người.
Y nói tiếp: “Nếu lúc ấy bản vương không xông lên kéo Hoàng thượng,
người nào còn mạng để trở về? Chỉ là khi đó tình thế cấp bách, bản vương cũng không kịp phân tích rốt cuộc đâu là kẻ khả nghi trong những người
có mặt tại đó, nên không dám nói chuyện Hoàng thượng bị thương, chỉ nói
nhát đao của thích khách chém lên cánh tay bản vương. Huống chi tình
hình khi ấy hỗn loạn, nhát đao đó chém lên lưng Hoàng thượng, bản vương
chắn cho người, không ai phát hiện ra.”
Cho nên cuối cùng việc này trở thành y bị thương vì cứu Thái hậu?”
Ha, ta lại hồ đồ rồi, dẫu y thực sự bị thường vì cứu Thái hậu, sao có thể rửa sạch được hiềm nghi của y? Nói cho cùng, giết Hoàng thượng và
cứu Thái hậu hoàn toàn không có điểm nào xung đột. Bởi người y cứu chính là Hạ Hầu Tử Khâm, thế nên y mới nhận được lệnh điều tra triệt để
chuyện thích khách ở Nam Sơn.
Mà chuyện Hạ Hầu Tử Khâm bị thương, ngay lúc đó cũng không thể nói
ra, sau này cũng không thể nói. Chung quy sinh nhật Hạ Hầu Tử Khâm xuất
hiện thích khách đã khiến hắn mất mặt lắm rồi, chuyện này nhất định phải chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không có. Muốn điều tra cũng
phải âm thầm điều tra từ từ.
Tấn Vương nhìn ta rồi lại nói: “Việc này trong cung ngoài một mình y
thì cũng chỉ có vài cung nhân bên cạnh Hoàng thượng ở Thiên Dận cung
biết. bản vương tưởng hôm qua nương nương hồi cung đã đi gặp Hoàng
thượng, người chắc sẽ không giấu nương nương.”
Hai tay ta không kiềm chế được trở nên run rẩy, chẳng trách tối qua,
lúc hắn tức giận tới nỗi làm rớt kiệu, Lý công công luống cuống chạy lên hỏi hắn có chuyện gì không. Còn cả câu nói đó của hắn, tới Dao Hoa
cung. Ha, trong cung đã không ai biết, vì sao hắn còn có thể tới đó qua
đêm? Chẳng qua hắn cố ý nói cho ta nghe!
Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo, hắn vĩnh viễn như thế! Thế nhưng ta lại nói với hắn, chúc mừng hắn đã bảo vệ Dao phi chu toàn. Chỉ là khi ấy ta
nhìn thấy hắn ôm Dao phi, trong lòng ta tức giận, nhất thời bực quá nói
bừa. Ta nào biết hắn sẽ cảm thấy thất vọng như thế nào.Nhớ tới câu hắn
nói lúc ta rời đi: “Lẽ nào trẫm đối xử với nàng chưa đủ tốt?”
Trong lòng vô cùng đau đớn, ta không kìm được, nước mắt lã chã rơi.
Ta đâu biết khi hắn nói câu đó, trong lòng buồn bã đến nhường nào.
Tốt… đủ tốt!
Ta thực sự ngốc nghếch mà! Trước đây hắn tức giận, ta lại có thể cười đùa mà dính chặt hắn, vì sao lần này ta không thể nhường hắn một chút?
Ta vì Hàn Vương, hắn vì Dao phi ư?
Cho nên hắn mới nói, ta hồi cung liền đi thăm người này người kia, vì sao không đi thăm hắn?
Ta nghiến chặt răng, hét lớn: “Tường Hòa, Tường Thụy!”
Một lúc sau liền thấy hai thái giám chạy tới.
Ta dặn dò: “Đi nghe ngóng cho bản cung, tối qua Hoàng thượng ngủ ở đau?”
Tường Hòa và Tường Thụy nhìn nhau, vội gật đầu rồi lui xuống.
Tấn Vương nhìn bóng dáng hai thái giám vừa rời đi, khẽ cười một tiếng rồi nói: “Nương nương, bản vương cảm thấy người quá thông minh. Không,
có lẽ nương nương và Hoàng thượng, hai người đều giống nhau, cho nên mới có thể…”
Mới có thể thế nào, đột nhiên y không nói nữa.
Ta chỉ cảm thấy cơ thể mềm nhũn, phải dựa vào cột hành lang bên cạnh mới đứng vững, ngơ ngẩn nhìn hoa cỏ trong sân.
Y vẫn chưa đi, im lặng một lát lại nói chữa: “Nếu không vì vậy, Hoàng thượng sẽ không hồi cung trước. Bản vương lo lắng nếu để người khác
biết Hoàng thượng bị thương, thích khách lại đến nữa thì e rằng sự việc
lại càng thêm tồi tệ, cho nên mới ép người hồi cung.”
Ta trấn tĩnh lại rồi mới lên tiếng: “Vì sao vương gia nói với bản cung nhiều như thế?”
Y dừng giây lát, cuối cùng trả lời: “Bởi Dao phi đã đến.”
Ta sững sờ, ngoảnh lại nhìn y nhưng y chỉ khẽ cười: “Hôm đó nương
nương khuyên bản vương thế nào, tin rằng trong lòng nương nương hiểu rõ. Nương nương nói bất luận là nam nhân hay nữ nhân đều sẽ đau lòng. Bản
vương bây giờ có Vãn Lương, còn nương nương, nương nương nên biết trong
lòng Hoàng thượng có nương nương.”
Ta ngẩn người, y lại nói: “Bản vương lo lắng Dao phi đến còn có tâm ý khác. Từ đầu đến cuối là Hoàng thượng mắc nợ nàng ta. Lúc này, nếu
nương nương không ở bên Hoàng thượng, người mới đau khổ nhất. Điều mẫu
hậu lo lắng chẳng phải cũng là như vậy ư?”
Ta im lặng, ý của y, ý của Thái hậu, ta đâu phải không hiểu chứ? Dao
phi, ta không động vào nàng ta, nhưng phải gặp nàng ta lần nữa.
Ta đang suy nghĩ thì thấy Tường Hòa bước lên, nói: “Nương nương, tối
qua Hoàng thượng đến Dao Hoa cung trước, sau đó một mình trở về Thiên
Dận cung ngủ ạ!”
Quả nhiên là như vậy. Ha, kiêu ngạo như hắn, đã nói là tới Dao Hoa
cung thì chắc chắn phải đi. Nghĩ thế, ta bất giác muốn cười, đúng vậy,
không đi mới không giống hắn.
Tấn Vương lúc này mới đứng thẳng người, nói: “Nương nương nghe rõ rồi chứ? Bản vương trở về đây!” Nói xong, y nhìn ta một lần nữa rồi xoay
người rời đi.
Chạng vạng, Vãn Lương cũng trở về. Còn ta, từ lúc Tấn Vương rời đi liền về phòng ngồi một mình.
Nhớ khi ấy, Hạ Hầu Tử Khâm bị ốm, ốm tới nỗi gióng trống khua chiêng, tất cả mọi người đều đi thăm, một mình ta không đi. Đêm khuya hắn đến,
