́ có ổn không?”. Cô đang cố ý khiến Lâm Ngữ Âm hiểu lầm quan hệ
của họ. Nụ cười lạnh lùng của cô ta đã đủ chứng tỏ cô ta đang bày
mưu tính kế gì rồi.
Vu Tiệp cười nói: “Cũng không tốt lắm, có một số câu tôi không nói ra
được nhưng xem như đã có người thay mặt rồi”. Gương mặt cô tỏ ra thản
nhiên nhưng ánh mắt lại như phủ một lớp sương mờ.
“Cậu không hối hận thật chứ?” nhóc Trịnh xót xa nhìn nụ cười của
cô, cảm giác nó thật cay đắng.
Vu Tiệp mím chặt môi, bỗng ngẩng phắt lên, cố mở to đôi mắt rồi cười
khẽ: “Tôi sợ… sau này anh ấy sẽ hối hận”. Nước mắt lưng tròng, Vu
Tiệp cố khịt mũi, ngẩng đầu lên không để nước mắt chảy xuống. Ly
nước đắng này khó uống quá, sao cô không chuẩn bị sẵn ít đường để
uống xong cho nhanh?
Nhóc Trịnh thấy cô cố gắng đè nén đau thương thì ôm xiết cô vào
lòng, giữ chặt đầu cô tựa lên vai mình. Trong tích tắc, áo cậu ướt
sũng một khoảng, cậu thấy lòng mình đau như dao cắt. Vu Tiệp đáng
thương, sao cứ phải chịu đựng một mình, Tấn Tuyên đáng để cô làm thế
thật sao?
Vu Tiệp nấc nghẹn, thì thầm: “Xin lỗi, lại làm phiền cậu rồi”.
Nhóc Trịnh đau thắt lòng, tay càng xiết chặt hơn như muốn cô tan biến
trong vòng tay mình. Cô mới là nhóc ngốc thật sự!
Tấn Tuyên bị điều khiển ở công ty, về nhà lại chịu áp
lực, chỉ còn nước mỗi ngày chạy đến bên Vu Tiệp, đó là nơi duy nhất khiến anh
thấy vui vẻ hơn. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười dịu dàng của cô, mọi phiền não đau
khổ đều tan biến, cô chính là dòng mật ngọt được giấu kín trong trái tim anh,
làm mềm trái tim, xóa nhòa mọi cay đắng anh vấp phải.
Cũng trong khách sạn Newman, cũng trong căn phòng cũ.
“Cách lần trước em dạy anh thật tuyệt! Lúc còn đi học anh chưa được học cách
đó.” Tấn Tuyên vừa áp dụng cách mới để vẽ hình mà Vu Tiệp dạy, vừa đắc ý nhìn
cô. Anh vẫn rất thông minh mà, vừa học đã hiểu.
Tiểu Tiệp hai tay chống cằm, mỉm cười nhìn anh. Anh đẹp trai thật, mắt đẹp, mũi
đẹp, môi cũng đẹp, Tiểu Tiệp tham lam ngắm nhìn anh, tim lại đau nhói vì sắp
phải nói lời chia tay. Cô phải khắc ghi thật sâu, sợ rằng quá xa nhau thì sẽ có
ngày gương mặt anh cũng nhòa nhạt.
Tấn Tuyên thắc mắc quay sang nhìn cô, sao hôm nay cô yên lặng thế nhỉ? Vừa quay
lại đã thấy cô nhìn anh chăm chú vẻ si mê rõ rệt, lòng tự tôn của đàn ông lập
tức trỗi dậy, cuối cùng anh đã khiến Vu Tiệp mê đắm quá rồi, ha ha ha, anh muốn
trong mắt cô chỉ có anh như thế đấy!
“Em nhìn anh như thế thì anh làm việc thế nào?” Tấn Tuyên hôn chụt một cái lên
mặt cô, tuy nói vẻ đùa giỡn nhưng trong lòng lại thấy rất ngọt ngào, như nở
từng khúc ruột.
“Vậy không cần làm nữa, ngồi với em.” Vu Tiệp nhướn môi nở nụ cười xinh đẹp.
Tấn Tuyên nhất thời đờ đẫn, không biết phản ứng thế nào. Tiểu Tiệp, cô… đang
làm nũng với anh ư? Nỗi vui mừng đang dâng ngập trong lòng, cô đang làm nũng
với anh!
Tấn Tuyên dần buông tay đang cầm chuột máy tính ra, quay lại nhìn Vu Tiệp chằm
chằm, nụ cười của cô rất rực rỡ. Đúng, chính nụ cười ấy, lần nào anh nhớ đến
nó, những buồn phiền trong lòng đều tiêu tan cả, có mệt mỏi thế nào cũng sẽ lại
hồi phục nguyên khí.
Vu Tiệp nhìn thấy niềm vui dâng lên trong mắt anh thì khẽ chớp mắt, bĩu môi:
“Lần nào cũng là em ngồi cạnh anh, còn anh chỉ chăm chú vào máy tính”. Sự dịu
dàng, mềm mại của cô khiến Tấn Tuyên rung động. Vu Tiệp thế này rất đáng yêu.
Hơi thở anh dần gấp gáp, bị cô quyến rũ một cách mất kiềm chế, trong mắt chỉ
còn lại nụ cười của cô.
Tấn Tuyên đưa tay vòng qua cổ cô, ngón tay khẽ ve vuốt làn da mềm mại sau gáy,
mèo hoang lúc làm nũng thật đáng yêu, thêm nữa đi, anh rất thích thế.
“Tiểu Tiệp…”, Tấn Tuyên tiến lại gần hơn, cất giọng khàn khàn: “Em như thế… rất
quyến rũ…”. Ngón tay sau gáy cô bất giác vẽ vòng tròn, gợi mở sự quyến rũ. Vu
Tiệp khẽ co người lại, cảm giác tê dại cùng giọng nói gợi cảm của anh, tim cô
sắp vỡ ra mất.
“Bình thường em không quyến rũ à?” Vu Tiệp đỏ mặt, thật không quen nói những
lời như thế này trước mặt anh, nhưng trong lòng lại muốn ở bên anh, quyến rũ
anh. Cô cảm thấy rất hài lòng khi thấy ánh mắt anh ánh lên vẻ si mê vì mình.
Khi yêu một người thì trái tim sẽ trẻ nên vô cùng dịu dàng và nhạy cảm, dường
như mỗi mạch máu thông đến tim đều mang gen tình yêu, nó sẽ hỗ trợ lẫn nhau,
liên tục phát tín hiệu tình yêu đến đại não khiến mọi lời nói tình cảm “ghê
gớm” nhất cũng sẽ xuất hiện, cảm giác phức tạp nhưng hạnh phúc ấy càng phong
phú hơn. Tình yêu đúng là một thứ siêu… siêu kỳ diệu! Tất cả mọi phản ứng hóa
học chỉ cần giải thích bằng tình yêu, là có thể cân bằng!
Tấn Tuyên nóng ran người vì vẻ nũng nịu rất quyến rũ của Vu Tiệp. Cô có biết
mình đang đùa với lửa không? Trước một người đàn ông mà lại dùng đôi mắt khép
hờ, giọng điệu quyến rũ như thế để châm lửa thì rất dễ tự hủy diệt chính mình.
Tuy anh rất biết dừng lại đúng lúc, nhưng cũng không phải là thánh nhân, anh
không thể đảm bảo c
