nhắc nên nhục nhã ba mình thế nào, chợt nghe Vương ba ba oán trách nói.
"Ta xem nó còn không phải bởi vì con? Bên trong sách cho thấy lí do vì sao nhiều năm qua con luôn bị đá, mãi cũng chưa thể gả ra ngoài!"
Vương Hiểu Thư ngẩn ra, không kịp phản ứng hỏi: "Cái gì?"
"Cái gì? Con tự xem đi!" Vương ba ba đưa quyển sách tên là 《Xuyên không mạt thế tính phúc cuộc sống 》cho cô, "Tuy rằng nội dung trong quyển sách dung tục không chịu nổi, quả thực không thể xem hết, nhưng ta nhẫn nhịn, tất cả đều vì nha đầu con!"
"Rốt cuộc là vì sao?" Vương Hiểu Thư cầm quyển sách, khóe miệng run run, "Ba nói rõ ràng vì sao con phải xem."
Vương ba ba nghiêm nghị nói: "Đừng có mà cự tuyệt, vai nữ phụ trong sách không những tên giống như con, thân thế cũng không khác lắm! Đều là mồ côi mẹ, biết kéo violon, chỉ số thông minh thấp lại háo sắc, ngoại trừ thân phận ba ba cao hơn ta, quả thực là phiên bản của con! Ta còn phải nghi ngờ liệu con có đắc tội ai không, người ta mới cố ý viết để bôi đen con!"
Vương Hiểu Thư bừng tỉnh đại ngộ, không khỏi mất kiên nhẫn: "Trùng tên cũng không hiếm, không là gì cả, hơn nữa tác giả không biết con là ai, tốn công bôi đen làm gì?"
"Ha ha, đúng vậy, không là gì cả, dù sao ba con xem xong liền cảm thấy, kết cục của con là tự sát, hoặc chính là chết cả nhà, nếu mà có cô bạn tài giỏi còn xinh đẹp, liền xứng đáng bị người ta đoạt bạn trai, lấy danh nghĩa là yêu."
Vương Hiểu Thư không nói hai lời ôm quyển sách kia chạy về phòng ngủ, nằm ru rú trên giường, mở to mắt xem thẳng từ giữa trưa đến 12 giờ đêm, vừa đúng lúc kim giờ cùng kim phút nhập làm một, vừa đúng lúc cô đóng lại quyển sách.
Tạo nghiệt a ——
Đây là ý nghĩ của Vương Hiểu Như sau khi xem xong quyển sách.
Trong quyển sách này, vai nữ phụ có tên giống cô quả thật là không thể thê thảm hơn, chẳng những bị nữ chính đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã, nhận hết chèn ép và khuất nhục, còn khiến căn cứ của ba mình bị nữ chủ và cặn bã nam cướp đi, cuối cùng chẳng những rơi vào kết cục bị nhiễm bệnh, ngay cả thành zombie cũng không sống yên, bị người ái mộ nữ chủ bắn nổ đầu, thuận tiện phanh thây bằng cưa điện.
Vô cùng thê thảm a, Vương Hiểu Thư đau khổ vùi vào chăn, nhắm mắt tiến vào mộng đẹp. Vương Hiểu Thư mở mắt ra, lắc lắc cái đầu nhức mỏi vì cả đêm chìm trong ác mộng, mơ mơ màng màng nhìn bốn phía, tại sao lại cảm giác vẫn chưa tỉnh mộng? Rõ ràng là trời đã sáng, nhưng giường không phải của mình, chăn cũng không phải của mình, còn có một chàng trai tuấn tú đang thắt lưng quần chuẩn bị rời đi?
. . . . .
Có dự cảm xấu.
Vương Hiểu Thư cấu mạnh vào tay mình một cái, đau tới mức cô kêu to bật dậy, đầu óc thanh tỉnh trong nháy mắt.
Xong rồi, toi đời rồi.
Cảm giác như cánh cửa của thế giới mới bị mở ra a. . .
Chàng trai xa lạ mặc xong quần liền mặc áo sơ mi, hắn có mái tóc màu vàng và con ngươi xanh biếc, thấy Vương Hiểu Thư mờ mịt nhìn chung quanh, cúi người hôn nhẹ lên trán cô, xoay người rời đi không nói một câu.
Sự ngỡ ngàng giảm bớt, Vương Hiểu Thư kinh hoảng làm biểu cảm của Nhĩ Khang [1'>: "Đợi chút ——"
Chàng trai ngờ vực quay đầu, nhìn cô không nói gì, trong con ngươi xanh biếc ánh lên vẻ không vui và chất vấn, theo đó là sự thấp thỏm không yên.
Vương Hiểu Thư ngây ngốc hỏi: "Xin hỏi anh là?"
"?" Chàng trai ngạc nhiên nhìn cô, "Em làm sao vậy Hiểu Thư?" Hắn đi lại, đối diện với cô. "Em không nhận ra anh sao?"
Vương Hiểu Thư không chịu được hơi thở nam chủ Quỳnh Dao của hắn, tránh khỏi cái tay đang ra sức lay hai vai mình, khó hiểu trừng mắt nhìn hắn: "Anh là ai? ? ? ? ?"
Chàng trai hơi sửng sốt, cau mày lại, trầm giọng nói: "Anh là Âu Dương, vị hôn phu của em, em sao vậy?" Chẳng lẽ bị đánh choáng váng? Hắn thầm nghĩ.
". . ." Quả nhiên, vừa nghe cái tên cộng theo thân phận trâu bò này, cô liền chắc chắn rằng dự cảm xấu lúc trước của mình đã trở thành hiện thực.
"Hiểu Thư?" Âu Dương nghi hoặc tới gần cô, lại bị cô né tránh.
Vương Hiểu Thư mặt không biểu cảm nói: "Vừa rồi em đùa anh thôi."
"Cái gì?" Âu Dương nhíu mày, bất ngờ nhìn cô, cảm thấy ngỡ ngàng.
Hắn và Vương Hiểu Thư cùng nhau lớn lên, hiểu rõ ý nghĩ của cô như lòng bàn tay, mà lúc này sao lại cảm giác. . . Trì độn như vậy?
Ha ha, mi không trì độn mới là lạ, mi đâu có biết "Vương Hiểu Thư" này đã không phải "Vương Hiểu Thư" kia.
"Không có gì." Vương Hiểu Thư thả lỏng, mỉm cười, "Chính là cảm thấy không khí có phần khẩn trương nên hòa dịu một chút thôi."
Âu Dương hơi xấu hổ, nghĩ tới một màn vừa rồi, do dự một chút, quyết định nhân nhượng cô: "Hiểu Thư, em đã tỉnh thì không có việc gì, em đừng giận Y Ninh, vừa rồi cô ấy ra tay đánh em không phải cố ý, cô ấy bị dọa thôi."
Bị dọa. . .
Vương Hiểu Thư cảm thấy vô cùng may mắn khi mình vừa xem hết 《 Xuyên không mạt thế tính phúc nhân sinh 》, nếu không cô cũng sẽ bị lời nói của người này lừa gạt.
Cô đã biết, mình không nằm mơ, cô đang chạy theo mốt tân thời là xuyên không.
Nhưng mà, không nên xuyên a, tại sao lại xuyên vào quyển sách này, hơn nữa còn xuyên thành nữ phụ bi kịch như vậy? Chẳng lẽ bởi vì trước kh