Vũ vụng trộm liếc nhìn em gái một cái.
“Cổ Việt Đàn có thể ở lại nhà mình dùng cơm.”
“Muốn ở lại nhà ăn cơm?” Trong giọng nói của nàng có lẫn chút vui sướng.
“Em có vẻ rất vui thì phải?”
“Đương nhiên rồi, đã lâu nhà mình không có khách, em nhất định sẽ làm những món thật ngon để đãi khách mới được.”
Tâm Vũ cười khổ, đối với việc công ty thì nói cả nửa ngày, Tĩnh Thư vẫn hoàn toàn mù tịt, nhưng nói đến nấu ăn thì hai mắt lại sáng ngời. Nàng thật sự không hiểu nổi em gái mình.
Văn Tĩnh Thư không ngừng nghĩ trong đầu tối nay phải chuẩn bị món gì nghênh đón khách.
Đối với hết thảy sự tình thỏa đáng của công ty, nàng hoàn toàn không hiểu, nhưng là nàng có thể đóng góp sức lực ở buổi tiệc đãi khách.
Văn Tĩnh Thư vẻ mặt ngưng trọng ngồi xếp bằng ở trên tấm thảm phòng khách, lật xem sách dạy nấu ăn, hy vọng có thể tìm thấy món ngon để đãi khách.
Văn Tâm Vũ ra khỏi phòng, kinh ngạc bắt gặp Văn Tĩnh Thư đang cầm quyển sách dạy nấu ăn thật dày, nhăn mày suy ngẫm, còn có một quyển sách dạy nấu ăn rất nặng để ở bên cạnh nữa, không khỏi hơi có chút run sợ.
Đoán được tâm ý của nàng, Văn Tâm Vũ lập tức khẽ mỉm cười.
“Tĩnh Thư.” Nàng nhẹ giọng gọi Văn Tĩnh Thư đang đắm chìm trong việc nghiên cứu sách dạy nấu ăn.
“Vâng, chuyện gì?” Văn Tĩnh Thư cũng không ngẩng đầu lên, thuận miệng đáp lại, tiếp tục lật sách dạy nấu ăn.
“Bữa sáng chuẩn bị xong chưa?” Văn Tâm Vũ hơi nghiêng đầu mỉm cười nhìn bộ dạng ngây ngốc của Văn Tĩnh Thư.
Văn Tĩnh Thư vẫn cúi đầu xem kỹ sách dạy nấu ăn như trước, tiện tay chỉ một ngón tay vào món ăn, “Ở trên bàn.”
Văn Tâm Vũ miễn cưỡng lắc đầu.
“Món ăn em làm ngay cả đầu bếp khách sạn năm sao cũng đều khen ngợi không thôi, đối với em mà nói, dựa vào sách dạy nấu ăn còn chẳng bằng dựa vào trực giác của em .”
Văn Tĩnh Thư nhất thời ngây ra, ngẩng đầu nhìn Văn Tâm Vũ, “Em chỉ là không nghĩ ra được nên mới lật xem sách dạy nấu ăn.”
Văn Tâm Vũ cười toét miệng, “Em xem, em còn khẩn trương hơn là chị đấy.”
Văn Tĩnh Thư bỏ quyển sách dạy nấu ăn đang mở đặt trên đùi ra rồi đứng dậy, lo lắng không yên mà đối mặt với Văn Tâm Vũ.
“Em không muốn đập bể bữa ăn tối nay, hoạt động và tiến độ của nhà máy em đều không biết gì cả, em chỉ có thể góp chút công sức ở bữa tối.”
Tâm ý của Văn Tĩnh Thư, Văn Tâm Vũ hiểu.
Văn Tâm Vũ vỗ nhẹ bả vai Văn Tĩnh Thư, “Không cần để cho mình chịu nhiều áp lực.”
Văn Tĩnh Thư biết Văn Tâm Vũ yêu thương nàng, nhưng là nàng không thể không có lương tâm mà không đếm xỉa đến.
Nàng áy náy cúi đầu, “Áp lực của em chẳng qua chỉ là nấu một chút cơm, mà chị thì, em chỉ có thể đứng một bên nhìn chị lo lắng cho nhà máy mà không làm được gì.”
Tĩnh Thư quả thực lặng lẽ lo lắng cho nàng.
Văn Tâm Vũ cảm thấy thực vui mừng mà mỉm cười, ghi nhớ kỹ tấm lòng. “Tỷ muội là nhất thể, mặc kệ em có thể giúp đỡ nhân viên nhà máy được hay không nhân viên, chị sẽ…”
“Tâm Vũ……” hai tròng mắt Văn Tĩnh Thư nháy mắt bị phủ kín một tầng sương.
Nhìn hốc mắt ngập nước của Văn Tĩnh Thư, Văn Tâm Vũ không nhịn được, một tay kéo nàng vào trong lòng.
“Mặc kệ nhà máy có thể tiếp tục kinh doanh hay không, em thủy chung là em gái của chị, chúng ta là sẽ không tách ra, trừ phi có một người gả trước.”
“Lập gia đình?” Văn Tĩnh Thư nén nước mắt, bật cười, hai tròng mắt ngập nước xem xét Văn Tâm Vũ,“Phải gả, cũng là chị gả trước.”
“Chuyện duyên phận, không phải lớn tuổi thì gả trước.”
“Không, nhất định là chị.” Văn Tĩnh Thư ngượng ngùng mỉm cười trừ.
“Vì sao là chị?” Cặp mắt to của Văn Tâm Vũ khẽ lóe lên ánh cười.
“Bởi vì chị xinh đẹp lại có khí chất, dáng người đủ để so sánh với người mẫu thế giới, đàn ông đều thích loại phụ nữ như chị, còn em…” Văn Tĩnh Thư cúi đầu nhìn về dáng người beo béo của chính mình, “Vừa mập vừa ngốc, người đàn ông nào lại đi coi trọng em?”
Nói các nàng là chị em, rất nhiều người đều lấy làm quái lạ và nhìn với vẻ buồn bực.
Văn Tâm Vũ có được khuôn mặt xinh đẹp cùng thân hình siêu mẫu, nhưng Văn Tĩnh Thư đại khái là cả ngày tránh trong phòng bếp nghiên cứu nấu ăn, cho nên mới tạo nên dáng người tròn tròn của nàng, nhưng là làn da trong trắng lộ hồng có thể gọi là vô cùng mịn màng non mềm.
Văn Tâm Vũ không muốn thấy Văn Tĩnh Thư không hiểu mà trở nên tự ti, mỉm cười cổ vũ.
“Nếu thực sự loại đàn ông mà chỉ chú trọng bề ngoài mà xem nhẹ bên trong, thì không lấy chồng cũng thế, người đàn ông tinh mắt sẽ tìm được loại bà xã như em. Ngẫm lại, phụ nữ bây giờ có mấy người có thể đi được vào phòng bếp? Người đàn ông nào lấy được em làm vợ mấy có có phúc đó.”
“Phải không? Thật sự là như vậy sao?” Hai áng mây đỏ hơi nổi lên trên hai gò má của Tĩnh Thư mà không hề hay biết.
Văn Tâm Vũ mỉm cười ngọt ngào với nàng, vỗ nhẹ lên hai má mềm mại của nàng, “Tin chị đi, tuyệt đối là như vậy.”
Khóe môi Văn Tĩnh Thư cười như hoa.
Văn Tâm Vũ mỉm cười,“Chị phải đi làm. Không cần quá để ý đến bữa cơm tối nay, chỉ cần sử dụng tài chuyên nghiệp của em mời hắn, cũng đã coi như hắn tích đức ba đời mới có lộc ăn.”
“Vâng, được rồi.” Văn Tĩnh Thư không nhăn tr
