át hiện Quách Khuynh Quỳ đang ngồi ở
một góc, trong tay là một chén rượu, trên mặt tỏ ra cực kỳ cứng cỏi.
Ánh mắt
họ chạm nhau trong không trung cũng đủ khiến mấy cái bàn trống giữa họ phải
rung lên rồi.
Thoắt
cái, không khí tựa hồ biến thành một thứ dịch đặc, đặc tới nỗi mỗi người đều có
thể nghe thấy tiếng hít thở của bản thân mình.
Tô
Phong Nghi quay sang Đường Hành, nhận thấy da cổ hắn căng ra, ngón tay bất giác
đưa về phía cán đao sau lưng.
Thậm
chí nàng còn có thể nghe thấy các đốt ngón tay hắn siết cán đao kêu “lách
cách”.
Tới tận
bây giờ nàng mới chợt nghĩ tới Thẩm Khinh Thiền họ Thẩm, thì ra nàng ấy là
người của Thẩm gia!
Cả buổi
chiều, hai cô gái hi hi ha ha, trò chuyện với nhau lâu như thế, thủ thỉ cho
nhau cả đống bí mật khuê phòng, thứ duy nhất không nói tới chính là gia thế của
nhau. Tuy Tô Phong Nghi biết khá nhiều chuyện trên giang hồ, nhưng xét cho cùng
đó chỉ là một loại hiếu kỳ, không dẫn tới chút hứng thú tìm hiểu nào. Nàng hài
lòng với việc biết một ít chuyện cũ, không quan tâm lắm tới tình tiết.
Nếu như
Thẩm Khinh Thiền đã là người của Thẩm gia, vậy thì bây giờ sẽ là thời cơ tốt
nhất để giết Quách Khuynh Quỳ.
Kế đó,
cửa phòng trên bất chợt “cọt kẹt” mở ra, Tử Hân chẫm rãi bước vào phòng, nhìn
thấy tình hình dưới lầu, hơi sững rồi lại tiếp tục đi xuống.
Tô
Phong Nghi nghe ra bước chân của nàng cực kỳ trầm trọng và cũng không thiếu
phần cảnh giác. Chỉ có những lúc tâm sự trùng trùng chàng mới bước đi mạnh như
thế.
Theo
bậc thang đi xuống, nàng thấy chàng sắp đi vào sảnh ăn thì bỗng dừng phắt lại,
quay đầu sang trao đổi một ánh mắt chớp nhoáng với Đường Hành.
Hai
người lập tức như hai quân cờ di động tới vị trí của mình.
Chỉ cần
Thẩm Khinh Thiền động thủ, bọn họ sẽ nhanh chóng xông tới đánh ngã nàng.
Đột
nhiên có tiếng cười nhẹ, Thẩm Khinh Thiền nói: “Quách Khuynh Quỳ, thì ra ngươi
cũng có trợ thủ”.
Lời
chưa dứt, Tô Phong Nghi bỗng nhảy tới, chân giẫm loạn trên sàn nhà, vừa giẫm
vừa kêu: “Giẫm chết ngươi! Giẫm chết ngươi! Ta giẫm chết ngươi! Xem ngươi còn
trốn đi đằng nào!”.
Bốn
người quay sang nhìn nàng kỳ dị.
“Sao
thế?”, Thẩm Khinh Thiền hỏi.
“Trên
sàn có một con gián”, không biết vì sao sắc mặt của Tô Phong Nghi tái đi: “Tử
Hân huynh chớ có qua đây”.
Ba
người kia lại ngước mắt quay sang nhìn Tử Hân.
Tử Hân
chớp chớp mắt, mặt không biến sắc: “Chư vị nhìn ta làm gì? Lẽ nào ta lại sợ một
con gián nhỏ?”.
Quách
Khuynh Quỳ và Đường Hành nói: “Trước đây ngươi luôn sợ”.
Sắc mặt
Tử Hân nóng lên: “Mười mấy năm rồi, con người ai cũng phải lớn lên”.
Quách
Khuynh Quỳ thở phào một tiếng: “Nói thế tức là xem như hiện giờ ngươi không còn
sợ nữa rồi!”.
Tử Hân
lùi về sau một bước, tay rụt vào ống tay áo: “Ta vẫn sợ”.
Sau đó
hai người cùng nhìn về phía Đường Hành.
Đường
Hành thở dài một tiếng: “Mười mấy năm qua rồi, lẽ nào cái kẻ phải quét dọn thi
thể ấy vẫn là ta?”.
“Đương
nhiên.”
Hắn ủ
rũ đi tới cạnh Tô Phong Nghi, nói: “Tô cô nương, làm phiền tránh ra một chút”.
Tô
Phong Nghi lắc đầu, cắn chặt môi, khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi: “Tôi không dám cử
động”.
Đường
Hành ngẩn người: “Tại sao?”.
“Tôi
sợ.”
“Cô
cũng sợ gián?”
Tô
Phong Nghi lắc đầu, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.
“Cô chỉ
cần chích chân, lùi lại một bước là tôi có thể lấy con gián đó”, Đường Hành nhẹ
giọng khuyên nhủ.
“Tôi
không sợ gián, tôi... tôi sợ rết”, giọng nàng run rẩy cực độ: “Vừa rồi tôi giẫm
lên con gián, lúc giẫm mới phát hiện, cạnh con gián còn có một con rết dài ba
tấc, toàn thân đỏ rực, chắc chắn... chắc chắn là cực độc”.
Tử Hân
nghe thế bèn chạy tới, đưa trượng hơi vén váy nàng lên, cúi đầu xuống nhìn:
“Rết? Rết ở đâu? Sao ta không nhìn thấy?”.
Tô
Phong Nghi kêu ré lên: “Sao huynh lại động vào váy muội? Vừa rồi nó vẫn còn
ngoan ngoãn nằm dưới đất, bây giờ không thấy nữa rồi!”, nói rồi nàng túm lấy
váy, lùi sang bên một bước.
Quả
nhiên dưới đất chỉ còn một con gián bị giẫm cho tan nát, còn con rết nọ không
cánh mà bay.
Nàng sợ
hãi nhìn Tử Hân, thấy đôi mắt chàng nhìn chằm chằm vào con gián, mặt mày tái
xanh, hơi thở đứt quãng, tay cầm trượng run rẩy. Quách Khuynh Quỳ nhanh tay
nhanh mắt kéo chàng ra, tránh xa qua một phía.
Tuy kịp
thời uống thuốc, môi Tử Hân vẫn tái nhợt đáng sợ.
Thẩm
Khinh Thiền kéo Tô Phong Nghi, nói: “Đi theo tỷ”.
“Đi cái
gì mà đi! Con rết đang trốn trong váy của muội!”
“Loài
vật này thích tĩnh sợ động, muội càng chạy, nó càng sợ không dám thò đầu ra.”
“Thật
sao”, Tô Phong Nghi bán tín bán nghi, theo Thẩm Khinh Thiền chạy ra ngoài cửa,
vòng qua sơn đạo, xuyên qua rừng cây, tới bên một hồ nước.
“Giờ
trời tối rồi, bốn phía không có ai, cởi y phục ra, nhảy xuống hồ!”
“Tỷ...
tỷ điên rồi! Nhỡ ra có người thì làm thế nào?”, Tô Phong Nghi nhìn đông ngó
tây, nhỏ giọng nói.
“Đường
Hành theo phía sau, hắn sẽ giúp chúng ta trông chừng.”
“Đường
Hành? Đường Hành chính là nam nhân!”
“Được
rồi! Bệnh của hắn ai mà chẳng biết, coi hắn là nữ nhân cũng chẳng có gì là
không được”, Thẩm Khinh Thiền vừa cười vừa
