XtGem Forum catalog
Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325715

Bình chọn: 10.00/10/571 lượt.

một bộ đồ lót đưa cho cô.

Vu Tiệp mở to mắt, dì châu chuẩn bị chu đáo quá.

Dì Châu khẽ véo má cô: "Đã nói với con là đến đây ở với dì lâu rồi mà,

những thứ đồ này đã mua từ lâu rồi. Hôm nay nghỉ ngơi đi, sáng mai dậy ăn sáng

với dì nhé".

Vu Tiệp cười khẽ rồi gật đầu, không phải cô không muốn ở cùng dì Châu, mà chẳng

qua vì bất đắc dĩ thôi. Ai bảo nhà dì có tên hỗn thế ma vương, còn cô thì lại

là khắc tinh của hắn, hễ đụng nhau là trời long đất lở khiến cả nhà chẳng thể

yên ổn nổi.

"Dì Châu dì ngủ sớm đi, làm phiền dì đến giờ này vẫn không ngủ được, con

thấy ngại quá." Vu Tiệp cúi đầu, đều do Tấn Tuyên chết tiệt mà ra.

"Quen rồi, Tấn Tuyên chưa về thì dì cũng không ngủ nổi." Dì Châu vỗ

vai cô nói tiếp: "Mau đi tắm đi, chắ con cũng buồn ngủ rồi. Dì đu ngủ

trước đây, có cần gì thì con tìm Tấn Tuyên nhé".

Vâng... vâng, Vu Tiệp gật đầu lia lịa, đẩy dì Châu ra ngoài. Trong lòng thầm

nhủ, mình cóc thèm tìm cái tên Tấn Tuyên chết bầm đó, anh ta chắc chắn không

tha cho mình đâu.

Dì Châu đã đi ngủ. Vu Tiệp ôm bộ đồ và đống sữa tắm vào phòng tắm. Lúc đi ngang

phòng khách, cô không thấy Tấn Tuyên đâu thì mừng thầm, lúc nãy anh ta say như

thế, chắc bây giờ đã ngủ rồi.

Cảm thấy hơi yên lòng, cô bước vào nhà tắm, định tắm một cái cho sạch sẽ, ban

nãy bị Tấn Tuyên hành hạ làm cô mồ hôi mồ kê đầm đìa cả.

Tắm xong, mặc đồ lót vào, Vu Tiệp mới phát hiện ra áo lót hơi nhỏ, không thể

cài móc sau lưng. Vu Tiệp ủ rũ nhìn mình trong gương, chiếc áo lót không cài

được móc đang treo hờ hững trên vai, nơi mềm mại ấy không được che chắn kỹ. Cô

xấu hổ đỏ cả mặt, nhưng không thể không mặc được.

Vu Tiệp cắn môi, mặc quần áo ngủ vào, tuy áo lót không cài được nhưng nhìn bên

ngoài thì cũng không phát hiện ra, vả lại mọi người đã ngủ hết rồi, chắc không

ai để ý đâu. Ngày mai đợt áo lót của mình khô rồi mặc lại cũng được. Cô vội vã

giặt giũ quần áo của mình rồi định lén lẻn vào phòng hong khô đồ/

Mọi thứ đã giặt xong nhưng cô vẫn không yên tâm nên thử soi mình trong gương

lẫn nữa, do dự một lúc lâu rồi vắt khăn bông lên cổ, cũng may nó rũ xuống che

được phần ngực. Thế này chắc không sao rồi, cô nhè nhẹ mở cửa, thò đầu ra ngó

nghiêng, dỏng tau lên nghe ngóng một lúc, hình như đều ngủ cả rồi, tốt quá.

Cô tắt đèn phòng tăm, một tay giữ lấy quán áo lót vừa giặt xong, tay kia che

ngực, dè dặt về phòng.

Lúc đi ngang qua nhà bếp, thình lình một bóng đen lướt qua trước mặt, chiếc

khăn bông trên cổ bị người nào đó phía sau lưng rút mất, cô kinh hoàng hét lên,

nhưng tiếng kêu chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì miệng cô đã bị một bàn tay

to lớn bịt chặt, chỉ có tiếng "hự" khẽ phát ra.

Tấn Tuyên!

Cô huých cùi chỏ về phía sau, anh lùi lùi, bèn tay bịt miệng cô cũng lỏng ra,

rồi xoay người cô lại để đối diện với anh.

Khó khăn lắm miệng mới được giải thoát, Vu Tiệp há miệng ra định trách mắng thì

tay anh đã chụp đến, mắt nhìn về phía phòng ngủ, chu môi ra hiệu đừng làm ồn để

người lớn ngủ.

Vu Tiệp đành nuốt cơn giận xuống, trừng mắt ra hiệu bảo anh thả mình ra.

Tấn Tuyên phớt lờ cô, cúi xuống ngửi hương thơm tỏa ra từ người Vu Tiệp. Thơm

quá, cùng một loại sữa tắm, sao trên người cô lại thơm một cách đặc biệt thế,

có phải do da cô cũng rất trơn mịn không?

Vu Tiệp một tay túm chặt quần áo, tay kia cố gắng đẩy anh ra.

Gương mặt Tấn Tuyên mỗi lúc một gần, đè cả người cô ngã xuống salon. Vu Tiệp

hoảng hốt đá ra, nhưng chân lại bị anh đè chặt, không cử động nổi.

Vu Tiệp đánh loạn xạ lên mặt anh, Tấn Tuyên đưa một tay ra đỡ, một tay vòng qua

eo cô siết chặt lại, cả người anh đã đè lên người cô.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt, toàn thân Vu Tiệp nóng ran!

Áo lót đã lỏng ra sau cuộc vật lộn lúc nãy, phần ngực chỉ cách có một lớp áo

vải mỏng manh, hoàn toàn ép sát vào khuôn ngực rắn chắc, mạnh mẽ của anh. Sự

tiếp xúc thân mật này đã khiến phần nhạy cảm thấy bắt đầu biểu tình, từng sợi

lông mao đều dựng lên, hai đỉnh ngực cũng đòi đứng dậy. Cảm giác xấu hổ thiêu

đót cả người cô, toàn thân nóng rực, hơi thở bắt đầu rối loạn. Nhịp tim đập

loạn trong lồng ngực như con ngựa hoang được giải phóng chạy cuồng lên, lồng

ngực phập phồng dữ dội càng éo sát vào anh hơn, nảy sinh ra một sự ma sát kỳ

diệu.

Tấn Tuyên khựng lại, người nằm dưới kia đang khẽ run run kháng cự. Cô áy không

mặc áo lót!

Mềm mại làm sao, bầu ngực căng tròn mềm mại đang ép sát khiến anh có cảm giác

như đang đè lên một cây kẹo bông. Trong đầu anh vô thức xuất hiện cảnh tượng

rất cám dỗ: da thịt trắng như ngọc, làm da mềm mại trơn nhẵn, những đường cong

tuyệt mỹ, bầu ngực đang dựng thẳng như núi xanh đồi biếc thì vào ngực anh. Một

dòng máu nóng không thể kiềm chế đang rạo dực dâng lên, trào thẳng lên đầu,

chạy lên đến mũi, dòng nhiệt lưu nóng bỏng đó như muốn trào ra khỏi mũi anh,

anh bắt đầu thấy mũi mình nong nóng, ngưa ngứa. Phản ứng của thân dưới cũng bắt

đầu thay đổi một cách khó kiểm soát.

Vu Tiệp nhạy cảm phát giác ra sự thay đổi trên người anh, sự động chạm ấy khiến

cô xấu hổ. Cô trừng mắt nhìn gương mặt đnasg g