The Soda Pop
Mộng Hoa Xuân

Mộng Hoa Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327092

Bình chọn: 9.5.00/10/709 lượt.

màng, cơ thể xích lõa dưới tấm chăn khẽ động đậy, lập tức đau đến mức nàng phải

hít sâu vào một hơi, ngũ quan như dồn lại một chỗ. Nhưng khi ánh mắt Mộ Dung Cảnh

Hòa liếc đến lần thứ hai, nàng vẫn cố thẳng chiếc lưng như đã hóa đá của mình

mà ngồi dậy, nấp sau tấm chăn từ từ mặc quần áo.

Có lẽ đã quen với việc luyện tập khi bị thương, cho dù đang

thế này, nàng vẫn không hề nghĩ rằng mình có thể mượn cớ không đi.

Lúc ra ngoài, A Đại cuối cùng vẫn ở lại bên cạnh Mộ Dung Cảnh

Hòa, lúc này đã quần áo chỉnh tề đứng chờ ngoài trướng, đầu hơi cúi thấp kính cẩn

tiễn hai người. Nhưng khi Mi Lâm đi lướt qua A Đại, nàng ta ngẩng đầu lên, sự

khinh bỉ và ghê tởm trong đôi mắt chẳng chút che giấu, rõ ràng là xem thường

cách làm của Mi Lâm.

Mi Lâm mỉm cười, không để ý đến nàng ta.

Mộ Dung Cảnh Hòa không sai người chuẩn bị một con ngựa khác

mà để cho Mi Lâm cưỡi chung với mình. Mi Lâm không hiểu hắn ta có ý đồ gì, nàng

đương nhiên cũng không nghĩ rằng sau một đêm đã được hắn ta sủng ái, thậm chí

không màng đến việc vì điều này mà khiến cho vị Hoàng đế già tức giận.

Nhớ đến trước lúc xuất phát, khi Mộ Dung đế nhìn thấy nàng

ngồi trong lòng Mộ Dung Cảnh Hòa, bèn tức giận đến nỗi sầm mặt lại, bộ râu rung

rung, nhưng vì nghĩ đến thể diện nên không bộc phát ra ngoài, chỉ biết cười cho

qua, càng không thể đoán được Mộ Dung Cảnh Hòa rốt cuộc có âm mưu gì. Mãi cho đến

khi gặp người con gái toàn thân mặc võ phục ấy, tất cả những nghi hoặc mới được

giải đáp, bao gồm cả sự đãi ngộ đặc biệt với A Đại.

Nơi gặp mặt là phía bìa rừng trong núi, đúng lúc cơ thể Mi

Lâm đang run lên bần bật kháng nghị vì vó ngựa, người con gái ấy cưỡi một con

tuấn mã cao lớn màu đen xuất hiện trong tầm mắt. Hoặc có thể nói, Mộ Dung Cảnh

Hòa cứ đi đi lại lại ở bìa rừng không chịu vào chính là đợi người này, vì thế vừa

mới nhìn thấy nàng ta đã lao về phía đó.

“Lạc Mai.” Không cần quay đầu, Mi Lâm cũng cảm nhận được tâm

trạng của Mộ Dung Cảnh Hòa lập tức trở nên hào hứng.

Mục Dã Lạc Mai, vị nữ Tướng quân đầu tiên của Đại Viêm, có

thể nói là một nhân vật ai ai cũng biết, Mi Lâm không có lý do gì để không hay,

nhưng chẳng ngờ rằng đó lại là một cô nương trẻ trung đến thế.

Khoảng cách dần ngắn lại, dung nhan giấu dưới chiếc mũ lông

kia dần trở nên rõ ràng, mắt sáng môi căng, da trắng ngần, đúng là một mỹ nhân

nghiêng nước nghiêng thành. Chỉ có điều đôi mắt quá sắc sảo, cộng với thân người

toàn khiên và chiến bào, trong nét nữ nhân mang theo vài phần tuấn tú.

Mỹ nhân khẽ liếc về phía Mi Lâm đang ngồi tựa trong lòng Mộ

Dung Cảnh Hòa, lạnh lùng hắng một tiếng, không nói gì, cứ thế thúc ngựa phóng

thẳng vào rừng. Mi Lâm để ý thấy mũi nàng ta hơi nhọn, cong lên một chút, rất

giống với A Đại, nhưng không có cảm giác yếu ớt như A Đại. Lúc đó nàng bất chợt

hiểu ra, A Đại được để ý như vậy, có lẽ là do có chiếc mũi rất giống với vị nữ

Tướng quân này đây.

Mộ Dung Cảnh Hòa rõ ràng đã quen với sự lạnh lùng của nàng

ta, cũng không để ý lắm, cho ngựa phóng theo phía sau, đồng thời xua tay ngăn

các thị vệ lại.

Sau lần đi săn hôm qua, vô số con đường nhỏ bị ngựa giẫm lên

mà thành, hôm nay đi trong đó không quá vất vả, nhưng đồng thời cũng chẳng có

gì nhiều để săn, nếu muốn có thu hoạch thì bắt buộc phải đi vào rừng sâu. Chưa

tới một tuần hương, bọn họ gặp phải một đám người ngựa, trong đó có cả Mộ Dung

Huyền Liệt và cận vệ của hắn ta.

Nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa và người con gái trong lòng, lại

theo sau một người con gái khác, Mộ Dung Huyền Liệt vừa tức giận vừa buồn cười,

không kìm nổi nói mát vài câu, sau đó nhanh chóng rời đi trước khi Mục Dã Lạc

Mai nổi cơn điên, ngay lập tức biến mất trong khu rừng rậm rạp cây cỏ. Mục Dã Lạc

Mai trong lòng tức tối không có chỗ xả, quay sang trừng mắt lườm Mộ Dung Cảnh

Hòa, lạnh lùng nói: “Điện hạ đừng đi theo bỉ chức nữa, tránh người khác lời ra

tiếng vào.” Sau đó quất ngựa phóng vút về phía trước.

Lần này Mộ Dung Cảnh Hòa không lập tức đuổi theo, mà cùng Mi

Lâm ngồi trên lưng ngựa từ từ đi theo hướng mà nàng ta vừa tiến về.

“Nàng biết bắn cung không?” Bỗng nhiên, hắn hỏi Mi Lâm.

Mi Lâm đang ngồi khó chịu, nghe thấy vậy liền lắc đầu, sau

đó cảm thấy không ổn lắm, vội vã nói: “Thưa ngài, nô tì không biết.” Khi nói,

nàng không dám nhìn hắn, không rõ vì sao, trong lòng lúc nào cũng cảm thấy có

chút sợ hắn ta, cũng không biết có phải do ám ảnh của đêm hôm qua hay không.

Cứ tưởng chủ đề do nổi hứng nhất thời này sẽ trôi qua như vậy,

chẳng ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa uống nhầm thuốc gì, cao hứng nói tiếp: “Ta dạy

nàng.” Vừa nói, hắn vừa cầm chiếc cung lên, nắm tay nhiệt tình dạy nàng cách sử

dụng, dường như không để ý gì đến tung tích của Mục Dã Lạc Mai.

Khi còn ở nơi u ám kia, Mi Lâm đương nhiên đã từng học cách

sử dụng cung và săn bắn, nhưng bây giờ võ công bị phế, chiếc cung bình thường

cũng khó lòng kéo nổi. May là chiếc cung mà Mộ Dung Cảnh Hòa dùng là một chiếc

liên cung nhỏ rất tinh xảo, nàng sử dụng cũng không mất quá nhiều sức. Chỉ là bị

thái độ nhẹ nhàng thân mật đến bất ngờ