XtGem Forum catalog
Mị Công Khanh

Mị Công Khanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213642

Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.

, Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng, mỉm

cười, lần đầu tiên trong cuộc đời chàng cảm thấy có chút không tự tin:

Yêu thì yêu, vì sao phát hiện bản thân đã yêu thương ta mà phụ nhân này

lại có biểu hiện cô đơn như thế? Đây là một chuyện tốt đẹp thuần túy, vì sao nàng lại rơi lệ? Còn nói rằng muốn chàng đâm một kiếm từ sau lưng

nàng. Thậm chí còn nói rằng chỉ có giờ khắc này, nàng mới cảm thấy viên

mãn, chỉ cần vừa ra đi, mọi thứ lại hồi phục như bình thường.

Một nữ lang sao có thể ở thời khác động tâm mà có thể biểu hiện cô đơn, bình tĩnh như thế?

Chàng nghĩ rằng, mình không hiểu hết về nàng.

Thật lâu về sau, nhớ tới giờ khắc này, chàng mới phát hiện, thông qua tính

toán, khiến nàng khăng khăng một mực yêu thương mình, đồng thời, chàng

cũng bị trầm mê.

Tâm của chàng đã loạn! Cuộc sống còn tiếp diễn, Mộ Dung Khác tiến công, chàng lại bị nhốt ở thành Nam Dương.

Lần này bị vây công vô cùng đột nhiên, khi biết được tin tức, chàng chỉ còn có mấy ngày để chuẩn bị rời đi. Nhưng chàng không thể rời đi, chàng là

Lang Gia Vương Thất, lâm trận bỏ chạy không phải chuyện chàng sẽ làm.

Nhưng cứ ở lại đây thì sao? Không có binh sĩ không có người hữu dụng, muốn đánh bại người Hồ thật đúng là không dễ dàng.

Đúng lúc này, chàng nhìn thấy bóng dáng của Nhiễm Mẫn.

Ở bên cạnh Nhiễm Mẫn còn có Trần thị A Dung kia, mỹ nhân như đang đi theo thị hầu y vậy.

Nàng nói cười vui vẻ, nhắm mắt theo đuôi bên cạnh y, gương mặt thần thái ra vẻ ôn thuần cùng giỏi giang.

Nhìn bóng dáng Nhiễm Mẫn và nàng dần dần đi xa, Vương Hoằng chậm rãi cười, nheo lại hai mắt.

Vào ban đêm, Nhiễm Mẫn lại xuất quỷ nhập thần xuất hiện ở thành Nam Dương,

cũng xuất hiện ở trước mặt chàng. Y đến để đàm phán, dùng thế lực của y

đổi lấy sự tương trợ của mình vào một dịp khác. Đàm phán là chuyện tốt,

nhưng mà mọi chuyện phải do chàng làm chủ!

Còn có phụ nhân kia,

sao nàng có thể đối với mình muốn gần thì gần, muốn xa thì xa chứ? Rõ

ràng nàng đã yêu thương mình, rõ ràng đã khiến tâm mình rối loạn, sao có thể coi như không có việc gì đi theo một nam nhân khác?

Đêm đó, chàng phá hủy đường lui của Nhiễm Mẫn, khiến cho y không thể không đàm

phán với mình một lần nữa. Đàm phán thành công, Nhiễm Mẫn rời đi, để lại phụ nhân kia.

Người chàng phái đi trở về nói, phụ nhân kia

không biết nghe được cái gì mà có chút thất hồn lạc phách, vì thế, hạ

nhân quen thuộc với tác phong làm việc của chàng mời nàng trở về thôn

trang.

Đêm nay, Hoàn Cửu lang đến đây, bọn họ cùng uống ngũ

thạch tán. Uống thuốc này rồi khiến tính dục của con người bị kích khởi. Sau khi liên tục uống mấy chén rượu, dạo qua bên ngoài một vòng, chàng

đi tới một lầu các.

Chàng nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp khiến cho huyết mạch người ta sôi trào. Là phụ nhân kia, là Trần thị A Dung.

Gương mặt nàng ửng hồng, hai mắt sáng kinh người, khi nhìn chàng thì ướt át lúng liếng, rõ ràng không giống với ngày thường. Nàng như vậy thật

sự rất đẹp, khiến cho người ta hồn phách nhộn nhạo.

Xem đi, bây giờ mà nàng còn nói nàng phải gả cho Nhiễm Mẫn!

Lửa giận ập đến, chàng ôm chặt nàng, trong lúc khát vọng càng ngày càng

dâng trào, tay và môi chàng không tự chủ được vuốt ve thân thể mềm mại

hoàn mỹ, không chút tỳ vết làm cho thánh nhân cũng phải tiêu hồn này.

Chàng không thể khắc chế. Thở hổn hển, chàng không ngừng hỏi nàng có thương mình hay không.

Chàng không biết vì sao mình lại hỏi như vậy. Với địa vị tính cách của chàng, nếu động tình, thì cứ trực tiếp tiến tới, cần gì để ý nàng nghĩ như thế nào?

Nhưng chàng rất muốn hỏi, thời khắc đó, chàng muốn biết, nàng thương chàng, chàng là người duy nhất của nàng!

Trong lúc mơ mơ màng màng, chàng hoảng hốt cảm thấy, thời khắc này khiến

chàng chờ mong đã lâu, nếu nàng không hề yêu chàng vậy đây là chuyện

buồn cười đến cỡ nào?

Nàng nói, nàng thương chàng.

Nhưng nàng cũng nói, nàng phải gả cho Nhiễm Mẫn, nàng giãy dụa, nàng muốn giữ thân trong sạch vì Nhiễm Mẫn.

Lúc này, đầu óc mơ hồ của chàng trở nên tỉnh táo, mà càng tỉnh táo, chàng lại càng phẫn nộ.

Phụ nhân của chàng, đây là phụ nhân mà chàng hài lòng nhất để ý nhất, sao có thể thích một nam nhân khác?

Là do chàng không thể cho nàng thứ nàng muốn. Nhưng nếu giờ phút này chàng buông tay chàng sẽ mất nàng vĩnh viễn, chàng không thể để chuyện đó xảy ra.

Nói đến nói đi, nữ nhân trong thiên hạ có người nào thất

thân mà không khăng khăng một mực đi theo nam nhân đó? Huống chi nàng

yêu thương chàng như thế. Chàng tin rằng, nàng yêu chàng, sau khi khiến

nàng buông bỏ suy nghĩ miên man không hợp lý này, nàng sẽ thanh thản ổn

định trở thành quý thiếp, sủng thiếp của chàng.

Vì thế, chàng

đặt khối vải trắng dưới thân nàng, để lại bằng chứng trong sạch cho

nàng. Sau đó, chàng tiến vào người nàng. Cảm giác mất hồn như thế, thật

sự khó miêu tả!

Một khắc kia thật đẹp, khiến chàng mệt tới cực điểm, ngủ say còn mang theo mỉm cười.

Ngày hôm sau, nàng tỉnh lại.

Chàng không thấy nụ cười trên gương mặt nàng.

Nếu có chỉ là khiếp sợ, thống khổ, mờ mịt, tuyệt vọng……. Sau đó, mọi vẻ mặt đều biến mất, tr