XtGem Forum catalog
Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326633

Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.

i bởi vì mình, hắn sẽ không quá lo lắng, bởi vì chỉ cần không phải vấn đề của hắn, hắn tuyệt đối có thể giải quyết.

Vương Hiểu Thư đại khái là "gắng sức" trên tinh thần quá mạnh, cho nên cứ suy nghĩ rồi ngủ quên mất, cô nghiêng đầu về phía cửa sổ xe bên kia, cái trán thường đụng vào kính xe, khiến Z đang chuyên chú lái xe không thể tập trung được, hắn bất đắc dĩ buông máy hướng dẫn, ôm cô vào trong lòng, một tay cầm tay lái một tay đặt máy hướng dẫn trên xe, khởi động chế độ tự lái.

Hắn không dám dùng trước mặt cô, sợ có ngày nào đó cô muốn chạy trốn, vậy thì sẽ làm cô trốn càng thuận lợi hơn.

Hắn có thể dễ dàng tìm được một kẻ mù đường muốn chạy trốn, nhưng nếu cô biết chức năng này, ha ha, khó khăn sẽ gia tăng, hơn nữa trái tim không kiên định của cô sẽ càng rục rịch hơn, cho nên. . . Tuyệt đối không thể tiết lộ.

Z vừa ôm cô vừa lái xe dẫn đường, lúc chạng vạng tối đúng giờ đến thành phố cách căn cứ Nguyên Tử không đến 100km. Hắn dừng xe lại, tắt đi chế độ lái tự động, động tác nhỏ làm Vương Hiểu Thư tỉnh lại.

"Ầm ĩ đến em sao?" Z vừa đánh máy hướng dẫn vừa nhìn cô.

Vương Hiểu Thư vẫn tựa vào lòng hắn không nhúc nhích, rầu rĩ đưa mắt quan sát hắn, hắn không gấp gáp chút nào, để cô dựa vào trong lòng mình, dường như còn cảm thấy thích thú.

"Mắt anh thâm quầng thật nghiêm trọng, hôm nay nghỉ ngơi một chút đi." Sau một lúc lâu, Vương Hiểu Thư chỉ nghẹn ra một câu như vậy, sau đó đứng lên, mở cửa xuống xe.

Z bất ngờ nhìn bóng lưng của cô, mày nhíu lại suy tư một phen, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời, biến hóa một cách kì diệu.

Vương Hiểu Thư xuống xe liền thấy đám người Y Ninh chậm rãi tiến tới, Yusuke Miyazaki đi trước bọn họ, mỉm cười gật đầu nhìn cô: "Vương tiểu thư."

"Miyazaki tiên sinh có thể gọi tôi là Vương Hiểu Thư." Vương Hiểu Thư dụi dụi vành mắt, lười biếng ngáp một cái.

Y Ninh nhìn bộ dáng vừa tỉnh ngủ của cô, nhớ tới mình ngồi ở trong xe tải tâm tình phiền chán vì bị Âu Dương dây dưa không ngừng, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, cảm thấy không thoải mái, sự ghen tị khó nói thành lời chiếm lĩnh đầu óc của ả, ả vuốt tóc bên tai, dùng diện mạo tốt nhất để đối mặt với Z đang đi tới, hiển nhiên là còn chưa buông tha cho hắn.

Z ngay cả một cái liếc mắt cũng không thưởng cho ả, nói thẳng: "Nơi này cách căn cứ Nguyên Tử 97.84 km, đi với tốc độ 100km/h thì không đến một giờ sẽ đến nơi, chúng ta nghỉ ngơi trước, sáng mai lại đi. Mọi người tự tiện, tôi và Hiểu Thư đi trước." Hắn nói xong liền kéo Vương Hiểu Thư đi, không hề lo lắng bọn họ sẽ cự tuyệt, hoặc là, bọn họ cự tuyệt hắn cũng không để ý?

Vương Hiểu Thư bị hắn kéo vào một ngõ nhỏ, đi đến một căn nhà nhỏ hai tầng cũ kỹ. Trong nhà tối đen, có vẻ âm trầm dưới sắc trời u ám, trong sân nhà có một cây đào khô héo, bên cạnh thân cây là một chiếc đu dây, xích đu nhẹ nhàng đung đưa trong gió, thấy thế nào cũng cảm giác thật quỷ quái.

"Đừng nói rằng đêm nay chúng ta sẽ ngủ ở đây. . ." Vương Hiểu Thư cầu xin nhìn Z.

Z không thương tiếc nói: "Đêm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây."

"Không thể nào?" Vương Hiểu Thư đau khổ nói, "Trông thật âm u."

"Nơi nhìn có vẻ rất nguy hiểm thường là nơi an toàn nhất, cũng giống như con người, người ăn nói cay nghiệt cũng không vô tình như bọn họ biểu hiện, ngược lại người thực sự tâm lãnh tình bạc thì đều khoác áo từ bi, miệng nam mô, bụng dao găm."

Vương Hiểu Thư há mồm, nhìn bóng lưng cao gầy của hắn mà không nói được lời nào, đành phải theo hắn vào căn nhà tối đen như mực.

Bên trong căn nhà không khủng bố như bề ngoài, chỉ là quá tối, nhất thời cô cũng không thấy rõ, đi chưa được mấy bước liền va vào một người quen thuộc, cô trực tiếp ôm eo hắn từ phía sau, eo nhỏ và bả vai dày rộng làm hắn có vẻ vô cùng đáng tin, hai tay cô đặt trước bụng hắn, có thể cảm giác được cơ bụng.

Z ngẩn ra, cả người cứng ngắc rồi nhanh chóng buông lỏng, hắn để cô ôm, do dự một chút rồi nói: "Sợ như vậy sao, nghỉ ngơi trên xe cũng được, lúc còn nhỏ tôi ở đây một thời gian, nhưng qua hai mấy năm, nơi này cũng đã thay đổi."

"Đã hai mươi mấy năm, biến hóa cũng đúng." Vương Hiểu Thư nói nhỏ sau lưng hắn, "Khi đó anh cũng không lớn, chẳng lẽ là ở. . ." Phòng thí nghiệm? Cô chưa nói ra ba chữ kia, là thí nghiệm thể hẳn là chuyện mà hắn kiêng kị.

Nhưng Z cũng không yếu ớt như cô tưởng, thật thản nhiên nói: "Đúng vậy, nhưng là ở dưới đất, ở dưới chỗ này."

"Ừm." Vương Hiểu Thư nhìn mặt đất lót ván gỗ, dừng lại một chút, thừa dịp chung quanh yên tĩnh mà tối tăm, tăng thêm can đảm hỏi vấn đề khiến cô phiền não suốt một đường, "Vì sao anh đối với tôi tốt như vậy?"

". . . . ." Z ngẩn người, có phần không biết trả lời như thế nào, trong đầu nhanh chóng tổ hợp ra vài câu trả lời, nhưng mỗi một câu đều không phải là lời hắn muốn nói.

Vương Hiểu Thư thấy hắn không nói, nói tiếp: "Anh không nên đối với tôi tốt như vậy, tôi rất dễ cảm động, nếu thích anh thì xong đời rồi."

Z nghe cô nói như vậy, giống như tìm được điểm đột phá, đứng im ở chỗ này, đối mặt với bóng tối, suy tư về biểu cảm của cô khi tựa vào lưng hắn, chậm rãi nói: "Sao vậy,