XtGem Forum catalog
Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210192

Bình chọn: 7.00/10/1019 lượt.

xoay cô lại

nhìn mình, lúc nãy người bị đánh là cô, mà cô còn ra muốn cậu không được trả

thù, đúng là cô điên mất rồi!

"Tóm lại chuyện hôm nay đến đây là kết thúc, em phải nghe lời chị, không

được gây sự với Lâm Ngữ Âm nữa!" Vu Tiệp nghiêm túc cảnh cáo cậu, Lâm Hữu

Nam tỏ ra không hiểu nổi con người cô, thở phì phì rồi trợn mắt, lắc đầu liên

tục. "Hôm nay em cũng sai một phần, sao lại nói những lời như thế, đương

nhiên sẽ khiến cô ta giận dữ, tuy cô ta động thủ là sai, nhưng chuyện này chị

không mong em cứ để mãi trong lòng".

Lâm Hữu Nam mặt mũi nhăn nhó, gầm lên một tiếng khe khẽ rồi mở mắt ra, gương

mặt cau có: "Sao lại có người như chị nhỉ!!!"

Vu Tiệp thấy cậu đã miễn cưỡng nhận lời với mình thì mỉm cười, chỗ đau bất chợt

lại nhói lên, cô khẽ nhăn mày nhưng vẫn vui vẻ nói: "Đúng thế, chị luôn

như vậy, em cũng có thể mặc kệ chị"

Lâm Hữu Nam tức tối muốn chết, nhưng lại nở một nụ cười khổ sở. Ai bảo cậu quan

tâm đến cô, cô lại là người duy nhất thực sự quan tâm đến cậu, nhìn thấy trên

má cô vẫn còn hằn năm đầu ngón tay màu nhàn nhạt, cậu xót xa đưa tay lên khẽ

chạm vào: "Còn đau không?".

Vu Tiệp nhăn mặt, nhưng vẫn cố nở nụ cười, lắc đầu: "Hết ngay thôi

mà".

Nhà họ Lâm đúng là phức tạp, A Nam thực ra rất đáng thương, gia đình đối với

cậu đã là một nỗi đau, vậy mà lúc nào cũng gặp hết những phiền phức này đến

những phiền phức khác...

Buổi tối khu đứng trước gương, Vu Tiệp e dè ngắm má bên trái của mình, dấu tay

tuy đã biến mất, nhưng dường như vẫn để lại những dấu vết mờ mờ, chắc lại sưng

rồi, cô khẽ chạm vào, không còn đau nữa, lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu

tiên cô bị người khác tát, mà lại là con gái. Cô nở một nụ cười đau khổ, chắc

là người hiền lành dễ bị ức hiếp. Có điều, bớt được chuyện nào hay chuyện ấy,

về sau hễ thấy Lâm Ngữ Âm thì phải tránh cho nhanh, khi phụ nữ lên cơn điên thì

thật đáng sợ.

Di động reo vang, là Tấn Tuyên? Lại gì nữa đây?

"Ra đây! Anh muốn gặp em!"

Vu Tiệp hốt hoảng, anh giận ư? Giọng nói dữ tợn quá!

Vu Tiệp ngắm gương mặt vẫn còn hơi sưng, trong lòng đang suy nghĩ xem có nên

nghe lời anh không, cô không muốn anh thấy mình trong tình trạng thế này!



Cuối cùng Vu Tiệp vẫn xuống gặp anh,nhưng không

thấy bóng dáng Tấn Tuyên đâu,đang chuẩn bị gọi điện thì Tấn Tuyên từ

1 góc tối gọi cô : “Vu Tiệp”.

Vu Tiệp bèn bước đến ,đèn đường quá mờ nên cô không thấy rõ khuôn

mặt anh, nhưng đôi mắt dài kia đang ánh lên tia lử giận,anh giận

thật,đúng là chuyện tốt chưa ra khỏi cửa,chuyện xấu đã truyền vạn

dặm. Anh đang tức giận thay cô hay đang giận cô? Vội vàng đến đây thế

này chắc chắn Lâm Ngữ Âm đã khóc lóc than vãn với anh rồi.

“Chuyện gì thế?” thầm nghĩ có thể anh đến chất vấn tội của mình

thay Lâm Ngữ Âm,trong lòng cô khó tránh khỏi hụt hẫng.

Tấn Tuyên không nói gì,kéo cô sang 1 bên rồi mượn ánh sáng,ghé mặt

sát lại gần mặt cô,bàn tay chậm rãi vuốt nhẹ trên má cô như đang tìm

kiếm gì đó.

“Tôi…” Vu Tiệp ngập ngừng không biết nên nói thế nào.

“Tại sao lúc nào em cũng bị thương?” giọng anh trầm đục như đang cố

gắng kìm nén cảm xúc.

“Tôi…đâu có?” bất ngờ nghe thấy câu nói của anh Vu Tiệp bỗng nghẹn

lời.

“Còn đau không?” bàn tay anh khẽ vuốt ve,sự đụng chạm ấy khiến cô cảm

thấy như cơn đau không còn nữa,thay vào đó là 1 cảm giác ấm áp,nỗi

xúc động trong lòng cô cũng tăng lên.

“Không đau”cô thì thầm sợ không kiềm chế nổi sự vui sướng trong lòng.

“Tại sao không gọi điện cho anh?” sắc mặt Tấn Tuyên dịu lại,cô lúc

nào cũng thế,lén lút trốn tránh,không để ai thấy vết thương của

mình,cũng không dễ dàng đón nhận bất cứ sự quan tâm nào của người

khác.

“…Cũng không có gì to tát lắm”. Vu Tiệp cúi đầu,cô vẫn chưa yếu đuối

đến mức ấy,chưa gì đã phải tìm người kể lể than vãn.

“Anh mắng cho Lâm Ngữ Âm 1 trận rồi” Tấn Tuyên cau mày,thở dài vẻ bất

lực.

“Anh…tại sao?” Vu Tiệp ngẩn ngơ,tuy cô nghĩ rằng Tấn Tuyến biết sẽ

rất tức giận,nhưng anh lại dám mắng cả thiên kim tiểu thư của sếp,anh

không sợ hay sao?

“Sau này em nhất định phải hung dữ hơn,người ta dám đánh má phải của

em,em tuyệt đối không để yên cho má trái của họ!” Tấn Tuyên nhấn mạnh

“Lần nào cũng hỉ biết hung dữ với anh!”.

Vu Tiệp khẽ gạt tay anh ra: “Tôi không thèm dùng đến bạo lực như anh”.

Tấn Tuyên khẽ mỉm cười,ôm chầm lấy cô : “Vậy tại sao lần nào em cũng

tàn nhẫn với anh?”.

“Tự anh kiếm chuyện,có lần nào mà không phải tại anh ức hiếp người

quá đáng đâu?” Vu Tiệp bĩu môi, đẩy anh sang 1 bên.

“Anh thích ngắm bộ dạng em lúc phát điên lên” Tấn Tuyên thấy cô thật

buồn cười,tiến sát đến gần “Em đấy ,không thể cứ mềm lòng với

người khác mãi được,vì anh không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo

vệ em được”.

“Tôi