không dậy nổi rồi!”, giọng bên trong vọng ra rõ rang đang nghẹn ngào.
Chàng
không biết làm sao, đành đẩy cửa đi vào, tới bên giường, phát hiện cô bé cuộn
chặt mình trong chăn nằm bất động trên giường, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt sưng
như hai quả hạch đào. Trong lòng có chút kinh ngạc, chàng hỏi: “Sao thế? Trong
người không được khỏe à?”.
Cô bé
khóc thút thít không dứt: “Ngươi… ngươi chớ có chạm vào ta! Ta muốn chết đây!”,
nói rồi trùm chăn qua đầu, khóc hu hu.
Chàng
giật mình, tiếp tục hỏi: “Hôm qua hãy còn tốt, sao hôm nay lại đòi chết chứ?”.
“Ta
muốn mẹ!”
“Mẹ cô
ở đâu? Ta đi tìm bà ấy tới.”
“Mẹ ta
chết lâu rồi!”, cô bé khóc càng thương tâm hơn.
“Cha cô
đâu? Cô là người trấn này phải không?”
“Cha ta
không thích ta, muốn gả ta cho một tên nam nhân thối tha. Ta trốn khỏi nhà ra
đây, chuẩn bị đi tìm dì ta”, có lẽ là trong chăn quá bí, cô bé lại thò đầu ra
ngoài, mắt đẫm lệ nhìn Tử Hân.
Chàng
không tiện hỏi nhiều, bèn xách một cái ghế tới bên giường: “Đưa tay qua đây, ta
xem mạch cho cô… Cô còn có sức khóc, hiển nhiên là chẳng chết ngay được”.
“Nhưng…
nhưng ta cứ mãi chảy máu không ngừng”, cô bé thò nửa cánh tay thanh mảnh ra
khỏi chăn.
Chàng
bắt mạch cho cô bé rồi thu tay lại, nói: “Không phải sợ, không việc gì đâu”.
“Cái gì
mà không việc gì? Bụng ta đau chết đi được.”
“Cô có
tỷ tỷ không?”
“Không
có người nào thân thiết cả.”
“Đây
là… con gái… ừm… thiên quý[1'>…”, Tử
Hân cẩn thẩn dè dặt lựa chọn ngôn từ.
[1'>
Chỉ kinh nguyệt của phụ nữ.
“Cái gì
là thiên quý? Là quỷ trên trời à?”
“Không
phải…”
“Rốt
cuộc thì là cái gì?”
“Ừm… cô
biết chữ, chắc đã từng nghe qua Bệnh của Trình Cơ[2'> chứ?”,
Tử Hân đổi sang diễn tả bằng kiểu khác.
[2'>Sách
Sử Ký – Ngũ Tông thế gia có chép: “Cảnh Đế triệu Trình Cơ, Trình Cơ có chỗ phải
kị tránh, không muốn vào”. Sau người ta gọi tránh kỳ kinh nguyệt của phụ nữ
là Bệnh của Trình Cơ (Trình Cơ chi tật).
“Chưa
hề”, cô bé nghi hoặc lắc đầu: “Trình Cơ là ai?”.
Chàng
cúi đầu khổ sở suy nghĩ, dốc hết đầu óc tìm cách giải thích cho ổn thỏa: “Là
như thế này, về sao mỗi tháng cô… đều sẽ như thế… cô phải quen dần đi”.
“Sao
cơ? Ai cũng như thế à? Ngươi cũng thế sao?”, cô bé kinh ngạc hỏi.
“Không,
không…”, đầu Tử Hân đã to như cái đấu: “Chỉ có nữ nhân mới như thế. Nếu cô đã
vậy… thế thì chứng tỏ… cô đã thành một nữ nhân…”.
Bình
sinh chưa từng gặp chuyện thế này, chàng càng nói càng lắp bắp.
“Ý
ngươi là, trước đây ta là kẻ bất nam bất nữ?”
“Không,
không, không!”, chàng xua tay lia lịa.
“Hiểu
rồi, ngươi muốn nói, ta sẽ không chết.”
“Đúng
rồi, đúng rồi!”, Tử Hân vội gật đầu.
“Có
điều, cứ thế này, máu của ta liệu có chảy hết không?”, cô bé thấy mũi cay cay,
nước mắt lại trào ra.
“Không…
không đâu… chẳng bao lâu nữa sẽ dần dần… ngừng… ngừng lại thôi.”
“Chiều
nay có thể ngừng không? Ta còn muốn mau mau lên đường.”
“… E
rằng không nhanh như thế được.”
“Vậy
rốt cuộc phải đợi mấy ngày?”
“Bụng
cô rất đau phải không?”
“Ừm.”
“Khoảng
sáu, bảy ngày, có thể còn lâu hơn.”
“Ngươi
có thể nghĩ cách giúp ta không?”
“Ta có
thể kê cho cô một đơn thuốc…”
Đôi
lông mày của cô bé nhướng lên, mừng rỡ nói: “Ngươi có thể kê thuốc cho máu
ngừng chảy?”.
“… Việc
này chỉ sợ không thể… ta chỉ có thể kê chút thuốc giảm đau.”
Cô bé
nhìn chàng hồi lâu, hé miệng cười, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi… làm bẩn giường của
huynh rồi…”.
“Không
sao cả.”
“Tên
huynh đúng là Diêu Nhân? Cắn người[3'>?”, cô bé nhíu mày nhìn chàng.
Tên của chàng có trên bảng hiệu treo ngoài cửa.
[3'>
Trong tiếng Trung “cắn người” và “Diêu Nhân” có âm đọc gần giống nhau.
“Ừm.”
“Tên
muội là Tô Phong Nghi”, cô bé cắn môi, hàng lông mi dài cụp xuống, thanh điệu
không biết vì sao bỗng trở nên rất văn nhã.
“À.”
Sau đó,
cô bé nhoài người trên giường nói: “Muội đói rồi”.
Tử Hân
tới nhà bếp làm mấy món ăn, Tô Phong Nghi cuộn mình trong chăn ngồi cạnh bàn,
ăn như rồng như hổ. Ăn xong cơm lại uống thêm một tô thuốc. Tử Hân buồn bực
thay một tấm trải giường mới rồi nói: “Cô ngủ tiếp đi cho khỏe”.
Cô bé
chậm chạp bò lên giường, chui vào trong chăn, mở cặp mắt to tròn lén nhìn trộm
Tử Hân.
Tử Hân
nói: “Thay y phục bẩn ra đây đi”.
Một đám
mây hồng hiện lên đôi má, cô bé loạt soạt một lúc rồi ngồi dậy, ôm chăn nói:
“Không cần đâu, không cần đâu… để tự muội giặt. Cám ơn”.
“Biến
thành khách khí như vậy từ lúc nào thế?”, Tử Hân nói: “Y phục bị ướt không thể
cứ mặc mãi trên người”.
Cô bé
lại chui vào chăn, ném y phục ra ngoài.
“Cảm ơn
huynh, món ăn huynh làm… món ăn huynh làm quả thật… quả thật rất ngon”, cô bé
nhìn vào mắt Tử Hân, thành thật cảm ơn một tiếng.
Tử Hân
nghiêm mặt, không đáp lời, rầu rĩ xách đồ đi giặt giũ hơn một canh giờ rồi phơi
tại sân sau.
Hai
ngày tiếp theo, cô bé Tô Phong Nghi kia trở nên cực kỳ an phận. Bởi vì bụng cô
bé đau ghê gớm nên không thể không ngoan ngoãn nằm trên giường, uống thuốc hằng
ngày. Đến tối, Tô Phong Nghi lại nói mình sợ, không ngủ được. Tử Hân đành phải
ngủ trên bàn ngoài