g nghĩ một chút rồi đáp: “Tôi”.
Hà Y bật cười. Nàng không sao nghĩ tới, lời nói của một người
lại có thể mâu thuẫn đến vậy. Nàng còn đang muốn hỏi lại cho rõ, Mộ Dung Vô
Phong lại không muốn tiếp tục nói về mình, bèn đổi chủ đề, nói: “Cô nương vội
tìm tôi thế, có phải đã nghe được tin gì không?”.
Hà Y đáp: “Tin ngài muốn nghe thì không có. Chỉ nghe được một
tin tức liên quan tới chính tôi thôi”.
“Tin gì thế?”.
“Mười ngày nữa tôi sẽ tỉ kiếm với Hạ Hồi ở Phi Diên cốc.”
“Tôi nghe qua rồi”, chàng lãnh đạm nói.
“Ngài nghe rồi?”, nàng ngạc nhiên hỏi.
“Cuối cùng thì cô nương đi hay không đi?”
“Đi.”
“Hình như hôm qua cô nương có nói không muốn đi.”
“Tôi đổi ý rồi.”
“Cô nương nắm chắc phần thắng?”
“Không hề.”
Mộ Dung Vô Phong thong thả rót một chén trà, một hơi uống cạn,
không nói câu nào chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
Hà Y hỏi: “Ngài trợn mắt nhìn tôi làm gì?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô chớ quên, vụ làm ăn giữa chúng ta
đã có ước định trước, việc cô với Hạ Hồi so kiếm là sau này. Cô nên bỏ qua những
thứ lằng nhằng khác, chuyên tâm làm việc cho tôi mới đúng”.
Hà Y nói: “Ngài nói có lý, chỉ là…”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô vẫn muốn đi?”.
Hà Y gật đầu cười khổ: “Ngài đừng quên tôi là một kiếm
khách. Ngài là đại phu cho nên việc của ngài là trị bệnh cho người. Tôi là kiếm
khách nên việc của tôi là so kiếm. Công việc của chúng ta chính là như thế, kể
cả ngài không muốn, người khác vẫn cứ tìm đến ngài”, nàng ngừng một chút rồi
nói tiếp: “Đương nhiên tôi không giống ngài. Ngài trời sinh đã là một đại phu,
còn tôi thì vừa mới phát hiện ra mình là một kiếm khách”.
Với Hà Y mà nói, tình huống xấu nhất một người gặp phải
không gì hơn là bị người khác “phát hiện”. Trên người nàng có quá nhiều thứ mà
bản thân nàng vốn cũng chẳng biết, thế mà bị người khác đột nhiên “phát hiện”
ra rồi.
Nàng không đợi Mộ Dung Vô Phong đáp lời mà chuyển ngay đề
tài, nói: “Liệu tôi có thể tới phòng của mẫu thân ngài ở trước đây xem xét
không, có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy đầu mối gì ở đó chăng?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Phòng của bà ở ngay cạnh phòng của
tôi, xin hãy theo tôi”.
Hai người đi men theo bức tường hoa tới một cánh cửa màu son
ở hành lang bên phải, Mộ Dung Vô Phong đẩy cửa nói: “Mời vào”.
Hà Y tiến vào, thấy trong phòng sạch sẽ gọn gàng như mới, đằng
sau tấm bình phong là phòng trong rộng rãi, giữa phòng có đặt một chiếc thái sư
ký[2'> bằng gỗ tử đàn có lót đệm lông cừu màu hồng đậm. Một bên đặt lò hâm trà,
tuy không đốt xạ hương nhưng vẫn có than. Một bên đặt bình hoa mai, hoa lá đều
đã khô héo, chỉ còn trơ cành khẳng khiu. Cạnh ghế còn một cái bình lớn bên
trong cắm mấy cuộn tranh. Hà Y rút ra một cuộn, lật giở xem, chỉ thấy bên trong
vẽ một mỹ nhân, tóc đen vấn cao, trắng trẻo tựa trăng đêm, mắt trong và tĩnh lặng
tựa như nước hồ thu, môi đỏ như son. Hà Y đặt cuộn tranh xuống, rồi lại mở thêm
sáu cuộn khác, trừ hai cuộn bên trong vẽ sơn thủy và điểu thú[3'>, còn lại đều
là vẽ cùng một vị mỹ nhân, chẳng qua lúc thì là áo khoác hồng ánh bạc, áo lụa mỏng,
quần hoa hòe; khi thì áo vàng đỏ, khăn choàng thêu hoa, quần xanh nhạt. Mái tóc
cũng vẽ mỗi lúc mỗi khác, hoặc vấn cao, hoặc buông xõa, khi bện tròn. Tư thế
thì khi dựa lan can, lúc giỡn nước, lúc lại là cảnh đùa chơi với mèo… có khi lại
đang mỉm cười một mình, phong phú muôn vẻ.
[2'> Một loại ghế của Trung Quốc.
[3'> Tranh sơn thủy (núi sông) và điểu thú (động vật) là hai
đề tài truyền thống trong hội họa cổ của Trung Quốc. Như tên gọi tranh sơn thủy
chủ yếu họa cảnh sơn thanh thủy tú, núi sông tươi đẹp; tranh điểu thú lấy đề
tài là các loại động vật, phổ biến là kê (gà), mã (ngựa), hồ, ưng…
Hà Y xem kỹ tất cả rồi cuộn lại cắm trả vào bình, nói: “Người
được vẽ trong tranh chính là mẫu thân của ngài?”.
Mộ Dung Vô Phong gật đầu.
Hà Y nói: “Dáng vẻ của bà tựa như rất thanh nhàn”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đây là hình dáng của bà năm mười bảy
tuổi trở về trước. Ngày bà mười bảy tuổi đột nhiên mất tích, trong cốc không thấy
đâu nữa”.
Hà Y kinh ngạc nói: “Mất tích?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Sau này bà cũng không quay trở lại.
Không ai biết bà đã đi đâu”.
Hà Y nói: “Ba đông Tam Hiệp đèo thăm thẳm, Vượn hú ba câu lệ
ướt y[4'>. Tôi nghe nói sâu trong núi vùng này thường có vượn khỉ tới lui, lũ vượn,
khỉ này hình như đều đã sống trên trăm năm, đã thành tinh, toàn thân lông trắng,
mừng giận thất thường, thích ghẹo mỹ nữ, trông thấy người có chút nhan sắc thì
nhất định sẽ cướp đi”.
[4'> Lời ca của nhân vật ngư phủ trong Thủy Kinh Chú – Giang
Thủy của nhà địa lý, tản văn Lịch Đạo Nguyên (470 – 527) thời Bắc Ngụy (386 –
557), Trung Quốc. (Nguyên văn: Ba Tây Tam Hiệp u hiệp trường, Viên đề/Minh tam
thanh lệ triêm thường: Đèo Tam Hiệp phía đông đất Ba thăm thẳm âm u, Vượn kêu
ba tiếng người sợ mà khóc ướt đẫm áo)
Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Cô muốn nói, phụ thân của
tôi là một con vượn?”.
Hà Y cứng lưỡi, nói: “Đâu dám thế. Chỉ có điều, nếu như mẫu
thân của ngài không hề quay lại, vậy làm sao ngài tới được đây? Khi mẫu thân
ngài rời đ