như bông hoa cúc ấy. Hài…thật là muốn đến với ông ấy quá!

-Bà ơi…-Khả Nhi oán trách: -Bà nỡ bỏ rơi mẹ con cháu hay sao?

-Cháu gái ngốc ạ….- bà ngoại đưa tay lên vuốt má Khả Nhi: -Cháu từ nhỏ đã khiến cho bà rất an tâm. Mẹ cháu đã có cháu chăm sóc, thế là bà khỏi phải lo lắng gì nữa rồi. Chỉ có điều….- bà đột nhiên đưa tay ra vẫy Chu Chính Hạo: -Tiểu Chu!

Chu Chính Hạo hơi ngẩn người ra trong giây lát rồi vội vàng đến bên giường nắm lấy tay của bà. Bà ngoại kéo tay Khả Nhi đặt vào tay Chu Chính Hạo: -Con bé Khả Nhi này số khổ từ nhỏ. Tiểu Chu…sau này phiền cháu chăm sóc cho nó, đừng để nó phải chịu khổ!- đôi mắt mờ đục nhìn Chu Chính Hạo chứa chan hi vọng.

Chu Chính Hạo nhìn Khả Nhi, thấy cô cũng đang nhìn anh, ánh mắt như cầu xin. Anh gật đầu và nói bằng giọng kiên định: -Bà ơi, xin bà cứ yên tâm! Nhất định cháu sẽ chăm sóc Khả Nhi chu đáo, để cô ấy được hạnh phúc cả đời này!

Bà ngoại như trút được g