của anh ta.
Cứ để hai người này cách xa cô, cho cô sống nốt quãng đời sinh viên của mình thật
vui vẻ thì càng tốt.
Khó khăn lắm mới yên ổn được nửa năm, bậy mà hôm nay cô lại phải gặp con sói
này trong sinh nhật của Vu Lâm.
Anh ta muốn ngủ tới bao giờ đây? Chắc chăn mấy cô gái dưới lầu kia đang tìm anh
ta muốn điên lên rồi.
Vu tiệp trừng mắt nhìn Tấn Tuyên đang ngủ say sưa trên giường mình, trong lòng
bỗng cười thầm. Anh ta muốn yên tĩnh, cô không thể để như thế được.
Cô bước lại gần, lấy chân đạp đạp vào chân anh đang buông thõng bên mép giường.
Không có động tĩnh gì, cố thở ra một hơi, sao tên này ngủ say thế nhỉ? Đó là
giường của cô mà!
Cô lại đạp mạnh một cái nữa, rồi day day, cô nhìn mặt anh, vẫn không có động
tĩnh gì. Cô không tin anh có thể ngủ say như vậy.
Đúng lúc cô chuẩn bị đạp một phát chí mạng thì đột nhiên chân cô như bị thứ gì
đó tóm chặt, cả người mất trọng tâm, lảo đảo xuống giường, cô giật mình kêu
thét lên.
Người cô xoay mòng mòng rồi đổ ập xuống người Tấn Tuyên, sau lưng bị một cánh
tay vòng ôm rất chặt. Anh tỉnh rồi!
Cô vừa định bảo anh buông tay thì Tấn Tuyên đã nhanh chóng lật người, đè cô
xuống dưới. "Anh..."
Chưa kịp nói hết câu cô đã bị gương mặt anh kề sát tới làm cho điếng hồn quên
cả mở miệng.
Theo phản xạ, Vu tiệp quay mặt đi nhưng môi anh đã kịp ép xuống gò má nhẵn mịn
của cô. Anh ta dám lén tấn công cô!
"Dậy mau!" Cô trừng mắt nhìn rồi thử đẩy anh sang một bên để thoát
khỏi vòng kìm kẹp.
"Chẳng phải em muốn hôn nên mới gọi anh dậy à?" Tấn Tuyên chỉ cần hơi
vận sức đã ghìm chặt được hai chân cô, khiến cô không cử động nổi, anh đè mạnh
người xuống khiến giữa hai người không còn khe hở nào.
"Chết đi." Thật sự cô rất muốn đấm vào bản mặt tươi cười của anh ta
một cái. Biết bao cô gái đánh nhau đến toạc đầu chỉ để được anh ta ôm vậy mà
anh ta còn chê không đủ hay sao mà còn đến đây chọc giận cô.
"Móng vuốt của mèo hoang nhỏ vẫn sắc thật." Tấn Tuyến hài lòng ngắm
vẻ phẫn nộ trên mặt cô. Cứ tưởng cô đã thùy mị rồi, thì ra vẫn cần phải rèn
luyện nhiều hơn. Thú vị thật, anh thích ngắm nhìn sự tức giận dần lan tỏa trên
gương mặt cô, nó như một đóa hồng đầy gai vậy.
"Dậy mau!" Cô không quen với việc gần gũi người khác như thế, đã vậy
lại còn bị cả người anh đè lên, hô hấp cũng đã bắt đầu khó khăn, lớp vải mỏng
manh không thể ngăn cách hơi nóng hừng hực từ người anh phả ra thấm vào da cô,
sứ nóng ấy không ngừng tăn lên khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
"85B." Anh làm ra vẻ không hề nghe thấy, miệng lẩm bẩm nhưng ánh mắt
lại liếc vào cổ cô.
Thấy sự bất thường trong ánh mắt anh, Vu Tiệp đột ngột hiểu ra trong đầu anh
đang nghĩ trò gì. Đồ sói háo sắc!
Cô vận hết sức đẩy anh thật mạnh, thừa dịp anh lăn sang một bên, cô vội vã
chống cự để ngồi dậy, tháo chạy khỏi cái giường đáng sợ này. Nhưng, chân cô vẫn
chưa thoát ra khỏi mép giường thì đã bị anh ôm chặt lấy eo, cả người cô lại ngã
vào lòng anh. Thấy vậy, Tấn Tuyên khẽ xiết chặt, khóa chặt cô trông vòng tay
mình.
"Anh rất nhớ hình ảnh em thời thơ ấu." Tay Tấn Tuyên ôm càng chặt
hơn, không hề muốn cô rời khỏi mình.
"Anh mà không buông ra, tôi sẽ cắn đó", cô cau mày trợn mắt nói. Tất
nhiên là cô nhớ rồi, bị anh bắt nạt đến nỗi không trốn đi đâu được, thời thơ ấu
bị anh hãm hại đến nỗi bị bố mẹ phạt đứng suốt, và cả sự ghen tỵ điên cuồng của
Vu Lâm... tất cả đều do anh ta, cái tên đại họa này mà ra.
"Rất vui lòng để em cắn." Anh cười khẽ, nụ cười gian xảo đắc ý như
một con cáo nhìn thấy con thỏ bị mắc mưu, đã đứng bên vòng dụ dỗ của mình, sắp
sửa nhảy vào trong hố bẫy đến nơi rồi.
"Tấn Tuyên, anh mà không buông ra, tôi sẽ gọi Vu Lâm." Vu Tiệp nghiễn
răng kèn kẹt uy hiếp. Anh ta cũng sợ sự khủng bố của Vu Lâm, cô biết rõ điểm
này hơn ai hết.
Anh cúi xuống, áp sát vào mặt cô, hơi thở nóng hực phả lên mặt cô, cô cố gắng
cắn răng không để người mình run lên.
"Lúc này mà gọi cô ấy thì mất vui đấy." Ánh mắt cười cợt của Tấn
Tuyên hiện lên trong mắt cô, rèm mi đen óng rung rinh khiến cô choáng váng,
chưa kịp nhìn rõ vẻ mặt anh thì mọi thứ trước mắt cô đã tối sụp.
Môi anh đã phong kín tiếng kêu thảng thốt trong lòng cô!
Vu Tiệp sợ hãi, đấm vào vai anh thùm thụp, hai tay giật mạnh tóc anh. Cô muốn
kéo mặt, kéo môi anh ra xa nhưng anh không hề động đầu mà chỉ gạt tay cô, kẹp
xuống bên mình rồi tiếp tục mơn trớn môi cô. Anh đã không còn hài lònh với sự
thân mật của môi và môi, chiếc lưỡi nóng hổi đã chui vào trong miệng, đưa đấy
trước hàm răng cô.
Hơi nóng toàn thân thiêu đốt lý trí, cô chỉ biết mình tuyệt dối không thể hé
miệng ra, không thể để anh ta được nước làm tới! Cô hoảng loạn điên cuồng, chỉ
cảm thấy môi mình ướt đẫm, đôi mắt nhức nhối rất khó chịu. Cô tuyệt đối không
thể chịu thua, cô cắn chặt răng, nhắm nghiền mắt nhưng sự đau nhức trong mắt cứ
day đi day lại khiến tròng mắt càng nhức nhối hơn, tay cô cũng đẩy anh mạnh
hơn.
Tấn Tuyên chết tiệt! Có giỏi thì đừng để tôi dậy, nếu không tôi sẽ khiến anh
phải hối hận!
Tấn Tuyên tỏ rõ sự không hài lòng trước phản khánh đó