một bên nhìn Vu Tiệp nằm dựa vào lòng Trịnh
Phong.
"Ôi chao, chảy máu rồi." Phương Chi Mẫn cũng chạy đến, nhìn thấy máu
chảy trên chân Vu Tiệp, kêu lên.
"Bệnh viện ở đâu?" Tấn Tuyên quỳ xuống, khẽ chạm vào đầu gối Vu Tiệp,
cẩn thận phủi những hạt cát dính xung quanh vết thương. Không biết do vết
thương quá đau, hay do tay anh quá lạnh mà cảm giác tiếp xúc kỳ lạ ấy khiến Vu
Tiệp giật mfinh khẽ rút chân lại, cử chỉ đột ngột của Tấn Tuyên khiến cô thấy
rất khó chịu.
Trịnh Phong đã bế bổng Vu Tiệp lên rồi nói: "Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện
đã". Vứt vợt tennis sang một bên, Tấn Tuyên đưa tay ra định ngăn lại nhưng
thấy mình không có lý do gì để làm thế đành buông tay xuống.
Anh nhặt vợt lên đi theo, Phương Chi Mẫn cũng vội vã nối gót.
Bác sĩ xử lý nhiễm trùng cho Vu Tiệp, kê một số thuốc, dán băng cá nhân lên đó
rồi nói không có gì đáng lo cả, chỉ cần cẩn thận đừng để nước vào trong vòng
vài ngày là ổn.
Chỉ còn Tấn Tuyên đang đứng dựa tường nhìn cô chăm chú.
Cô cúi nhìn vết băng dán trên đầu gối, đánh tennis mà cũng bị thương, từ khi
nào cô đã trở nên yếu đến không chống nổi gió thế này?
Tấn Tuyên bước lại, ngồi xuống bên cạnh, khẽ nhấc chân bị thương của cô đặt lên
đùi anh.
Vu Tiệp ngượng ngùng định rụt chân lại, nhưng bị anh giữ chặt.
Bàn tay Tấn Tuyên khẽ vuốt ve quanh vùng bầm tím, chậm rãi, nhẹ nhàng, Vu Tiệp
không thể quen được với sự yên tình đột ngột ngày của anh nên cứ muốn rụt chân
về.
"Đau mà cũng không kêu." Ánh mắt anh thoáng vẻ trách móc, Vu Tiệp hơi
ngẩn ra, anh đang giận ư? Chứ không phải do anh đánh bóng quá mạnh khiến cô bị
thương sao? Cô giận dỗi đẩy tay anh ra: "Đau thì sao nào?"
Tay Tấn Tuyên giữ chặt chân cô lại, khẽ ấn vào vùng bầm tím, cơn đau buốt ập
đến khiến cô khẽ kêu lên, tay đập mạnh vào tay anh rồi chầm chậm rút chân lại:
"Anh tránh xa tôi ta thì tôi sẽ không đau nữa".
Cô ngước lên giận dữ, trừng mắt nhìn anh thì thấy Trịnh Phong đã quay lại, đang
đứng gần đó nhìn hai người.
Vu Tiệp kìm nén cơn giận, mỉm cười nhìn Trịnh Phong: "Lấy thuốc chưa? Đỡ
tôi về".
Trịnh Phong bước nhanh đến, giữ lấy cô đang định đứng lên, sau đó bỏ thuốc vào
túi áo, khoác hai chiếc vợt ra sau lưng rồi ôm eo cô bế bổng lên.
Vu Tiệp ngẩn ngơ nhưng không chống cự, để mặc cậu bế xuống lầu.
Qua vai Trịnh Phong, cô nhìn thấy Tấn Tuyên vẫn ngồi ghế nhìn theo bóng họ.
Tại sao cơn đau trên đầu gối bỗng trở nên rõ nét khiến trong lòng cô cũng cảm
thấy nghẹn đắng như thế?
Thật sự rất đau, đau đến lạ lùng!
Vu Tiệp trừng mắt nhìn người xuất hiện phía trước bỗng
nhiên cô cảm thấy không thể thốt lên được lời nào.
Từ lúc bị thương ở chân, không muốn đụng mặt Tấn Tuyên nên đã một tuần liền cô
không về nhà.
Nhưng cô không thể nào ngờ được rằng, ngay cả khi cô và Trịnh Phong dạo phố
cũng có thể nhìn thấy anh.
Trịnh Phong nói muốn mua một chiếc quần jeans nên cô mới đi theo, đồng thời bảo
cậu ấy đưa mình đi nhà sách luôn.
Cô vẫn đang do dự không biết có nên quay đầu lại để tránh anh hay không thì Tấn
Tuyên đã nhìn thấy cô từ phía xa và lên tiếng chào:
"Vu Tiệp!" Vừa dứt lời, Tấn Tuyên liền kéo cô gái đi cùng đến chỗ họ.
Lại thay bạn gái rồi, đúng là Vu Lâm nổi giận cũng vô ích thôi, vì khi biết Tấn
Tuyên tìm Phương Chi Mẫn để đánh tennis thì Vu Lâm đã nổi giận một trận làm náo
loạn cả nhà. Cô trách Tấn Tuyên về trường đánh bóng cũng không rủ cô đi, lại
còn trách cả Phương Chi Mẫn rõ ràng có bạn trai rồi lại còn đeo bám Tấn Tuyên,
cứ ầm ĩ không dứt.
"Xin chào", Trịnh Phong lên tiếng với vẻ rất lịch sự.
Cô gái lần này khá ngoan, từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười trên môi, nhìn thấy
họ cũng chỉ mỉm cười rồi gật đầu.
"Dạo phố à?" Tấn Tuyên nhìn cô, cười với vẻ ý nhị, sâu sắc khó đoán.
Xem ra, Vu Tiệp với cậu chàng này quan hệ cũng khá sâu sắc đay, anh chưa bao
giờ nhìn thấy cô đi dạo phố với chàng trai nào cả.
Mặt Vu Tiệp vẫn dửng dưng, rõ ràng anh ta biết rồi còn cố tỉnh hỏi, "Ừ,
hai người dạo phố vui vẻ nhé. Không làm phiền nữa." Nói rồi cô kéo Trịnh
Phong định bỏ đi.
"Vậy tốt quá rồi, cùng đi đi." Đời nào Tấn Tuyên tha cho cô dễ dàng
thế.
"Tiểu Vi, đây là Vu Tiệp, cô em gái hàng xóm, còn đây là Trịnh Phong, bạn
của cô ấy", Tấn Tuyên khẽ giới thiệu với cô gái bên cạnh.
"Còn đây là Hình Vi." Tiểu Vi, quả nhiên đáng yêu như một đóa hoa nhỏ
bé.
Vu Tiệp cau mày định từ chối anh nhưng Trịnh Phong đã mỉm cười gạt đầu:
"Được thôi", nên cô đành phải ưng thuận.
Bốn người tiến vào cửa hàng của Jack Jones, Trịnh Phong kéo cô đi chọn quần
jeans, Tấn Tuyên cũng thong thả dạo bên cạnh, Tiểu Vi lặng lẽ đi theo anh.
Quả đúng là đẹp trai thì mặc gì cũng đẹp. Trịnh Phong cao, chân lại dài, mặc
quần jeans vào càng trở nên cao ráo đẹp trai hơn.
Trịnh Phong nghe theo lời khuyên của Vu Tiệp, chon một chiếc quần ống đứng rồi
vào phòng thử đồ.
Tấn Tuyên chẳng biết đã đuổi Hình Vi đi đâu mà chớp mắt đã không thấy cô nàng
nữa.
Anh tiến sát lại gần hỏi: "Chân đã đỡ chưa?".
Vu Tiệp vừa quay lại đã thấy mặt anh sát gần ngay mặt mình. Anh ta đứng sát lại
gần cô từ khi nào vậ