h mắt của y rất nghiêm túc.
Yên lặng nhìn nàng chăm chú, Nhiễm Mẫn từ từ nói: “Phụ nhân này, ta không
thể để nàng bị người ta làm nhục. Cứu nàng là ta tự nguyện, tài vật này
ta không cần.”
Nói tới đây, y cũng không thèm nhìn tới Vương Hoằng, nói thẳng: “Thỉnh thối lui một chút, để ta nói với phụ nhân này một câu.”
Một lời thốt ra, chúng tướng nhất nhất lui ra phía sau. Vương Hoằng nắm nhẹ tay Trần Dung, rồi chậm rãi rời đi.
Nhiễm Mẫn tiến lên một bước.
Y cúi đầu xuống, nhìn thẳng Trần Dung.
Nhìn ngắm nàng, y nheo lại hai mắt, sau một lúc lâu mới hỏi: “Mộ Dung Khác có chạm vào nàng không?”
Đầu tiên Trần Dung ngẩn ra, đảo mắt nàng lắc đầu, thấp giọng trả lời:
“Không có. Gã bị lời lẽ của ta khích tướng, đáp ứng giữ tôn nghiêm cho
ta.”
Nhiễm Mẫn không trả lời.
Trần Dung có chút kinh ngạc, lén lút ngẩng đầu lên nhìn y.
Vừa ngẩng đầu, nàng đối diện với ánh mắt của Nhiễm Mẫn, dưới ánh mặt trời,
trong hai tròng mắt sắc bén như đao, tựa như hỏa diễm âm liệt trong bóng đêm, lần đầu tiên xuất hiện một chút buồn bã, cô đơn, còn có cô tịch
khó có thể miêu tả thành lời.
Y dùng ánh mắt cô tịch này nhìn
Trần Dung chăm chú, rất lâu sau đó, mới thấp giọng nói: “Nàng bội bạc,
tổn thương ta…… Điều này, ta cũng không trách nàng.” “Bội bạc, tổn thương y?”
Trần Dung nghe đến đó, thật sự cảm thấy buồn cười, nhưng mà, khi nàng đối diện với ánh mắt cô tịch kia, đối
diện với thân hình cao lớn loang lổ vết máu cùng cát bụi kia, rõ ràng
ánh mặt trời ấm áp, nhưng nam nhân tuấn mỹ vô trù này khiến người ta cảm giác sự lạnh lùng cùng tịch mịch. Đây là một loại tịch mịch có một
không hai, là linh hồn vĩnh viễn bay lượn ở nơi hoang vu, không có ai
biết đến, cũng chưa bao giờ có bạn đời để xóa tan sự tịch mịch này.
Trần Dung kinh ngạc nhìn y, đột nhiên, mắt nàng có chút đau xót. Hơi hơi
nghiêng đầu, Trần Dung để gió nơi hoang dã thổi khô ánh mắt…… Có lẽ,
nàng chưa từng thật sự hiểu biết y, nam nhân này, sâu trong nội tâm có
khát vọng vô cùng và sự ôn nhu mềm mại. Nàng từng nghĩ rằng, y giống như người làm bằng sắt, vĩnh viễn cũng sẽ không bị đánh bại, nhưng có lẽ
nàng lầm rồi. Cho dù là kiếp trước hay là kiếp này, y vẫn luôn cô đơn,
dù y có đạt được bao nhiêu thứ, nhưng linh hồn của y luôn luôn lạc lõng, luôn luôn tìm kiếm sự ấm áp.
Kiếp trước, nàng dùng sai cách để lọt vào mắt y, mặc dù hao hết tâm cơ, cuối cùng cũng không được y ngoái đầu nhìn lại.
Kiếp này, nàng buông y ra, cũng buông tha chấp niệm. Nhưng điều này lại như
khiêu khích, bài xích cùng khát vọng theo bản năng lại làm cho nàng đi
vào tâm của y.
Ngẫm nghĩ, Trần Dung hiểu, mình thật sự đã tổn thương y.
Y phải chịu thương tổn giống như nàng kiếp trước, nàng bước vào tâm của
y, nhưng lại khinh thường điều này, đây chính là sự tổn thương lớn nhất.
Môi mấp máy, nhưng khác với lúc xưa là lúc này, Trần Dung không có cách nào cảm thấy vui vẻ.
Gió thổi rối loạn mái tóc dài của nàng, Trần Dung vươn tay vén lại, từ từ
buông rủ bàn tay trắng nõn, Trần Dung muốn nói gì đó, Nhiễm Mẫn thấp
giọng tiếp lời: “A Dung, nếu…” Y nói có chút tối nghĩa: “Nếu nàng mang
thai, lại không có chỗ dung thân, thì cứ tới tìm ta.”
Trần Dung ngẩng phắt đầu nhìn y.
Đối diện với ánh mắt bình tĩnh, cô tịch khôn cùng đó, Trần Dung thấp giọng
nói: “Mộ Dung Khác thật sự không hề động vào ta.” Giọng nói của nàng có
chút vô lực. Nàng cũng biết, cho tới nay, phụ nhân rơi vào tay người Hồ, kết cục tốt nhất là ngủ với một mình chủ soái, mà đa phần phổ biến là
trở thành đồ chơi của tướng lĩnh và nhóm Hồ tốt…… Đây là thường lệ,
không có nữ nhân nào có thể tránh khỏi. Vì thế, chuyện Nhiễm Mẫn và
Vương Hoằng có hoài nghi là không thể tránh khỏi.
Nhiễm Mẫn nhìn nàng chăm chú, vẫn nói tiếp: “Tính tình nàng quá quật cường. Nàng không chấp nhận được Trần Vi, cũng có thể tìm tới ta, nói rõ với ta. Chỉ vì
một chuyện nhỏ như thế mà nàng đã thất thân cho Vương Hoằng. A Dung,
nàng đã phụ ta.”
Trong giọng nói trầm thấp của y lộ ra một loại bi thương, khi thốt ra câu ‘Nàng đã phụ ta’ lại có cảm giác vô lực.
Môi Trần Dung mấp máy, nàng biết, lúc trước nếu nàng thật tình, không phải y thì không lấy chồng, khi biết về chuyện Trần Vi thì có thể tìm y, đưa
ra yêu cầu với y. Tuy rằng chưa chắc y đã nghe theo nhưng nàng nên thử
một lần.
Nhiễm Mẫn nhìn nàng, thấy nàng cúi đầu, cơ bắp trên
gương mặt hơi giật giật, y còn nói thêm: “Nàng đã thất thân, ta cũng
không để tâm, thật sự có ý cưới nàng…… Nhưng nàng vẫn cự tuyệt, A Dung,
tâm của nàng cứng như sắt đá.”
Y nói tới đây, ngửa đầu nhìn bầu
trời, trên gương mặt tuấn mỹ mang theo nụ cười buồn bã: “Nghĩ tới kiếp
này Nhiễm Mẫn ta, xuất thân từ Hồ cẩu, nhận giặc làm cha, tuy đã giải
cứu vô số tộc nhân, nhưng chỉ luôn nhận được sự xem thường. Ta cũng cảm
thấy không sao cả …… Chỉ có nàng, vừa làm cho ta vui thích vô tận, cảm
thấy cuộc đời này không có gì phải nuối tiếc nữa, đảo mắt lại đối với ta như thế. A Dung, khi đó ta hận nàng, ta thật sự muốn giết nàng.”
Trần Dung cắn môi, càng cúi thấp đầu.
Yết hầu Nhiễm Mẫn chuyển động lên xu