. Tô Phong Nghi thò đầu
ra xem, thấy Vương Lộc Xuyên đã đứng thẳng tắp ngăn giữa mình và Tử Hân, mặt
cười sáng láng.
“Khụ,
khụ, Lộc Xuyên, hoa này… muội không thể nhận”, Tô Phong Nghi len lén nhìn trộm
Tử Hân một cái, nhỏ giọng nói.
“Tại
sao? Đây chỉ là một đóa hoa thôi mà.”
“Ừm… Đa
tạ… Chỉ là… muội không có bình hoa.”
“Trên
tay muội là cái gì?”, nói xong, bèn cắm đóa xuân cúc vào hũ đồng. Hũ đồng quá
to, đóa xuân cúc lọt thỏm vào trong.
“Vị này
là Diêu Tử Hân”, Tô Phong Nghi chỉ vào Tử Hân: “Huynh ấy là…”.
“Bọn ta
vừa quen nhau rồi”, Vương Lộc Xuyên trầm giọng nói.
…
Sau
lưng tiểu miếu cỏ dại mọc rậm rạp.
Chỗ
vách núi cách đó không xa, một thác nước từ trên cao đổ xuống, bọt tung như
tuyết. Hơi nước len giữa ngọn cây, tưới ẩm lên hoa núi đang nở rộ bên đường.
Trong khoảng mây núi biêng biếc, một dái cầu vồng như ẩn như hiện.
Vượt
quá đám cỏ cao quá nửa thân người, bọn họ tìm tới được cây linh sam nọ. Tô
Phong Nghi hít sâu một hơi nhìn cảnh vật xung quanh, lại đưa chân đá đi cây bụi
dưới đất, nói: “Nơi này không tệ”.
Đường
Hành một mực im lặng nhìn nàng, không nói năng gì.
“Không
phải huynh định lâm trận thoái lui đấy chứ?” Tô Phong Nghi quay người lại, nhìn
thẳng vào mắt hắn nói.
Đường
Hành cười thần bí: “Có phải muội có chút muốn ta lâm trận rút lui không? Nếu là
như thế ta lúc nào cũng sẵn sàng quay lại”.
“Hôm
nay nhất định phải làm xong chuyện này!”, tựa như muốn làm cho quyết tâm của
bản thân thêm vững chắc, Tô Phong Nghi nói.
“Muội
không cần to tiếng thế”, Đường Hành nói rồi rút A Thanh trong người ra, đặt lên
môi lầm rầm cầu khấn. Có lẽ là một bài khấn dài trong lòng hắn, đôi mắt khép
hờ, rì rầm tự nói, trên mặt tỏ vẻ rất nghiêm túc.
Qua một
lúc, thấy bài khấn của hắn mãi chưa kết thúc, Tô Phong Nghi rút trong sọt thuốc
ra một bình rượu, nghển cổ tu một ngụm lớn, lấy tay áo chùi mép rồi hỏi: “Huynh
muốn uống rượu không?”.
Đường
Hành nói: “Không uống, đa tạ”.
Hắn chú
ý thấy tay nàng một mực run rẩy, sau khi uống rượu, không những không ngừng run
mà ngược lại còn run mạnh hơn.
“Muội
cần uống thêm ngụm nữa”, nàng mở nắp bình, lại nốc thêm một ngụm to rồi mới đặt
bình rượu trở lại sọt. Sau đó, nàng tháo trâm cài đầu, quay mặt về phía cây
linh sam rồi ngồi xuồng. Ánh dương xuyên qua rừng cây rậm rạp đều đặn rải
xuống, trên thân cây là cái bóng mơ hồ của nàng. Nàng không dám nhìn hắn nhưng
vẫn dứt khoát cởi bỏ y phục.
Rất
nhanh sau đó, Đường Hành nhìn thấy tấm lưng trắng trơn mịn của nàng. Nàng gầy
hơn so với nhìn bên ngoài, xương sống lưng rõ ràng như thân rắn. Hai tay nàng
ôm chặt lấy ngực, sợ sệt nhìn hắn một cái, nhỏ tiếng nói: “Huynh… qua đây”.
Đường
Hành bước tới, ngồi bên cạnh nàng, cởi găng, khoác tay lên đôi vai buông tóc
đang run rẩy của nàng: “Hình như muội rất căng thẳng?”.
Tô
Phong Nghi gượng cười nói: “Muội không căng thẳng. Ở đây tuy không có ai nhưng
chúng ta vẫn nên bắt đầu sớm một chút thì tốt hơn”.
Đường
Hành nhẹ giọng hỏi: “Kể cho ta đi, rốt cuộc đã có chuyện gì, muội nhất định
phải làm thế này sao?”.
“Sao
huynh phải hỏi nhiều thế?”
“Nếu Tử
Hân biết nhất định sẽ không tha thứ cho ta.”
“Tử
Hân? Tử Hân sẽ không thèm để ý những chuyện này đâu”, nàng nhẹ nhàng đáp: “Bất
kể muội đắc tội huynh ấy thế nào, huynh ấy đều không để bụng. Có lúc muội còn
hy vọng huynh ấy có thể bận tâm một chút nữa”.
Đường
Hành nói: “Cho dù vậy, muội cũng không tội gì phải dùng cách này chọc giận
huynh ấy”.
Tô
Phong Nghi nói: “Muội không hề muốn chọc giận huynh ấy”,
Đường
Hành nói: “Nhưng mà, muội không cảm thấy làm thế này rất hoang đường sao?”.
“Huynh
đã nhận lời với muội rồi.”
“Ta
muốn khuyên muội một lần chót…”
“Không
cần đâu, muội quyết tâm rồi.”
“Vậy ta
cởi y phục đây”, Đường Hành nói.
“Cởi
đi.”
Hắn cởi
bộ y phục, lộ ra thân thể cao lớn, chưa tới gần, Tô Phong Nghi đã cảm thấy hơi
thở nóng bỏng từ thân thể hắn phả tới.
“Đừng
có ôm chặt lấy cái cây ấy như thế có được không?”, thấy Tô Phong Nghi toàn thân
run bần bật, Đường Hành bật cười.
“Xin
lỗi, muội biết huynh không thích thế này, nhưng muội không phải muốn ép huynh”,
Tô Phong Nghi thì thầm: “Bắt huynh mất trinh, muội cảm thấy rất áy náy”.
“Không
cần khách khí. Ta sẽ hết lòng phục vụ muội. Tiếp đến muội muốn bắt đầu thế
nào?… Mọi thứ đều làm theo lời muội đấy.”
Tô
Phong Nghi hoang mang gật đầu tỏ ra đồng ý nhưng lại giống như chẳng nghe thấy
lời Đường Hành, hai tay vẫn ôm chặt gối, ngồi im phăng phắc bên gốc cây, tâm sự
trùng trùng nhìn về phương xa.
Đường
Hành cũng không làm gì cả, vừa mới cởi đai lưng bỗng nghe thấy có tiếng kêu. Tô
Phong Nghi bỗng ôm mặt, thấp giọng thút thít.
“Sao
thế?”, hắn hỏi.
Nàng
không nói gì, thân thể không ngừng run rẩy, sau đó thì ngồi dán chặt vào thân
cây, cứ như một con ốc sên vậy.
“Sợ rồi
à?”
Tô
Phong Nghi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Đường
Hành ngồi sát bên cạnh, dịu dàng hỏi: “Muội có biết không, vì chuyện hôm nay ta
đã nghĩ cả đêm qua”.
Tô
Phong Nghi vẫn không ngừng khóc.
“Muội
không hiểu Tử Hân”,