u ngoạn, trải vải thô trên mặt đất, uống tràn hát vang đã yên tĩnh trở
lại. Cũng chỉ là yên tĩnh, đảo mắt mọi người liền dời tầm mắt đi.
Dũ Chí trong lúc vô ý thoáng nhìn, mắt không khỏi sáng ngời, hắn hướng tới thiếu niên áo trắng đang lẳng lặng uống rượu bên cạnh thấp giọng nói:
“Huynh xem ai tới?”
Thiếu niên áo trắng chậm rãi ngẩng đầu lên.
Chỉ liếc mắt một cái, hai mắt của chàng từ từ nheo lại.
Dần dần, chàng thẳng lưng, không hề chớp mắt nhìn xe ngựa càng ngày càng gần.
Một bên Dũ Chí nhìn bộ dạng này của chàng thì nở nụ cười. Nhưng lập tức, Dũ Chí thở dài một tiếng, ngửa đầu nhìn trời, rung đùi đắc ý nói: “Hoa phi hoa, vụ phi vụ, nửa đêm đến, bình minh đi, đến như mộng xuân ngắn ngủi, đi giống như mây bay vô mịch…… Không đúng không đúng, không phải nửa
đêm đến bình minh đi, là mỹ nhân như hoa mai, vào đông truyền hương,
triền miên một đêm, hương thơm quanh quẩn, dáng vẻ xinh đẹp tuyệt vời
nay còn đâu…… Ai ai ai, tiểu mỹ nhân bạc tình, tiểu mỹ nhân bạc tình
mà.”
Hắn rung đùi đắc ý ngâm xướng, nhưng càng nói, giọng càng
chậm lại, dựa theo lệ thường, người bên cạnh cũng sẽ không tùy ý để hắn
thao thao bất tuyệt. Tại sao hôm nay lại im lặng như thế?
Dũ Chí quay đầu lại.
Hắn vừa xoay qua thì thấy thiếu niên áo trắng đứng phắt dậy, đi nhanh về
phía trước. Nhìn chàng như vậy, dường như những lời trào phúng vừa rồi
của mình chàng một chữ cũng không nghe lọt?
Vương Hoằng chậm rãi đi về phía xe ngựa của Trần Dung.
Động tác của chàng nhẹ nhàng, tao nhã, vẻ mặt trầm tĩnh như nước.
Trần Dung chậm rãi vén lên rèm xe.
Nàng chuyển mắt, nhìn qua bờ sông, a, người vừa rồi ngồi đó đâu rồi?
Đúng lúc này, khóe mắt của nàng liếc qua, hóa ra người nọ đã đứng phía bên trái nàng, cách nàng chỉ mười bước!
Trần Dung quay đầu lại.
Thiếu niên áo trắng như tuyết đang chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng nhìn
nàng. Đôi mắt của chàng vẫn trong sáng cao xa, khuôn mặt của chàng vẫn
khiến người ta lóa mắt.
Có điều, ánh mắt chàng khóa chặt trên gương mặt nàng quá mức trầm tĩnh.
Bốn mắt nhìn nhau, Trần Dung cười rạng rỡ.
Cười tựa như xuân hoa nở rộ.
Lúm đồng tiền như hoa, Trần Dung ngồi ngay trong xe ngựa, hướng tới Vương
Hoằng thi lễ, nàng cúi mặt, nhẹ giọng nói: “Cố nhân mạnh khỏe không? A
Dung sẽ thoát ly khỏi hồng trần, sắp rời đi rồi, cố ý tiến đến gặp qua
lang quân, vì mọi chuyện dĩ vãng, nói một tiếng cảm tạ.”
Nàng cười ôn nhu, nói năng nhẹ nhàng.
Vương Hoằng chậm rãi đi về phía nàng.
Chàng đi rất chậm, bước chân vô cùng tao nhã, tựa như một con báo đang đi săn mồi, trong tao nhã lại lộ ra sự sắc bén.
Trong nháy mắt, chàng đã đi tới bên ngoài xe ngựa của Trần Dung.
Chàng cách nàng chỉ có một bước thì dừng lại.
Hai tròng mắt lẳng lặng nhìn nàng chăm chú, chậm rãi, Vương Hoằng cười nhẹ.
Nụ cười này hết sức khác biệt, Trần Dung không khỏi kinh ngạc nhìn về phía chàng.
Thiếu niên áo trắng như tuyết, ôn nhu mỉm cười nhìn nàng, chậm rãi, chàng
vươn ngón tay thon dài, không chút để ý nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đặt
trên cửa xe.
Chàng nhìn bàn tay mềm mại trắng nõn kia lại ngẩng
đầu lên, đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ động lòng người, lại nhìn
đạo bào không thể che giấu bộ ngực cao ngất của nàng.
Chậm rãi, miệng chàng bất giác cong lên.
Gần như là đột nhiên, chàng ngẩng cao khuôn mặt tuấn tú, không hề chớp mắt
nhìn chằm chằm Trần Dung, đồng thời nói: “A Dung là người xa rời hồng
trần, đã có danh hào chưa? Gọi là Trần Vận Tử được không?”
Tuy chàng hỏi Trần Dung, nhưng giọng không nhỏ, vẻ mặt tươi cười nhìn chằm chằm Trần Dung, cũng có chút lạnh lẽo.
Trần Dung chớp mắt, khi vẫn còn chưa rõ, vài thiếu niên đã cười nói: “Trần
Vận Tử ư? Nếu đã xuất gia, cần gì mang họ Trần? Ta thấy họ Hoằng cũng
rất tốt mà.”
Lời này vừa thốt ra, Vương Hoằng lại tươi cười.
Chàng cười hết sức tươi tắn, hàm răng trắng tinh chói lọi khiến cho Trần Dung không tự chủ được tránh né ánh mắt của chàng.
Đảo mắt,
tươi cười của Vương Hoằng thu lại, vẻ mặt cũng quay trở về sự ôn nhu tự
tại quen thuộc, chàng chậm rãi cười nói: “Hoằng Vận Tử? Danh hào này
cũng khá được. A Kỳ, ngươi trình nó lên bệ hạ đi. Bệ hạ có chút hồ đồ,
ngươi nhớ rõ phải nhiều lời một chút.” Một sĩ tử còn trẻ tuổi đứng lên, chắp tay đáp: “Vâng.” Hắn xoay người rời đi.
Trần Dung vội vàng ngẩng đầu, kêu lên: “Chậm đã.”
Tiếng kêu của nàng trong trẻo, nhưng dù là A Kỳ hay là người chung quanh đều tự động xem nhẹ nó.
Không làm sao hơn, Trần Dung chỉ có thể chuyển sang nhìn Vương Hoằng.
Nàng đối diện là khuôn mặt tuấn tú mỉm cười của Vương Hoằng, chàng mỉm cười, ôn nhu nhìn nàng, rồi chàng nhẹ nhàng vươn tay, khẽ khàng lướt qua cằm
nàng một cái, trong câu nói mang theo thở dài: “Hài tử ngốc, đây là Kiến Khang mà.”
Nói tới đây, cũng không chờ Trần Dung mở miệng, chàng vung tay áo dài, xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng áo trắng nhanh nhẹn của Vương Hoằng, gần như là đột nhiên, Trần Dung cười bình thản.
Nàng chậm rãi bước xuống xe ngựa, quần áo đạo bào vàng nhạt lại có vẻ quyến
rũ phong lưu, khiến chúng thiếu niên đồng thời chú ý.
Trong mọ
