Teya Salat
Mị Công Khanh

Mị Công Khanh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216331

Bình chọn: 10.00/10/1633 lượt.

ọi Trần Dung lại. Liếc mắt nhìn bóng

dáng xa không thể với tới kia, lời nói lại bị nghẹn ở trong lòng.

Lúc này, một tỳ nữ đi đến phía sau nàng ta, mỉm cười nói: “Thỉnh chờ một chút, đại nhân nhà ta có hẹn với người khác.”

Trong giọng nói cung kính của tỳ nữ lộ ra sự lạnh lùng, Trần Vi kinh ngạc

quay đầu, nàng ta nhận ra sự ôn hòa từ trên cao nhìn xuống trong ánh mắt của tỳ nữ kia. Loại này ôn hòa, nàng ta thật sự đã thấy rất nhiều, bản

thân nàng ta cũng đếm không hết. Rõ ràng lời đồn đãi truyền khắp bốn

phía bên ngoài, dựa vào cái gì mà tộc muội hèn mọn kia của mình còn biểu hiện dáng vẻ cao ngạo như thế? Ngay cả tỳ nữ bên người nàng, cũng giống như hoàng phi cao cao tại thượng chứ?

Lúc này Trần Dung chỉ là

một người cô độc, tuy có Vương Thất sủng ái, nhưng đại gia tộc thiên hạ

đệ nhất và toàn bộ quý nhân thành Kiến Khang đều không ưa thích nàng,

chẳng phải nàng nên cảm thấy bất lực, hy vọng có thân nhân bằng hữu tiến đến làm bạn sao?

Trần Dung đi được mấy chục bước, liếc mắt một cái thì thấy có mười mấy gương mặt quen thuộc trong chính đường ở phía trước.

Ngồi ở vị trí bên trái là huynh trưởng của nàng, đứng sau huynh trưởng là đám người Bình ẩu.

Người đầu tiên nhìn thấy Trần Dung là Thượng tẩu, lão gọi một tiếng, “Nữ

lang.” Vừa mới thốt ra miệng, lão nhìn thấy búi tóc phụ nhân của Trần

Dung, không khỏi chua xót.

Giọng nói của Thượng tẩu nhắc nhở mọi người trong phòng, hơn mười đôi mắt đều phát sáng nhìn về phía Trần Dung.

Trần Dung bước nhanh tới, nàng đi đến trước mặt Trần gia Đại huynh, thi lễ,

ngửa đầu gọi: “Đại huynh.” Gọi đến đây, mắt nàng ướt át, nghẹn giọng,

Trần Dung nói với Trần gia Đại huynh dáng vẻ tiều tụy: “Đại huynh, là A

Dung không tốt, hộ vệ do A Dung phái đến không chu toàn, khiến Đại huynh gặp họa.”

Giọng nói của nàng chua chát đau xót, nhìn Trần gia

Đại huynh tiều tụy đáng thương, gầy gò không thành hình người, Trần Dung không khỏi cảm thấy hối hận: Nếu không phải mình bức bách Đại huynh,

trước khi chết Đại huynh sẽ không phải chịu nỗi đau mất con. Không biết

huynh ấy có thể sống qua tháng sau hay không.

Có điều Trần Dung

không phải là người thích đắm chìm trong sự hối hận, lập tức nàng lại

thầm nói: Không được, ta phải nói với Thất lang, bảo chàng tìm một danh y khám bệnh cho Đại huynh.

Trần gia Đại huynh vươn hai tay, hắn

nâng Trần Dung dậy, nói với sự chua chát: “Không, không liên quan đến A

Dung. Là vi huynh có mắt không tròng, không biết tiện phụ kia ác độc đến mức đó.”

Giọng nói của hắn tràn ngập đau đớn kịch liệt cùng hối hận, còn có ghê tởm chán ghét đến cực độ. Trần Dung mím môi liên tục

gật đầu, nói: “Đại huynh, huynh phải cố chịu đựng.” Dừng một chút, nàng

cẩn thận hỏi: “Ả ta, phụ nhân kia thế nào rồi?”

Nhắc tới thể tử

đã bị bỏ này, cơ bắp trên mặt Trần gia Đại huynh giật giật, khuôn mặt

gầy gò khắc khổ cũng trở nên tím tái, lời nghẹn ở trong lòng.

Trần Dung hoảng sợ, vội vàng nắm tay hắn nói: “Đại huynh, đại huynh.”

Trong tiếng kêu to liên tiếp của nàng, Trần gia Đại huynh rốt cục im lặng,

hắn nói với giọng khàn khàn: “Ác phụ kia được một quý nhân che chở.” Hắn nói căm hận: “Ta không thể làm gì ả được.”

Trần Dung thấp giọng nói: “Đừng để ý nữa, việc này muội sẽ suy nghĩ.”

Trần gia Đại huynh hung hăng gật đầu, nói: “A Dung, phụ nhân này thật đáng chết.”

“Được, ta nhất định sẽ bắt ả tới, giao cho Đại huynh xử trí.”

Trần Dung nói tới đây, cầm tay hắn, khẽ nói: “Đại huynh, huynh nhất định

phải khỏe lại, phải sống cho thật tốt …… Ngay cả không có nhi tử, huynh

còn có muội mà. Có Đại huynh ở đây, A Dung mới có thể sống tốt.” Lời nói của nàng cũng không phải chỉ để an ủi Trần gia Đại huynh, ở thời đại

này, bất cứ một nữ nhi nào cũng đều sống dưới sự vinh quang của phụ

huynh trong gia tộc. Trần Dung đã rời khỏi gia tộc, lại không thể dựa

vào phụ huynh, cho nên thế nhân mới đẩy nàng tới bước đường cùng như

ngày hôm nay.

Trần gia Đại huynh kinh ngạc ngẩng đầu.

Hắn mở to hai mắt nhìn Trần Dung, đờ đẫn nhìn nàng chăm chú, một hồi lâu,

hắn lẩm bẩm: “Đúng vậy, ta là huynh trưởng của A Dung, muội đang khổ sở, ta muốn giúp muội.” Nói thầm đến đây, hắn giơ tay lên, tự vả hai cái ở

trên mặt mình.

Trong nháy mắt, hai dấu bàn tay rõ ràng hiện ra.

Khi lại ngẩng đầu lên, trong ánh mắt đục ngầu của Trần gia Đại huynh kia rốt cục có một ít tỉnh táo.

Trong lúc bọn người hầu đứng phía sau nhìn nhau mà cười, Trần Dung đỏ hốc

mắt: Đây chính là thân nhân của nàng, cho dù bi thống nghèo túng, chỉ

cần có khả năng, huynh luôn nguyện ý thay nàng che gió che mưa.

Cảm xúc của Trần gia Đại huynh vừa vững vàng trở lại, trong lòng mọi người

thả lỏng, sau khi nói chuyện phiếm nửa canh giờ, Trần Dung nhìn về phía

đám người Bình ẩu đang đứng phía sau.

Một ngày kia, Trần Dung ra đi quá vội vàng, mọi người còn chưa kịp kinh hoảng, Vương Hoằng đã phái người tới nói rõ. Có điều, bọn họ không hoảng hốt, người ở trong thành

Kiến Khang lại cố ý tìm kiếm nàng. Ngay cả bệ hạ, cũng phái người đến

hỏi thăm hai lần.

Không biết bệ hạ nghĩ như thế nào, lần thứ hai